Hạnh phúc viên mãn

Sau Khi Thiếu Gia Giả Pháo Hôi Nằm Ăn Hại thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hạ Trì không nhìn thấy, cũng chẳng nghe được gì. Cậu định xuống dưới nghe ngóng tình hình, nhưng chưa kịp bước thì điện thoại đã rung – tin nhắn từ Hạ Khải Quốc:
[Hạ Khải Quốc: Về phòng.]
Hạ Trì: “...”
Tính bướng bỉnh của cậu nổi lên, nhưng Hạ Trì vẫn không dám cãi lời.
Hạ Khải Quốc vừa mới khỏi bệnh nặng, tinh thần cần được ổn định, nên cậu không dám chọc ông tức giận, ngoan ngoãn quay về phòng mình.
Cậu nhắn cho Lục Cận:
[Đừng chọc ba tức giận nhé.]
Bên kia, Lục Cận vẫn chưa trả lời ngay lập tức.
Hạ Trì tắm rửa xong, vẫn không thấy tin nhắn phản hồi. Cậu ngồi trên giường, không tài nào nằm xuống được.
Một mặt lo Hạ Khải Quốc sẽ giận, một mặt lại lo cho Lục Cận.
Thật ra cậu cũng không quá hoảng loạn – chuyện này sớm muộn gì ba cũng sẽ biết thôi – chỉ là cảm thấy thời điểm hiện tại chưa thích hợp.
Khoảng mười giờ tối, dưới nhà mới vang lên tiếng động rất khẽ. Cùng lúc đó, Hạ Trì nhận được tin nhắn từ Lục Cận:
[Lục Cận: Yên tâm, không sao.]
Ngón tay Hạ Trì gõ thật nhanh:
[Hạ Trì: Thế... ba đồng ý rồi à?]
[Lục Cận: Ừ.]
Tâm trạng Hạ Trì lập tức chuyển từ buồn bã sang vui vẻ. Cậu lăn một vòng trên giường, khóe môi không thể kìm được nụ cười.
Không lâu sau, có tiếng gõ cửa.
Hạ Trì chẳng buồn mang dép, chạy ra mở cửa. Thấy Lục Cận đứng bên ngoài, cậu lập tức kéo anh vào, mặt tươi rói.
“Em vui lắm.”
Bị cảm xúc vui vẻ của cậu cuốn theo, Lục Cận đưa tay xoa mái tóc ngắn mới gội của Hạ Trì, mùi chanh thanh mát thoang thoảng bay lên.
Khi ánh mắt chạm vào đôi chân trần của cậu, Lục Cận liền bế bổng Hạ Trì lên.
Hạ Trì thuần thục quàng chân quanh eo anh, rất thích cảm giác được ôm bế như vậy – cả người cậu treo trên người anh, đầu tựa vào bờ vai rộng.
“Anh...” – giọng cậu mềm đi.
Lục Cận khẽ đáp lời, đặt cậu xuống giường, rồi cúi xuống hôn.
Chỉ đến khi Hạ Trì khẽ đẩy nhẹ anh, Lục Cận mới chịu buông cậu ra.
“Hạ Trì...”
“Tiểu Trì...”
“Ừ, em đây.” – Cậu thở nhẹ, ngước mắt nhìn anh.
Đôi mắt đen vốn trầm tĩnh của Lục Cận giờ đã nhuốm màu tình cảm, đôi môi còn bóng ướt, là dấu vết của nụ hôn vừa rồi.
Hạ Trì khẽ đỏ mặt:
“Anh... nhẹ thôi...”
Có được sự đồng ý, Lục Cận không còn kiềm chế nữa, nhưng vẫn không làm quá giới hạn.
...
Hôm nay, nhà cũ náo nhiệt hơn hẳn. Đầu tiên là Hạ Tú Mai biết chuyện hai người đã công khai mối quan hệ, lập tức hứng thú tám chuyện xem ai là người chủ động trước.
Cần gì phải hỏi? Đương nhiên là Lục Cận rồi.
Hạ Trì chỉ liếc anh một cái.
Lục Cận gật đầu:
“Là con, thưa dì.”
Bên cạnh, Hạ Khải Quốc nghe xong, sắc mặt biến đổi mấy lần, cuối cùng chỉ biết thở dài – ai ngờ bông cải trắng mình nuôi lớn lại bị chính người nhà “xơi” mất.
Thế này có tính là “rước sói vào nhà” theo một kiểu khác không đây?
Hạ Trì xán lại gần:
“Ba ơi, để con bóp lưng cho ba nhé.”
Hạ Khải Quốc lập tức vui vẻ, nắm tay cậu:
“Thôi được rồi, con ngồi xuống đi.”
Hạ Trì mỉm cười.
...
Buổi chiều, Lục Chiêm vừa tới, Giang Phương cũng theo sau trở về.
Cô khó khăn lắm mới được nghỉ phép, cảm giác như cả người rụng rời.
Giang Phương mệt mỏi bước vào nhà, thấy mọi người tụ tập đông đủ.
Cô cười, vén mái tóc dài mới mọc:
“Ồ, mọi người đợi tôi à, ngại quá nha, ha ha ha...”
Hạ Tú Mai nghe cô tự luyến, bật cười:
“Thôi đủ rồi đấy.”
Diễn trò xong, Giang Phương mới để ý đến Lục Chiêm:
“Sao anh lại ở đây?” – vừa hỏi xong, cô lập tức nhận ra sơ hở.
Lục Chiêm là minh tinh, giọng nói quá thân mật có thể khiến Hạ Tú Mai nghi ngờ cô vẫn chưa từ bỏ ý định đóng phim.
Cô vội chữa lời:
“Anh tới tìm anh họ tôi à?”
Vừa nói vừa liếc Hạ Trì.
Chưa kịp để cậu trả lời, Hạ Tú Mai đã lên tiếng:
“Con lên lầu cất đồ trước đi.”
Giang Phương lập tức chuồn đi mất.
Cô tưởng Lục Chiêm thật sự tới tìm Hạ Trì, ai ngờ tới tối gần giờ đi ngủ mà anh vẫn chưa về phòng.
Giang Phương liếc mắt hỏi:
“Anh tối nay...”
Lục Chiêm gật đầu, uống một ngụm trà nóng, điềm nhiên nói:
“Tối nay tôi ngủ ở tầng hai.”
Giang Phương hoàn toàn sững sờ.
Hạ Trì cười ngả vào lòng Lục Cận, vai run run.
Giang Phương trố mắt, chỉ vào cậu:
“Anh họ!”
Hạ Trì khẽ ho, nén cười, bắt chước giọng Lục Chiêm vừa nãy, điềm tĩnh nói:
“Tôi với Lục Cận đã ở bên nhau rồi.”
“Cái... gì???”
Giang Phương chỉ biết thốt lên: “Hóa ra tôi là trò cười.”
Nhìn cô ngơ ngác, mọi người phá lên cười.
Khi mọi người đã cười đủ, Hạ Trì mới giải thích rõ mọi chuyện.
Giang Phương bĩu môi:
“Hay thật đấy, tôi đúng là một tên hề.”
Trong tiếng cười đùa, thời gian trôi nhanh.
...
Công ty năm nào cũng tổ chức tiệc tất niên, năm nay cũng không ngoại lệ, chỉ là Hạ Khải Quốc sức khỏe chưa ổn định nên không thể tham gia.
Hạ Trì đi cùng Lục Cận.
Lục Cận bận lo toàn bộ công việc, Hạ Trì thì tự mình đi đây đi đó.
...
Năm nay, Cố Sâm trải qua một cái Tết vô cùng bức bối. Giữa năm, dự án phát triển ở Tân Thành suýt chút nữa đã kéo tập đoàn họ Cố xuống vực sâu.
Khó khăn lắm mới vượt qua được, nhưng nửa cuối năm lại liên tục đi xuống, khiến anh ta kiệt sức hoàn toàn.
Chuyện của Hạ Trì càng làm Cố Sâm như già đi cả chục tuổi vậy.
Đến cuối năm, tin dữ lại ập đến: Hóa ra người mua cổ phần giá rẻ ngày trước chính là Lục Cận. Giờ đây anh ta buộc phải tham dự tiệc tất niên của nhà họ Hạ – đúng là một nỗi nhục lớn!
May thay, ở A thị vừa xuất hiện một “đại gia” mới, với tầm nhìn sắc bén, đầu tư đâu thắng đó, lợi nhuận gấp đôi.
Chỉ cần lọt vào mắt xanh của người đó...
Tiếc là, ba lần Cố Sâm tìm đến, trợ lý của đối phương đều lấy lý do “sếp không có ở đây” để từ chối gặp mặt.
Cố Sâm ngồi một mình trong sảnh, uống rượu giải sầu. Ánh mắt lơ đãng quét qua một lượt, bất chợt dừng lại ở Hạ Trì đang ngồi một mình trong góc.
Trong lòng anh ta vừa giận vừa tủi. Giận vì Hạ Trì sao có thể bặt tăm không một tin tức lâu như vậy, tủi vì đã bao lâu rồi cậu vẫn không hề quan tâm đến anh ta.
Cậu ta rốt cuộc có ý gì đây?!
Cố Sâm không muốn nghĩ sâu, cũng không dám nghĩ sâu hơn nữa.
Anh ta loạng choạng bước đến gần:
“Tiểu Trì... Tiểu Trì...”
Hạ Trì ngẩng lên từ màn hình điện thoại, thấy là Cố Sâm thì khẽ cau mày, ánh mắt hiện rõ vẻ chán ghét.
Nhưng Cố Sâm giả vờ không thấy, cố với tay muốn nắm lấy tay cậu. Hạ Trì lập tức đứng dậy, nghiêng người né tránh.
“Tiểu Trì, có phải Lục Cận...! “Có phải là Lục Cận đã ép em cắt đứt với anh không? Không thì anh thật sự không nghĩ ra lý do nào khác để em thay đổi đến mức này, hoàn toàn không để ý đến anh!
Nhất định là hắn! Hắn có phải cắt thẻ của em rồi đuổi em ra khỏi nhà họ Hạ không?
Em đừng sợ, anh nhất định sẽ giúp em.”
Thằng ngốc này đang lảm nhảm cái gì thế...
Hạ Trì lạnh giọng:
“Ồn ào.”
Cậu định vẫy bảo vệ tới đuổi người, đúng lúc Trợ lý Hà đi ngang qua.
“Cậu Hạ, có chuyện gì ạ?”
Cố Sâm còn chưa kịp định thần sau khi bị hai chữ của Hạ Trì đâm vào tim, thì câu xưng hô “Cậu Hạ” kia đã khiến anh ta sững sờ.
Người mà anh ta ba lần tìm đến công ty đều bị từ chối gặp... lại chính là Hạ Trì ư?!
Hạ Trì chẳng qua chỉ là một kẻ có vẻ ngoài đẹp đẽ nhưng vô dụng, lấy đâu ra bản lĩnh điều hành công ty chứ? Không thể nào!
Nhưng giây sau đó, hành động của Hạ Trì đã chứng thực điều đó.
“Trợ lý Hà, gọi hai người đưa tên say này ra ngoài.”
“Vâng, cậu Hạ.” Trợ lý Hà rất nhanh gọi điện, chưa đầy một phút đã có người đến.
Cố Sâm còn chưa kịp phản ứng vì men rượu, đã bị nửa kéo nửa lôi ra khỏi sảnh.
Đợi Lục Cận xong việc mới hay chuyện này. Chẳng bao lâu sau Tết, nhà họ Cố đã công bố đổi chủ, và người tiếp quản lại chính là Lục Cận.
Một số công ty đang hợp tác với Hạ thị cũng được mời dự tiệc, nên đều chú ý động thái từ phía này.
Thấy Cố Sâm bị Hạ Trì đuổi thẳng, ai nấy đều lấy làm lạ – trước đây không phải Hạ Trì luôn bám theo phía sau anh ta, dù có đuổi thế nào cũng không đi sao? Nghĩ lại thì đúng là đã nửa năm rồi không thấy hai người họ xuất hiện cùng nhau.
Nhưng điều còn khiến người ta kinh ngạc hơn nữa là hành động của Lục Cận.
Không phải đồn rằng hai “cậu chủ thật – giả” vốn như nước với lửa, không đội trời chung sao?
Lục Cận cầm viên đá quý mới được mang đến, đặt trước mặt Hạ Trì:
“Lần trước em không thích, vậy còn viên này thì sao?”
Hạ Trì liếc anh một cái – đừng tưởng cậu không biết anh đang có ý đồ gì.
Viên đá đỏ rực như máu chim bồ câu... nếu làm thành khuyên lưỡi thì...
Cậu khẽ ho nhẹ:
“Ừm... cũng được.”
Nhìn cảnh đó, ai mà còn không hiểu chứ?
Họ đang yêu nhau say đắm kia kìa!
Nếu hỏi Lục Cận điều may mắn nhất trong đời là gì,
Có lẽ là vào đêm anh định từ bỏ cuộc sống, Hạ Trì đã xuất hiện một cách kỳ diệu, kéo anh trở về từ bờ vực của cái chết, để từ đó ánh sáng tràn ngập cuộc đời anh.