Sau Khi Thiếu Gia Giả Pháo Hôi Nằm Ăn Hại thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai người đứng rất gần, gần đến mức Hạ Trì có thể cảm nhận được hơi ấm truyền qua không khí từ cơ thể đối phương.
Trong lòng cậu khẽ dấy lên một cảm xúc nhẹ nhàng, nhưng Hạ Trì vẫn nhớ rõ những ngày qua đối phương luôn tránh mặt mình.
Điều khiến cậu khó chịu hơn là, dường như trong khoảng thời gian này, người giữ được sự bình tĩnh chỉ có Lục Cận.
Ngược lại, từ lúc đầu vẫn bình tĩnh, đến lúc này Hạ Trì lại mang tâm trạng khó tả.
Vì vậy, cậu lạnh mặt, mắt dán xuống mũi giày của cả hai, nhất quyết không ngẩng lên nhìn Lục Cận.
Trừ những lúc dự tiệc quan trọng, Hạ Trì thường ăn mặc thoải mái.
Hiện tại, cậu đi đôi giày thể thao màu trắng ngà, tương phản rõ rệt với đôi giày da đen thủ công của Lục Cận.
Cảnh tượng này lọt vào mắt Lục Cận, khiến đáy mắt anh thoáng hiện ý cười.
Mệt mỏi vì công việc căng thẳng suốt nhiều ngày qua cũng vơi đi phần nào.
Lục Cận không nhắc đến Lục Chiêu Việt, mà lại nói sang chuyện khác: "Cô nhỏ sẽ về trong hai ngày nữa."
Cô nhỏ của hai người, tức Hạ Tú Mai – mẹ của Giang Phương – mỗi năm dành hơn nửa thời gian để du lịch bên ngoài, thỉnh thoảng mới về nhà lớn ở một thời gian.
Từ khi Hạ Trì đến đây, cậu vẫn chưa từng gặp đối phương.
Trong truyện, miêu tả về Hạ Tú Mai không nhiều, chỉ nói rằng sau khi Hạ Khải Quốc qua đời, bà hận nguyên chủ thấu xương.
Sau khi đuổi nguyên chủ ra khỏi Hạ gia, bà không muốn ở lại A thị, liền đưa Giang Phương rời đi, bay ra nước ngoài.
Đồng thời cũng cắt đứt liên lạc với Lục Cận.
Khi đó, Lục Cận vừa bị nguyên chủ hại đến chân trái bị tàn tật, lại mất đi người thân, cả A thị chỉ còn mình anh vật lộn chống đỡ.
Nghĩ đến đây, Hạ Trì bỗng thấy những chuyện trong truyện đã trở nên rất xa vời.
Thế giới bây giờ sẽ không xảy ra những chuyện đó nữa.
Cậu chớp mắt, thoát khỏi dòng suy nghĩ, giọng thờ ơ "Ồ" một tiếng, tỏ ý đã biết. Cậu cúi mắt, nhích nhẹ mũi chân, không muốn nói chuyện với Lục Cận.
"Không còn gì nữa, em lên trước đây."
Nói xong, Hạ Trì vừa bước đi chưa được hai bước đã bị Lục Cận nắm lấy cổ tay.
Cậu tròn mắt, lông mi run nhẹ, bước chân buộc phải khựng lại. Bàn tay đối phương siết nhẹ, khiến Hạ Trì theo quán tính lùi lại, tấm lưng gầy chạm vào lồng ngực rắn chắc và ấm nóng.
Lục Cận giữ chặt cổ tay cậu, hai tay vòng qua, ôm người vào trong lòng mình.
Hơi thở ấm nóng phả bên tai, Lục Cận khẽ đặt cằm lên vai phải của Hạ Trì.
"Hạ Trì." Giọng anh mang theo sự mệt mỏi không hề che giấu.
Giọng điệu dịu dàng ấy lọt vào tai Hạ Trì, chạm thẳng vào trái tim, khiến nhịp đập vốn đã bình ổn lại tăng tốc lần nữa.
Quá mức khiến người ta bối rối, hoàn toàn không thể chống đỡ.
Vừa rồi còn cố gắng giữ khoảng cách vì nghĩ rằng đối phương đã tránh mình suốt mấy ngày, cậu cũng nên lạnh nhạt đáp lại, nhưng chỉ trong khoảnh khắc, toàn bộ phòng tuyến sụp đổ hoàn toàn.
Hạ Trì cựa quậy cổ tay, lập tức bị đối phương siết chặt hơn.
"Anh... anh làm gì vậy..." Cậu bắt đầu luống cuống.
Đây là phòng khách! Không phải phòng ngủ, cứ ôm như thế sao?
Lục Cận không đáp, chỉ yên lặng tựa vào người Hạ Trì, hơi thở dần trở nên nặng nề hơn.
Thực ra, anh không hề bình tĩnh như vẻ bề ngoài.
Không nhận được câu trả lời, Hạ Trì vùng vẫy nhẹ, hạ giọng nói: "Lục Cận! Anh điên rồi à, lỡ ba thấy thì—"
"Thấy thì thấy, em sợ sao?" Ánh mắt đen sâu của Lục Cận ẩn chứa cảm xúc phức tạp, giọng điệu nghiêm túc, không hề giống đang đùa cợt.
Hạ Trì khựng lại, chỉ thấy Lục Cận thực sự đã phát điên rồi.
Rõ ràng người bị tránh mặt là mình, sao cuối cùng lại thành ra anh ấy mới là người mất kiểm soát?
Cậu nào biết, Lục Cận đã hoàn toàn hết cách rồi.
May là anh vẫn giữ được chút lý trí, không bức người đến đường cùng.
Chỉ ôm trong chốc lát rồi buông ra.
Hạ Trì lập tức bước nhanh ra xa, rồi mới quay đầu nhìn lại.
Lục Cận cũng nhìn cậu, ánh mắt không hề che giấu chút tình cảm nào.
"Anh bình tĩnh lại đi, có gì mai nói." Hạ Trì nói vội câu đó rồi chạy nhanh về phòng.
Ở dưới lầu, chỉ còn lại một mình Lục Cận.
...
Hạ Trì trở về phòng, bước vào phòng tắm. Khi nhìn vào gương, quả nhiên, gương mặt của cậu đã đỏ bừng.
Nhịp tim cũng đập nhanh đến mức không bình thường.
Cậu mở vòi nước, vốc một vốc nước lạnh, cố gắng dùng cách hạ nhiệt vật lý để làm dịu bớt độ nóng trên má.
Lúc này Hạ Trì mới chậm rãi nhận ra, Lục Cận thật quá đáng.
Ban đầu là tránh mặt cậu, bây giờ lại cố tình trêu chọc cậu như thế.
Trái tim vốn không vững vàng của Hạ Trì bắt đầu dao động.
Nhưng cậu lại sợ, sợ rằng nếu thực sự bước thêm một bước nữa, kết quả sẽ không như mình mong muốn.
Hạ Trì rất rối bời.
Cậu cởi bỏ quần áo, mở vòi sen. Nước nóng chảy xuống, hơi nước bắt đầu lan tỏa.
Không gian nhỏ hẹp nhanh chóng trở nên mờ mịt.
Những hình ảnh không hợp thời lại len lỏi hiện ra trong đầu.
Hạ Trì: ...
...
Cuối tháng mười, nhiệt độ ở thành phố A dần giảm xuống. Ngôi nhà cũ lại nằm dưới chân núi xanh ở ngoại ô nên lạnh nhanh hơn trung tâm thành phố.
Hạ Trì cất hẳn áo ngắn tay và đồ mỏng, thay bằng quần áo ở nhà ấm áp hơn.
Giang Phương nghe tin mẹ sẽ về, đặc biệt xin nghỉ một ngày, cộng thêm cuối tuần, vừa tròn ba ngày, định ở nhà bầu bạn cùng Hạ Tú Mai.
Sáng sớm, cậu gọi xe, mang theo hai bộ quần áo, thẳng tiến về phía nhà cũ.
Khi Giang Phương đến nơi, Hạ Trì đang cuộn tròn trên ghế sofa xem phim.
Giang Phương và anh họ cũng đã lâu không gặp. Lần trước, video lan truyền khắp nhóm chat, cậu không dám hỏi đối phương xem đã xảy ra chuyện gì.
Dù sau đó nhóm chat giải tán, sức nóng hạ xuống, không ai còn nhắc tới, nhưng mọi người đều ngầm hiểu.
Thấy Hạ Trì vẫn bình thường như trước, không hề bị ảnh hưởng, Giang Phương càng không nhắc lại chuyện đó.
Cậu đi tới, thả phịch mình xuống ghế sofa bên cạnh, thở dài than: "Mệt quá~"
Hạ Trì liếc nhìn Giang Phương, trêu: "Mới đi có mấy bước mà đã than mệt rồi."
Giang Phương lắc đầu, vẻ mặt già dặn: "Anh không hiểu đâu, cái mệt em nói là mệt mỏi trong lòng."
"Thể trạng yếu thì nói thẳng ra đi." – Hạ Trì không nương tay.
Giang Phương há miệng định phản bác, rồi lại thôi, mệt đến mức chẳng buồn cãi lại.
Thời gian qua, cậu không chỉ bận việc học, mà còn theo Lâm Duệ chọn địa điểm, phỏng vấn các thành viên. Thậm chí, còn tổ chức một buổi tuyển chọn diễn viên nhỏ tại khoa diễn xuất của trường mình.
May mà Lâm Duệ có năng lực tốt, làm việc có trật tự, nên đội ngũ nhanh chóng được thành lập, buổi tuyển chọn cũng thuận lợi.
Tuy nhiên, trong đoàn phim, ngoài Lục Chiêm là diễn viên có chút tiếng tăm, còn lại đều là người mới, hoặc những diễn viên ít được biết đến.
Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ chờ ngày khởi quay mà thôi.
Giang Phương nằm nghỉ một lúc, rồi đứng dậy: "Cậu tôi đâu rồi?"
"Ở thư phòng trên lầu." – Hạ Trì đáp.
"Thế còn Lục Cận?" – Giang Phương hạ giọng, đồng thời liếc quanh.
Nhắc đến Lục Cận, sắc mặt Hạ Trì hơi thay đổi, rồi mới đáp: "Đi công ty rồi."
Giang Phương thở phào nhẹ nhõm. Hiện tại, cậu vẫn có chút e ngại với Lục Cận: "Hai người... không có chuyện gì chứ?"
Cậu vẫn nhớ, lần trước ở Nam Viên, Lục Cận đã bế Hạ Trì về phòng ngủ.
Hạ Trì: ...
Nhóc này đúng là biết cách tìm chủ đề.
Trong lòng Hạ Trì khẽ thở dài. Cậu và Lục Cận... rất có chuyện, nhưng lại không thể nói ra.
Sợ Giang Phương bám riết hỏi tiếp, Hạ Trì nhanh chóng đổi chủ đề: "Lâm Duệ đã chốt ngày khai máy chưa vậy?"
Nhắc tới chuyện này, Giang Phương lại xìu xuống: "Sắp rồi, chờ trời lạnh thêm chút nữa. Dù gì cũng là phim mùa đông, quay sớm quá cảnh sẽ không khớp đâu."
Hai người đang trò chuyện thì bên ngoài vang lên tiếng động.
Dẫn đầu là Trương thúc, phía sau là mấy người giúp việc tay xách nách mang đồ đạc vào nhà.
Đi cuối cùng là một phụ nữ mặc váy dài màu đen, khí chất nổi bật, tóc xoăn buông xõa trên vai, gương mặt tinh xảo.
Cử chỉ tao nhã, ánh mắt sáng lên khi thấy Hạ Trì, liền nhanh chân bước đến.
Giang Phương thấy mẹ mình, lập tức dang tay đón: "Mẹ! Cuối cùng mẹ cũng về rồi!"
Nhưng Hạ Tú Mai lại gạt con trai sang một bên, đi thẳng đến chỗ Hạ Trì, cúi xuống ôm cậu một cái, rồi không nhịn được xoa tóc cậu.
Mái tóc đen vốn gọn gàng của Hạ Trì bị xoa rối, nhưng vẫn không che được vẻ tuấn tú trên gương mặt cậu.
"Tiểu Trì, lâu rồi không gặp, con lại đẹp trai hơn rồi đấy." – Hạ Tú Mai đúng chuẩn là người mê ngoại hình.
Bị mẹ đẩy sang một bên, Giang Phương chỉ biết lắc đầu bất lực.
Hạ Trì ngước lên, ánh mắt hơi ngơ ngác vì chưa kịp phản ứng.
Thấy vậy, Hạ Tú Mai lại xoa thêm mấy cái nữa.
"Cô nhỏ." – Hạ Trì bất lực gọi, mong đối phương bớt trêu.
Cậu vốn nghĩ Hạ Tú Mai sẽ lạnh lùng như trong sách miêu tả – một nữ cường nhân quyết đoán, có sự nghiệp riêng, yêu thích tự do, vừa đi chơi vừa lo công việc.
Không ngờ lại thân thiện đến vậy.
"Thôi được, không trêu nữa." – Hạ Tú Mai quay sang nhìn con trai.
Giang Phương ấm ức: "Ồ, cuối cùng mẹ cũng nhớ là mẹ còn có con trai à?"
Hạ Trì bật cười.
Hạ Tú Mai bước tới gõ nhẹ vào trán con: "Nói năng cho tử tế đi con."
Giang Phương kêu đau, lấy tay che trán: "Mẹ ơi!"
Tiếng ồn ào dưới nhà khiến Hạ Khải Quốc từ trên lầu đi xuống.
"Về rồi đấy à." – Hạ Khải Quốc nói.
"Anh, lâu rồi không gặp." – Hạ Tú Mai cười.
Mọi người cùng ngồi xuống ghế, dì Trương mang trà ra mời.
Hạ Khải Quốc nhìn em gái: "Lần này định ở lại bao lâu?"
"Hai ngày nữa là đi rồi." – Hạ Tú Mai đáp.
Hạ Trì hơi bất ngờ, tưởng cô sẽ ở lại lâu, không ngờ chỉ có hai ngày. Nhưng có vẻ Hạ Khải Quốc và Giang Phương đã quen.
Hạ Tú Mai vốn là người tự do, đặc biệt khác với gia đình yêu tổ ấm như nhà Hạ Trì.
"Cô nhỏ định đi đâu vậy ạ?" – Hạ Trì tò mò.
"Lần này đi núi tuyết Lâm Bạch." – Hạ Tú Mai nói.
"Núi tuyết?" – Hạ Trì chưa từng đi, nghe vậy có chút hứng thú.
Thấy cháu có vẻ thích, Hạ Tú Mai hỏi: "Muốn đi cùng không?"
Hạ Trì liếc nhìn Hạ Khải Quốc.
Ông cười: "Nếu muốn thì cứ đi."
"Con muốn." – Hạ Trì thầm nghĩ, cũng tiện đổi chỗ để bình tâm lại.
Giang Phương ghen tị: "A! Con cũng muốn đi!"
Nhưng cậu còn bận học và quay phim, lại không thể để mẹ biết được.
Hạ Tú Mai bóp má con trai: "Đợi con tốt nghiệp rồi muốn đi đâu cũng được hết."
Giang Phương ôm mẹ: "Không biết đâu, hai ngày này mẹ phải ở với con đấy."
Hạ Tú Mai giả vờ chê, nhưng vẫn đồng ý: "Được rồi, được rồi con."
...
Bên kia, tại tập đoàn Hạ thị.
Lục Chiêm bị anh trai gọi đến, trong lòng vẫn thấy khó tin.
Bình thường, anh trai không cho cậu tiếp xúc với nhà họ Hạ, đây là lần đầu anh công khai gọi cậu tới công ty.
Cậu hơi lo lắng.
Trần Phi dẫn Lục Chiêm thẳng đến văn phòng của Lục Cận, sau đó có người mang hai ly cà phê vào.
Lục Cận đang ngồi trên ghế sofa da đen, dựa lưng thoải mái, tay cầm một tập tài liệu.
Nghe thấy tiếng động, anh ngẩng đầu nhìn.
"Anh tìm em có việc gì không?" – Lục Chiêm đi tới, ngồi xuống ghế đối diện.
Lục Cận gật đầu, đặt tài liệu sang bên: "Em gặp cậu ấy rồi chứ?"
Lục Chiêm giật mình. Cậu biết không giấu được anh, nhưng không ngờ anh biết nhanh đến vậy, lại còn hỏi thẳng.
"Gặp rồi." – Lục Chiêm thừa nhận.
"Anh Trì rất tốt ạ."
"Trì ca?" – Lục Cận nghe thấy cách xưng hô này thì bật cười khẽ, vẻ mặt lạnh lùng ban nãy lập tức dịu đi. "Cậu ấy bảo em gọi như vậy à?"
"Vâng, Trì ca lớn tuổi hơn em, em vốn nên gọi là anh mà." – Lục Chiêm nói, hoàn toàn không thấy có gì sai.
"Vậy cứ gọi thế đi." – Lục Cận đáp.
Lục Chiêm không hiểu ý anh trai mình, "Anh, anh gọi em tới đây có chuyện gì vậy ạ?"
"Có một việc." – Lục Cận nói, ngón tay gõ nhẹ hai cái lên tập tài liệu, "Em xem cái này đi."
Lục Chiêm nghi hoặc cầm lấy, mở ra xem, liền sững người, "Anh, anh... đây là..."
Đó là một bản hợp đồng ký kết.
Trước đây, để bảo vệ Lục Chiêm, Lục Cận gần như không can thiệp vào chuyện của em ấy. Nhưng bây giờ thì khác rồi, không cần phải giấu giếm nữa.
"Ừ, sau này em có thể bất cứ lúc nào đến tìm anh." – Nói đến đây, Lục Cận dừng lại rồi nói tiếp – "Cũng có thể tới nhà cũ."
Lục Chiêm: "!"
"Vậy sau này em có thể đến tìm Trì ca chơi không ạ?"
Ánh mắt Lục Cận khẽ nheo lại, nhìn em trai, ẩn chứa ý cảnh cáo: "Cậu ấy bận lắm."
Lục Chiêm không nghe ra ẩn ý, còn nói thêm: "Vậy em đợi khi nào Trì ca rảnh thì em sẽ tìm."
Lục Cận: ...
Cậu nhóc này đúng là rảnh rỗi quá rồi.
Buổi chiều, tại nhà cũ.
Vì Hạ Tú Mai và Giang Phương đều đã về nên không khí trở nên đông vui hơn hẳn.
Mọi người ngồi quây quần nghe Hạ Tú Mai kể những chuyện thú vị trên đường đi.
Lục Cận vừa bước vào hành lang đã nghe thấy tiếng cười vọng ra.
Anh dừng bước, ánh mắt xuyên qua cửa sổ, dừng lại trên gương mặt Hạ Trì.
Cậu mặc áo dài tay màu xám ở nhà, mái tóc ngắn đen mềm mại rũ sang hai bên, vài lọn tóc trước trán che nhẹ đôi mày.
Khóe môi cậu cong nhẹ, mắt khẽ cong, nhìn ai cũng dịu dàng.
So với khung cảnh ấm áp bên trong, Lục Cận đứng trong bóng tối lại càng trở nên lạc lõng.
Những hình ảnh trước mắt anh xen lẫn với ký ức: căn nhà hoang tàn, cỏ dại mọc đầy, chẳng có chút sức sống... nhưng vẫn lờ mờ nhận ra cảnh xưa.
Anh khẽ nhắm mắt lại.
Bên trong, Hạ Trì như cảm nhận được điều gì, nụ cười trên môi khẽ nhạt đi.
"Chờ chút, con ra ngoài xem sao." – Hạ Trì nói rồi đứng dậy.
"Có chuyện gì vậy con?" – Hạ Khải Quốc hỏi.
"Không có gì đâu ạ." – Hạ Trì đáp, nhưng vẫn xỏ giày và đi nhanh ra ngoài.
Dưới màn đêm, Lục Cận đứng một mình dưới mái hiên, Hạ Trì không nhìn rõ biểu cảm của anh, cũng không biết anh đã đứng đó bao lâu rồi.
Trong đầu cậu thoáng nghĩ: Đêm hôm không về nhà, ở đây đóng vai "thanh niên u sầu" sao chứ?
Ánh sáng từ trong nhà hắt ra bao trùm lấy Hạ Trì, đồng thời chia hai người thành hai khoảng không khác nhau.
Lục Cận đứng trong bóng tối, nhìn Hạ Trì rạng rỡ, ánh mắt anh khó tả.
Bỗng Hạ Trì bước nhanh lại gần, nắm tay kéo Lục Cận ra khỏi góc tối, đưa anh vào vùng sáng.
"Mau vào đi, cô đang kể chuyện ma đó!" – Hạ Trì nói.
Quá nóng... Ánh sáng như có sức nặng, từ đầu ngón tay lan tới tận tim.
"Không sợ nữa sao?" – Lục Cận khẽ hỏi.
Vừa nãy đông người nên Hạ Trì quên mất, giờ bị hỏi, nhìn ra sân tối om, cậu lập tức thấy rùng mình.
Cậu rụt vai, bước nhanh hơn, mở cửa lao vào nhà, đến khi đứng giữa phòng mới thở phào nhẹ nhõm.