Bổ quá mức

Sau Khi Thiếu Gia Giả Pháo Hôi Nằm Ăn Hại thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc Hạ Trì tỉnh giấc, Lục Cận đã đi làm. Bác Trương kể cho cậu nghe chuyện sáng sớm. Biết Lục Cận đã uống hết bát canh, Hạ Trì cảm thấy rất vừa lòng.
Mấy ngày sau đó, Lục Cận vẫn về nhà rất muộn. Bộ phim cũng đã bắt đầu khởi quay. Hạ Trì rảnh rỗi không có việc gì làm, nhân tiện ghé công ty giải quyết chuyện trợ lý.
Trợ lý họ Hà là sư huynh của Trần Phi, cùng trường đại học với anh. Ngoài những việc liên quan đến Lâm Duệ cần anh ta xử lý, Hạ Trì còn có số cổ phần do Hạ Khởi Quốc giao phó trước đây, cùng với một vài tài sản lớn nhỏ khác.
Trước đây, nguyên chủ chỉ một lòng tranh giành gia sản, chẳng bao giờ quan tâm đến việc quản lý những thứ này. Hạ Trì cũng không rành rẽ, nên vẫn để mọi thứ y nguyên như cũ. Giờ có trợ lý Hà, Hạ Trì giao phó mọi việc cho anh ta, bản thân thì thảnh thơi.
Thời gian rảnh rỗi vẫn trôi đi nhanh chóng như vậy.
Nhiệt độ ở thành phố A liên tục giảm, đến tháng mười một thì đón đợt rét đậm đầu tiên. Một cơn mưa thu bất chợt đổ xuống xối xả, kèm theo gió lớn, từng hạt mưa to như hạt đậu rơi lộp bộp.
Hạ Trì nhìn cảnh sấm chớp ngoài cửa sổ, bèn nhờ bác Trương nấu cho mình một tách trà gừng nóng.
Mấy ngày nay Lục Cận đều về nhà rất muộn, hai người gần như lệch múi giờ sinh hoạt. Từ khi trở về từ núi tuyết, họ chỉ toàn liên lạc qua điện thoại. May mắn thay, hôm nay Lục Cận nhắn tin nói sẽ về sớm, nên Hạ Trì ngồi đợi anh ở phòng khách.
Cơn mưa lớn bất ngờ ập đến khiến nhiều người trở tay không kịp. Đã lâu Trần Phi không đưa đón Lục Cận, nhưng hôm nay lại được gọi đến lái xe. Có lẽ do những ngày làm việc liên tục khiến anh cảm thấy mệt mỏi.
Trần Phi lái xe rất cẩn thận, bên ngoài trời mưa như trút nước, cần gạt nước phải hoạt động liên tục mới giúp anh nhìn rõ đường.
Lục Cận ngồi ở ghế sau, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
Trong tâm trí anh, những ký ức xa xưa bị chôn giấu lại hiện về. Có những chuyện một khi đã xảy ra thì như khắc sâu vào xương tủy, không thể nào xóa bỏ, dù có cố gắng loại bỏ tận gốc rễ. Bắp chân trái hoàn toàn mất cảm giác, chỗ đầu gối đau âm ỉ, càng lúc càng dữ dội hơn. Đã lâu anh chưa cảm nhận kiểu đau đớn này, lần cuối cùng là khi ở Nam Viên. Hôm đó mưa không lớn bằng hôm nay, đầu gối cũng không đau đến mức này.
So với thành phố A – nơi lưu giữ quá nhiều ký ức đau khổ – anh lại thấy mình nhớ khoảng thời gian ở núi tuyết Lâm Bạch hơn. Cảm giác tự do, yên bình ấy rõ ràng mới chỉ trôi qua không lâu.
Sắc mặt Lục Cận không hề thay đổi, nhưng cơ thể anh lại căng cứng. Anh đưa tay kéo lỏng cà vạt, cởi hai chiếc cúc áo trên cùng vốn được cài kín mít. Trong xe nhiệt độ vừa phải, nhưng Lục Cận chỉ thấy toàn thân bức bối, nóng nảy khó chịu. Trái ngược với gió mưa gào thét bên ngoài, không gian bên trong xe lại yên ắng đến lạ thường.
Chẳng mấy chốc, chiếc xe dừng lại trước cổng biệt thự cũ. Tính toán thời gian, Hạ Trì đã bật ô đứng chờ sẵn ở cửa.
Chiếc xe sang trọng màu đen vừa dừng lại, chưa kịp để Trần Phi xuống mở cửa thì Hạ Trì đã bước nhanh tới, gõ nhẹ vào cửa kính bên chỗ Lục Cận ngồi.
Nghe tiếng động, Lục Cận hạ cửa kính xuống. Trước mắt anh là gương mặt tươi tắn, không son phấn nhưng vẫn rực rỡ của Hạ Trì.
Hạ Trì nhướng mày, nở một nụ cười rạng rỡ. Cậu nhìn Lục Cận, giọng nhẹ nhàng, cố ý nói: "Lâu quá không gặp, đại bận nhân."
Ngay lập tức, những đám mây đen trong lòng Lục Cận tan biến, thay vào đó là ánh mắt sáng ngời của Hạ Trì lúc này. Ánh mắt sâu thẳm của Lục Cận dừng lại trên người Hạ Trì, không nói một lời, như muốn khắc ghi hình ảnh này vào tâm trí.
Thấy Lục Cận không nói cũng chẳng động đậy, Hạ Trì tặc lưỡi: "Vẫn chưa chịu xuống xe sao?"
Ngồi ở ghế trước, Trần Phi lặng lẽ quan sát qua gương chiếu hậu, cố gắng không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Đúng là được "ăn dưa" trực tiếp. Từ lúc Lục Cận bảo anh giúp Hạ Trì xử lý công việc, Trần Phi đã nhận thấy giữa hai người có điều gì đó lạ thường. Vài hôm trước, Lục Cận bỏ dở công việc, đột ngột chạy đến núi tuyết Lâm Bạch. Hôm sau, anh đã thấy ảnh chụp chung của hai người trên mạng xã hội, điều này càng củng cố thêm suy đoán của anh. Anh nhớ hôm trước nữa, Hạ Trì còn đăng ảnh với cậu út nhà họ Từ, khó mà không nghĩ rằng sếp mình đã ghen tuông.
Trần Phi rất biết điều, lập tức mở khóa xe.
Không chờ Lục Cận kịp phản ứng, Hạ Trì đã mở cửa, cúi người tiến lại gần. "Bên ngoài lạnh quá." Cậu vừa nói vừa kéo Lục Cận, "Mau vào nhà thôi."
"Ừ." Lục Cận hoàn hồn, liền theo lực kéo của cậu mà bước xuống xe. Anh cầm chiếc ô từ tay Hạ Trì, che cho cả hai người. Chiếc ô khá rộng, hai người dùng chung vẫn còn thừa chỗ, nhưng Lục Cận vẫn hơi nghiêng người về phía Hạ Trì.
Hạ Trì đóng cửa xe lại, quay sang nói với Trần Phi: "Trợ lý Trần, vất vả cho anh rồi, đi đường cẩn thận nhé."
"Đó là việc nên làm, cậu Hạ." Trần Phi chào tạm biệt rồi lái xe rời đi.
Mưa vẫn xối xả, kèm theo gió lạnh buốt. Hạ Trì ra ngoài đã khoác chiếc áo khoác dày, nhưng đứng một lát vẫn thấy lạnh run. Nhìn chiếc xe rời đi, cậu lập tức kéo Lục Cận vào nhà.
"Hôm nay anh lạ thật đấy, chẳng lẽ lại bị đau khớp gối sao?" Hạ Trì vừa nói vừa nhìn kỹ vẻ mặt Lục Cận.
"Không phải." Lục Cận đáp cụt lủn.
"Vậy chân anh hết đau rồi sao?" Hạ Trì hỏi lại.
Lục Cận: "..."
Cả hai vừa trò chuyện vừa đi đến khúc quanh, bước vào hành lang. Không cần che ô nữa, Hạ Trì định bước nhanh hơn thì bị Lục Cận ôm ngang từ phía sau. Chiếc ô rơi lạch cạch xuống chân họ.
Lục Cận ôm chặt Hạ Trì. Hai người cao gần bằng nhau, anh tựa đầu lên vai phải cậu, siết chặt vòng tay không cho cậu phản kháng, như muốn hút lấy điều gì đó từ đối phương. Đứng ở góc khuất nên những người trong nhà không nhìn thấy họ. Nghĩ đến mấy ngày Lục Cận đi sớm về khuya, Hạ Trì mềm lòng, không gỡ anh ra, để mặc anh tựa vào vai mình.
"Chỉ ôm một lát thôi nhé. Vào nhà rồi thì không được động tay động chân nữa đâu."
"Không đủ." Lục Cận nói, xoay người cậu lại để hai người đối mặt. Một tay anh ôm eo, một tay nâng mặt cậu lên. Ngón cái chạm lên đôi môi mỏng đẹp đẽ của cậu, nhẹ nhàng vuốt ve. Ánh mắt anh dõi theo chuyển động của ngón tay. Trong mắt anh bùng lên một ngọn lửa tối, giọng hơi khàn: "Phải cho anh chút lợi ích chứ."
Ánh sáng mờ ảo không che giấu được cái nhìn nóng bỏng của anh. Hạ Trì nhướng khóe mắt, tâm trạng đang tốt, ánh mắt cong cong: "Muốn lợi ích gì nào?"
Đôi môi khẽ hé, lướt qua ngón tay anh, đôi khi đầu ngón tay còn chạm vào bên trong. Nơi ấy mềm mại, nóng ấm và ẩm ướt... Ánh mắt Lục Cận tối lại, cảm giác một ngọn lửa nóng bùng lên trong bụng anh. Ngay giây sau, vẻ mặt Hạ Trì thay đổi, lo lắng kêu lên: "Máu!"
Lục Cận theo phản xạ đưa tay sờ lên nhân trung, lập tức thấy máu dính đầy tay mình.
Lục Cận: "..."
Tiếp đó là một phen hỗn loạn. Anh bị Hạ Trì bắt giữ chặt sống mũi. Anh theo Hạ Trì vào phòng khách, ngồi xuống ghế sofa. Hạ Trì lấy khăn sạch thấm ướt, giúp anh lau sạch vết máu trên mặt và tay. Lúc này, mọi người trong nhà đã về phòng hết. Lục Cận cũng không muốn để Hạ Khởi Quốc lo lắng, anh cầm khăn ép vào sống mũi.
Từ nhỏ đến giờ, có thể nói đây là lần đầu tiên Lục Cận bị chảy máu mũi, lại còn rơi đúng vào tình huống xấu hổ như thế này. "Em đã nói anh bị hư nhược rồi mà." Hạ Trì nói.
Lục Cận khẽ bật cười: "Em chắc không phải là... bổ quá mức đấy chứ?"
Hạ Trì hơi chột dạ. Nghĩ đến mấy ngày nay, sáng tối bác Trương đều chuẩn bị canh tẩm bổ cho anh, quả thật khó mà không thấy áy náy. Cậu cũng không ngờ Lục Cận lại bị "bổ" đến mức này.
Hạ Trì khẽ ho một tiếng, che giấu sự lúng túng: "Ngày mai em sẽ nói với bác Trương, dừng việc nấu canh bổ lại."
Đúng là nên dừng lại. Thỉnh thoảng uống một lần thì không sao, chứ uống liền mấy ngày như vậy, đổi lại ai cũng khó mà chịu nổi. May mà sau khi Lục Cận bình tĩnh lại, máu mũi nhanh chóng ngừng chảy. Anh đặt chiếc khăn xuống. "Không sao rồi." Anh nói khẽ.
Hạ Trì bưng tách trà gừng đã chuẩn bị sẵn đưa cho anh. Lục Cận nhìn cậu với vẻ nghi hoặc, trong mắt còn mang chút do dự. Nếu Hạ Trì bảo anh uống, thì liệu anh có nên uống hay không?
Biết Lục Cận hiểu lầm, Hạ Trì giải thích: "Không phải canh bổ đâu, là trà gừng đấy."
Lúc này Lục Cận mới nhận lấy, nhưng anh cũng không dám uống nhiều, chỉ nhấp vài ngụm tượng trưng. Sau một hồi bị quấy rầy như thế này, tâm trạng cũng chẳng còn, Lục Cận nói: "Cũng không còn sớm nữa, chúng ta đi nghỉ ngơi thôi."
Hạ Trì gật đầu. Cả hai cùng bước lên tầng hai. "Ngày mai bố bảo em theo đến nhà ông Từ Chính Thanh ăn cơm tối." Hạ Trì nói.
"Nhà họ Từ?" Lục Cận khựng lại, nhíu mày: "Bố có nói rõ là chuyện gì không?"
Hạ Trì lắc đầu: "Không, chỉ bảo là đi ăn bữa cơm thôi."
Lục Cận im lặng. Bởi theo những gì anh biết, ngày mai nhà họ Từ tổ chức tiệc, mục đích là để chọn đối tượng liên hôn cho cậu cháu trai – nói thẳng ra là một buổi xem mắt. Thấy Lục Cận trầm mặc, Hạ Trì hỏi: "Có vấn đề gì sao vậy?"