Sự thật bại lộ

Sau Khi Thiếu Gia Giả Pháo Hôi Nằm Ăn Hại thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hạ Trì thực chất chỉ mới gặp Lục Chiêm đúng một lần vào hôm qua.
Hôm nay, đối phương đã nhắn tin hẹn cậu đi ăn. Hạ Trì gần như không chút suy nghĩ mà lập tức từ chối.
[Lục Chiêm]:
Tôi không có ý gì khác, chỉ là muốn mời một bữa cơm thôi.
Hạ Trì suy nghĩ một lát rồi đồng ý. Cậu muốn xem thử đối phương định làm gì, tiện thể cũng muốn hỏi rõ mối quan hệ giữa anh ta và Lục Cận.
Cả hai hẹn sẽ gặp nhau dùng bữa tối vào hai ngày tới.
Bên Lâm Duệ, sau khi chốt xong hợp đồng với Lục Chiêm, anh liền bắt tay vào tuyển người, thành lập đội nhóm, mọi việc diễn ra rất suôn sẻ và có tổ chức.
Mấy ngày nay, Từ Chính Thanh bận tối mày tối mặt. Hiếm hoi lắm mới có thời gian nghỉ ngơi, anh lại thấy có người trong nhóm chia sẻ một đoạn video về Hạ Trì.
Anh mở video ra xem.
Trong video, Hạ Trì cắt tóc ngắn, mặc bộ vest trắng in hoa, nổi bật hẳn giữa đám đông. Bên cạnh cậu là Lâm Lạc, đối diện là Đường Kiệt.
Nhìn thấy Đường Kiệt, Từ Chính Thanh ngay lập tức nhíu mày.
Những năm qua, chuyện Đường Kiệt ỷ vào thân phận mà làm đủ trò vốn chẳng thiếu người biết. Giờ thấy hắn xuất hiện trước mặt Hạ Trì, anh bỗng thấy bất an.
Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, giọng nói khó chịu của Đường Kiệt vang lên:
"Hạ Trì, chỉ cần em theo anh, anh đảm bảo sẽ giúp em giành lại Hạ gia."
Từ Chính Thanh lập tức liếc mắt khinh bỉ:
Mẹ kiếp, mày là cái thá gì? Có tao ở đây, cần gì đến lượt mày?
Anh nhíu mày xem tiếp, trong đầu còn nghĩ đến chuyện tìm người trùm bao tải lôi Đường Kiệt đi "nói chuyện".
Video vẫn tiếp tục. So với giọng điệu gớm ghiếc của Đường Kiệt, giọng Hạ Trì nghe như tiếng trời.
Còn Lâm Lạc ở bên cạnh chẳng khác gì khúc gỗ, không thấy Đường Kiệt đang gây sự sao?
Từ Chính Thanh lại thầm mắng Lâm Lạc vô dụng, nếu là anh thì đã đấm cho Đường Kiệt bay khỏi khung hình, lại còn bắt Hạ Trì phải nhận sai, đúng là đồ vô dụng.
Rồi đột nhiên, trong video vang lên câu của Hạ Trì:
"Ồ, chắc tôi nói chưa rõ. Tôi không phải con ruột của ba tôi. Lục Cận mới là."
Từ Chính Thanh:
"???"
Từng chữ anh đều hiểu, nhưng ghép lại thì... không tài nào tin nổi.
Không phải con ruột của Hạ Khải Quốc, mà Lục Cận mới là?
Không thể nào! Nói dối chứ gì!
Với mức độ cưng chiều của Hạ Khải Quốc, bảo Hạ Trì không phải con ruột thì anh tuyệt đối không tin.
Nhưng đây là lời Hạ Trì tự nói ra... anh lại không thể không tin.
Từ Chính Thanh lập tức gọi cho Lâm Lạc để xác nhận.
Lâm Lạc bắt máy rất nhanh:
"Ồ, anh Từ, xong việc rồi à?"
Cậu ta đang nghỉ giữa hiệp khi chơi bóng rổ với bạn, hai hôm nay cũng chưa nói chuyện với Từ Chính Thanh nên tiện trêu chọc.
"Tôi hỏi cậu, chuyện của Hạ Trì là sao?"
"Chuyện gì cơ?" – Lâm Lạc khó hiểu.
"Bữa ở tiệc nhà Lộc, những lời Hạ Trì nói, thật hay đùa?"
"Thật." – Lâm Lạc đáp lại với vẻ nghiêm túc.
Từ Chính Thanh bực bội. Chuyện quan trọng như vậy mà đến giờ anh mới biết, lại còn qua một đoạn video trong nhóm.
"Sao không nói tôi?"
"Anh thân với Hạ Trì như thế, tôi tưởng anh biết rồi chứ. Còn định hỏi anh cơ, hóa ra anh không biết à~" – Lâm Lạc bật cười.
"Hóa ra tình cảm của hai người cũng... chỉ là xã giao thôi~"
"Tôi đập chết cậu bây giờ." – Từ Chính Thanh gằn giọng.
Đoạn video này nhanh chóng lan truyền khắp giới thượng lưu.
Trước đó, ảnh tạo hình mới của Hạ Trì đã gây chú ý, giờ thêm đoạn video này thì mức độ bàn tán càng bùng nổ.
Người thì hóng hớt, người thì mừng rỡ, nhân tiện mắng chửi Đường Kiệt thậm tệ.
Video quay rõ mặt, rõ lời, từng chữ đều nghe được.
Trước kia, không ít người tưởng Lục Cận là con riêng, nên còn thấy Hạ Trì đáng thương vì bị "đè nén" bởi một đứa con ngoài giá thú.
Giờ thì ngược lại, hướng dư luận xoay hẳn 180 độ.
Một số kẻ bắt đầu nảy sinh ý định tiếp cận Hạ Trì. Bởi lẽ, đến Đường Kiệt còn dám trước mặt cậu "làm màu", thì tại sao bọn họ lại không thể?
Chỉ là, chúng không biết rằng giờ Đường Kiệt đã biến mất khỏi thành phố A.
Lục Cận ra tay rất dứt khoát. Nếu nhà họ Đường không tự mình làm những chuyện bẩn thỉu trước đó, anh cũng chẳng truy sát đến cùng.
Vậy nên, chỉ vài ngày, cả nhà họ Đường bặt vô âm tín. Người biết chuyện cũng chẳng dám hé răng.
Từ sau khi nhà họ Cố sa sút, Hạ gia đang ở đỉnh cao quyền thế, không ai dại gì chọc vào Lục Cận.
Nhưng vẫn có vài kẻ gan to, gửi tin nhắn quấy rối cho Hạ Trì, cậu thẳng tay chặn hết.
May mà danh sách liên lạc của chủ cũ không nhiều, vài tin nhắn lẻ tẻ bị chặn xong thì im hẳn.
Tưởng Phương cũng nghe tin từ bạn bè trong giới:
Bạn:
Anh họ cậu... không phải anh họ cậu đâu.
Tưởng Phương:
Nói nhảm!
Bạn:
Thôi khó giải thích, tự xem đi.
(Mời bạn vào nhóm)
Vừa vào nhóm, Tưởng Phương đã thấy ảnh và video của Hạ Trì.
Xem xong, anh ta lặng lẽ châm một điếu thuốc.
Anh ta từng nghĩ Lục Cận là con riêng, hoặc Hạ Trì mới là đứa con ngoài. Nhưng chưa bao giờ nghĩ Hạ Trì không phải con ruột.
Mà cho dù là máu mủ hay không, cũng chẳng quan trọng, Hạ Trì vẫn là anh họ anh.
Nghĩ vậy, Tưởng Phương xông vào nhóm chửi tung trời, rồi bị đá khỏi nhóm ngay sau đó.
Từ Chính Thanh cũng vậy, đang "giao chiến" trong nhóm thì nhóm tự dưng biến mất.
Anh lập tức cầm chìa khóa xe, định đến gặp Hạ Trì để xem cậu ra sao.
Nhà họ Tang
Tang Tử nằm dài trên giường, vừa lướt điện thoại vừa cười lạnh khi đọc những lời bẩn thỉu trong nhóm về Hạ Trì.
Hắn đung đưa đôi chân, trong lòng độc ác nguyền rủa:
Chết đi, chết hết đi! Tất cả là tại mày, Hạ Trì!
Nếu không phải Hạ Trì xóa hắn khỏi danh sách đen, hắn đã chẳng bị anh trai tống sang nhà họ Cố.
Giờ thì nhà họ Cố cũng sụp đổ.
Nếu không quen biết trước người nhà họ Lộc, hắn cũng chẳng thể tham dự tiệc nhà Lộc, và càng không thể nghe được bí mật này.
Chỉ là đứa trẻ được nhận nuôi, mày lấy quyền gì chống lại tao?
Chờ xem, khi mày bị đuổi khỏi Hạ gia, tao sẽ bắt mày quỳ xuống cầu xin.
Đúng lúc đó, cửa phòng bị đá tung.
Tang Tử giật mình quay lại, thấy anh trai Tang Giang Việt đang giận dữ lao tới.
Hắn vội bật dậy, nở nụ cười lấy lòng:
"Anh, sao—"
Chưa kịp dứt lời, một cái tát trời giáng khiến hắn ngã nhào xuống đất.
Khuôn mặt đỏ rực, mắt hắn rưng rưng đầy oán hận nhưng ngẩng lên lại giả vờ đáng thương:
"Anh..."
"Tao đã nói bao nhiêu lần? Không được động vào Hạ Trì! Không được!" Tang Giang Việt gào lên, vừa nói vừa đá hắn túi bụi.
Tang Tử không dám né tránh, vì càng tránh sẽ càng bị đánh mạnh hơn. Hắn nghiến răng chịu đựng, thề rằng một ngày nào đó sẽ giết anh trai.
"Đồ bỏ đi! Giống hệt con mẹ mày, chỉ là một lũ phế vật! Sao không biết nghe lời?!" Tang Giang Việt quát.
Tang Tử im lặng cho đến khi anh trai hắn đánh mệt mới thôi.
Tang Giang Việt đứng trước mặt Tang Tử, châm một điếu thuốc, hút sâu một hơi rồi dần bình tĩnh lại, hoàn toàn khác với vẻ mặt méo mó lúc nãy.
"Tao sẽ cho mày một thẻ ngân hàng. Cầm thẻ này, cút ra nước ngoài, cả đời này đừng bao giờ quay về nữa." Tang Giang Việt nói, rồi ném tấm thẻ xuống trước mặt Tang Tử.
Nhìn tấm thẻ rơi ngay trước mắt, Tang Tử sững sờ, sau đó là vẻ mặt không thể tin nổi.
Tang Giang Việt gằn giọng: "Còn đứng đó làm gì! Cút!"
Tang Tử vội vàng cầm lấy thẻ, thậm chí không kịp chỉnh lại quần áo xộc xệch, hớn hở đi về phía cửa.
Thế nhưng vừa xuống tầng, chưa kịp bước ra khỏi cửa biệt thự, hắn đã bị người từ bên ngoài đi vào chặn lại.
Nhìn thấy người chắn ở cửa, sắc mặt Tang Tử thoáng chốc trở nên hoảng loạn.
Nghe tiếng động, Tang Giang Việt từ trong nhà bước ra, đứng trên lầu nhìn xuống.
Lục Cận đứng ngay cửa, dáng người thẳng tắp, trong đôi mắt đen thẫm không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào. Anh lạnh lùng đáp lại ánh nhìn của đối phương.
Tang Giang Việt giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, hắn biết Tang Tử lần này không thể thoát được nữa.
Mọi người đều là kẻ thông minh, chẳng cần nói nhiều, Lục Cận liền ra hiệu cho người đưa Tang Tử đi.
Tối hôm qua, sau khi rời khỏi nhà hàng Tê Ẩn, Lục Cận đã bảo Trần Phi điều tra.
Đường đường là Đường Kiệt mà dám khiêu khích Hạ Trì như vậy, nhất định phải có nguyên nhân.
Quả nhiên, đã tìm ra được đoạn video kia. Chỉ cần từng làm qua, thì sự việc chắc chắn sẽ để lại dấu vết.
Lần theo dấu vết thì tìm ra kẻ đứng sau cũng không khó.
...
Hạ Trì nằm trên ghế dài, cầm một chiếc cần câu mini mua từ trước, thả xuống hồ cá cảnh mà Hạ Khải Quốc nuôi.
Không biết lũ cá này có phải được nuôi quen mồm rồi hay không, mà chẳng thèm để ý đến mồi câu mà Hạ Trì móc lên.
Cậu cũng không tức giận, chỉ vừa xem bộ phim đang chiếu trên TV di động, vừa thi thoảng nhấc cần câu xem có con nào mắc câu không.
Khi Từ Chính Thanh đến biệt thự cũ, liền thấy cảnh tượng này.
Từ Chính Thanh: "..."
Xem ra đoạn video kia lan truyền cũng chẳng ảnh hưởng gì đến Hạ Trì.
Bác Trương bưng khay trái cây ra, thấy Từ Chính Thanh thì chào một tiếng: "Chào cậu Từ."
Hạ Trì lúc này mới quay đầu, thấy Từ Chính Thanh thì nhướng mày: "Sao anh lại đến đây?"
Từ Chính Thanh điều chỉnh lại trạng thái: "Không phải mấy hôm không gặp, nhớ em nên đến xem."
Hạ Trì quay đầu lại tiếp tục xem phim: "Sến quá, nói tiếng người đi."
Lời đùa nhưng lại mang ý thật, thế mà khi nghe Hạ Trì nói vậy, Từ Chính Thanh vẫn có chút hụt hẫng thoáng qua.
Anh đi tới, dứt khoát nói: "Em biết bây giờ trong giới đang lan truyền đoạn video của em không?"
Hạ Trì dùng nĩa xiên một miếng dưa lưới bỏ vào miệng, ngẩng lên nhìn Từ Chính Thanh: "Biết chứ. Kỹ thuật quay cũng tạm, trông tôi cũng đẹp ra phết."
"Em không tức giận sao?" Từ Chính Thanh ngạc nhiên.
"Không tức. Lời đó là tôi tự nói, chẳng ai ép, hơn nữa tôi nói toàn là sự thật."
Cậu không nói ra là — cậu còn mong chuyện này lan rộng hơn nữa.
Cậu muốn để mọi người đều biết, Lục Cận tuyệt đối không phải con riêng.
Từ Chính Thanh ngồi xuống cạnh cậu, khẽ nhíu mày: "Nhưng bây giờ bọn họ đang nói xấu em, bảo em là đồ giả mạo mà còn dám ở lại nhà họ Hạ."
Hạ Trì liếc mắt: "Bọn họ chỉ biết nói miệng, tôi đâu cần phải vì mấy câu đó mà buồn hay tức giận."
"Dù sao ba tôi cũng thương em như vậy. Bọn chúng ghen tỵ thôi."
Thấy vẻ đắc ý của cậu, Từ Chính Thanh bật cười khẽ.
Người trước mặt, hoàn toàn trùng khớp với hình ảnh trong ký ức xa xôi của anh.
Nếu là Hạ Trì trước đây, khi nghe mấy lời này, có lẽ bề ngoài vẫn giả vờ bình tĩnh, nhưng thực ra mặt mày sa sầm, ai cũng thấy được cậu đang để bụng.
Rồi sẽ tự dằn vặt mình, tìm cách trả đũa những kẻ nói xấu.
Hạ Trì thấy anh cười như kẻ ngốc thì trừng mắt: "Đi chỗ khác mà phát điên."
Cậu đứng dậy kéo chiếc TV di động về phòng khách.
Từ Chính Thanh lập tức đi theo trêu: "Gì thế, anh chỉ cười tí mà cũng không cho?"
Hạ Trì lười đáp.
Từ Chính Thanh thu lại nụ cười: "Anh vừa xong việc là đến tìm em ngay. Quan tâm em thế này mà không được nghe lời cảm ơn à?"
Hạ Trì cũng chiều anh: "Wow, cảm ơn nha~"
"Câu cảm ơn nghe giả tạo quá." Từ Chính Thanh nói tiếp: "Chỉ cần em không buồn là được. Anh đã cho người điều tra kẻ đứng sau."
"Bảo họ dừng lại đi." Hạ Trì ngắt lời. Cậu vất vả lắm mới để người ngoài biết Lục Cận không phải con riêng.
"Cũng đúng, mà nhóm chat đều bị xóa sạch rồi, không biết ai làm, chắc kẻ đứng sau cũng bị tìm ra rồi."
"Nhóm bị xóa sạch?" Hạ Trì nhíu mày, lấy điện thoại ra kiểm tra mấy nhóm cậu ẩn náu, quả nhiên không còn.
"Không phải anh làm à?"
Từ Chính Thanh lắc đầu: "Không phải."
Hạ Trì hơi sững lại, trầm ngâm. Không phải Từ Chính Thanh... vậy là Lục Cận sao?
Nhắc tới Lục Cận, trong lòng cậu lại thoáng hụt hẫng.
Rõ ràng anh đã về thành phố A, nhưng lại không về biệt thự, là đang tránh cậu sao?
...
Buổi tối, Hạ Khải Quốc và Hạ Trì ngồi ở phòng kính ngắm sao.
"Chán à?" Hạ Khải Quốc hỏi.
Hạ Trì lắc đầu: "Không chán, chiều ngủ nhiều quá nên giờ không buồn ngủ."
"Ham ngủ." Hạ Khải Quốc cười.
Hạ Trì nghiêng đầu nhìn ông: "Ba, ba nói xem, thích một người là thế nào?"
"Có người con thích rồi à?" Hạ Khải Quốc mỉm cười.
"Con cũng không biết nữa..." Cậu nghiêm túc, dường như đang phân tích cảm giác của mình với Lục Cận.
"Thích một người là sẽ nhớ tới họ, nghĩ đến họ thì vui, cũng muốn họ vui. Sẽ bảo vệ, nâng đỡ, ủng hộ vô điều kiện." Hạ Khải Quốc chậm rãi nói.
Hạ Trì lắc đầu. Trong mấy điều ba nói, cậu chỉ trúng một điều — là nhớ tới Lục Cận. Nhưng nghĩ tới anh thì cậu lại hơi buồn, hơn nữa còn khiến anh giận.
Điều ba nói không đúng với cậu.
Hiếm khi lạc quan như Hạ Trì lại rơi vào tâm trạng ủ rũ.
Cậu đổi chủ đề: "Ba, hai ngày nữa ba phải tái khám đúng không?"
"Ngày mai."
"Vậy con đi cùng."
Hạ Khải Quốc gật đầu.
Tối đó, khi Hạ Trì về phòng, mãi vẫn không ngủ được.
Ngôi nhà im ắng, nhưng tiếng động dưới tầng vọng lên lại rất rõ.
Không giống tối qua đầy kịch tính, hôm nay cậu phản ứng rất nhạt.
Lục Cận có về hay không, cậu chẳng quan tâm. Tốt nhất là cả đời đừng về.
Hạ Khải Quốc thấy đã lâu không gặp con trai, liền vẫy tay gọi: "Tiểu Cận, qua đây."
Lục Cận bước tới, ngồi xuống đối diện Hạ Khải Quốc.
Hạ Khải Quốc hỏi: "Mọi chuyện xử lý xong hết rồi chứ?"
Lục Cận gật đầu: "Người đã được đưa vào trong rồi."
"Ừ." Hạ Khải Quốc gật đầu, dặn thêm: "Chuyện này đừng nói cho Tiểu Trì biết."
"Vâng ạ."
"Được rồi, đi ngủ đi, cũng muộn rồi." Hạ Khải Quốc quan tâm hỏi han Lục Cận, "Thời gian này, con vất vả rồi."
Bàn tay Lục Cận đang cầm chén trà khựng lại, đầu ngón tay khẽ siết, cảm nhận từng đường nét hoa mai khắc trên đó.
"Cũng ổn." Anh nhàn nhạt đáp.