Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn
Tống Kiến An ra tay, gia đình sóng gió
Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giang Thời chưa từng thấy Trình Dã vào bếp, cũng không nghĩ cậu ta lại nấu ăn ngon.
Chàng trai trước mặt có vẻ ngoài dữ dằn, dù đôi khi cậu ta giả vờ ngoan ngoãn như cún con trước mặt Giang Thời, nhưng phần lớn thời gian cậu ta thường ỷ vào chiều cao mà nhìn xuống người khác, khiến người ta mới là kẻ phải ngoan ngoãn như cún con.
So với nấu cơm, dường như cậu ta hợp hơn với việc phô trương vẻ nam tính giữa đám đông.
Đương nhiên, vì cậu ta đã làm rồi, Giang Thời cũng không có ý làm cậu ta mất hứng. Y nhìn Trình Dã rửa nồi, vo gạo, rồi kéo ghế đến một góc ngồi, lấy điện thoại ra, định chơi vài ván game giết thời gian.
Game còn chưa kịp mở, y đã nhận được tin nhắn của Trương Trì.
Trương Trì: 【Tống Kiến An xảy ra chuyện rồi.】
Giang Thời lập tức ngồi thẳng lưng.
【Xảy ra chuyện gì?】
Trương Trì trực tiếp gọi điện cho y.
Giang Thời liếc nhìn Trình Dã đang quay lưng về phía mình, nhấn nút nghe.
“Đệt mẹ! Giang Thời, mày không biết chuyện này hay ho đến mức nào đâu, Tống Kiến An đã đánh Hoắc Tịch rồi!!”
Giang Thời hiểu từng từ Trương Trì nói, nhưng ghép lại thì y lại không thể nào hiểu nổi.
“Không phải chứ? Mày nói Tống Kiến An đánh Hoắc Tịch? Tống Kiến An? Đánh Hoắc Tịch?”
Trương Trì cũng mới biết chuyện này không lâu, cầm điện thoại nhảy lên nhảy xuống, biểu hiện còn phấn khích hơn cả Giang Thời.
“Chắc chắn 100%, rất nhiều người đều thấy, nghe nói Tống Kiến An trước mặt cả lớp đã đấm một phát vào mặt Hoắc Tịch. Chắc Hoắc Tịch không ngờ cậu ta sẽ đánh mình, đứng sững sờ tại chỗ, đến lúc hoàn hồn thì Tống Kiến An đã bỏ đi rồi.”
Giang Thời mất một lúc mới trấn tĩnh lại: “Không phải, tại sao cậu ta lại đánh Hoắc Tịch?”
“Haizz! Lần trước tao đã kể mày nghe rồi đó, Hoắc Tịch đã giả vờ làm học sinh ngoan ngoãn trước mặt cậu ta hai ngày chỉ để lấy thông tin về mày. Vốn dĩ chuyện này qua rồi thì thôi, nhưng mấy thằng đàn em của Hoắc Tịch, chính là mấy thằng thường xuyên gây rắc rối cho mày đó, được đà lấn tới, khiêu khích Tống Kiến An.”
“Tống Kiến An này có suy nghĩ khá khác người, ngoài chuyện học ra thì không quan tâm đến bất cứ điều gì khác. Thời gian cậu ta mới chuyển vào trường số ba, không tránh khỏi có người châm chọc, mỉa mai cậu ta, nhưng cậu ta cứ thế làm lơ như không nghe thấy, những người đó thấy chán nản, dần dần cũng chẳng thèm để ý đến cậu ta nữa.”
“Nhưng lần này, bọn chúng lại tiết lộ chuyện Hoắc Tịch đã lừa dối cậu ta, còn cười nhạo cậu ta ngu ngốc. Ban đầu còn tưởng lần này cậu ta cũng sẽ làm lơ như mọi khi, ai ngờ cậu ta quay người đi thẳng đến lớp của Hoắc Tịch.”
Thay vì vui mừng vì Hoắc Tịch bị đánh một trận hả hê, Giang Thời lại lo lắng một vấn đề khác: “Vậy Tống Kiến An thế nào rồi?”
Nói đến đây, Trương Trì cũng có chút chùng xuống: “Không rõ, buổi chiều không đi học đã bị nhà họ Tống gọi về rồi.”
Giáo dục ở Giang Thành nghiêm khắc hơn Lâm Thành, thứ bảy vẫn còn học.
Nồi đất bên cạnh đang sôi sùng sục, Giang Thời tắt điện thoại, thấy Trình Dã mở nắp nồi, thêm rau vào.
Y hơi do dự cắn móng tay, không biết có nên nhắn tin hỏi thăm Tống Kiến An không.
Chưa cắn được mấy giây, ngón tay y đã bị một bàn tay khác kéo ra.
Trình Dã cúi mắt nhìn y: “Giang Thời, cắn móng tay không phải thói quen tốt đâu.”
Giang Thời thử rút tay ra, y vừa động đậy thì đối phương liền buông tay, rồi giọng Trình Dã vang lên: “Đang phân vân không biết có nên hỏi không? Muốn hỏi thì cứ hỏi.”
Y khựng lại: “Cậu nghe thấy à?”
Trình Dã nhàn nhạt nói: “Phòng nhỏ thế này, tôi đâu có điếc. Nhưng mà, lòng trắc ẩn quá mức không phải là điều tốt đâu.”
Giang Thời nhíu mũi: “Nhưng mà trước đây cậu ấy chưa từng trải qua những chuyện thế này...”
“Mấy chuyện này không liên quan đến anh, những chuyện này cha mẹ cậu ấy mới nên lo, chứ không phải anh.”
Giang Thời thương Tống Kiến An chưa từng trải qua những chuyện này, nhưng ai lại thương y? Từ thiên đường rơi xuống địa ngục, nào phải chỉ có mỗi Tống Kiến An từng trải qua.
_
Nhà họ Tống.
Không khí trong phòng khách vô cùng căng thẳng, Tôn Uyển Vân và Tống Bác mỗi người ngồi một phía, Tống Kiến An ngồi giữa.
Vợ chồng không ai nói gì, Tống Kiến An chống tay lên bàn đứng dậy: “Những gì cần nói con đã giải thích rõ ràng với hai người rồi, nếu không còn việc gì nữa, con xin phép về làm bài tập.”
Thấy hắn định bỏ đi như thế, sắc mặt Tống Bác tái mét, quát lên một tiếng: “Đứng lại! Ai cho phép con đi?”
Tống Kiến An quay đầu lại: “Bố không cho con đi, nhưng lại chẳng nói gì, cứ để con ngồi đây lãng phí thời gian ư?”
“Hỗn xược! Con xem con đã làm cái trò gì rồi, còn mặt mũi nào mà đòi đi?”
Tống Kiến An nhíu mày, có vẻ khó hiểu trước cơn giận của bố: “Con đã nói rồi, hắn ta lừa con trước, lại còn nói xấu con sau lưng. Con biết là học sinh đánh người là sai, con có thể viết bản kiểm điểm, nhưng tuyệt đối sẽ không xin lỗi hắn ta. Hắn ta quá đáng như vậy, đáng lẽ hắn ta mới là người phải xin lỗi con mới đúng.”
Hắn nói ra những lời như vậy một cách thẳng thắn và đầy lý lẽ, Tống Bác bị hắn chọc cười: “Hay! Hay lắm! Quả không hổ là con trai ruột của ta, những bài học ta dạy con mấy ngày nay đều đổ sông đổ bể hết rồi. Gia đình họ Hoắc là ai, con là ai, ai cho con cái gan dám đánh con trai độc nhất của nhà họ Hoắc?”
“Con có biết mối quan hệ mà chúng ta vất vả lắm mới gây dựng được với gia đình họ, bây giờ tất cả đều bị con phá hỏng rồi đó!”
Tống Kiến An đứng thẳng tắp, trên người vẫn mặc đồng phục học sinh, ngay cả khóa kéo cũng kéo lên gọn gàng theo đúng quy định của trường.
Đối mặt với lời chỉ trích của Tống Bác, hắn chỉ bình tĩnh đáp lại: “Bố, hắn ta lừa con, ngày nào bạn bè hắn ta cũng đến làm phiền cuộc sống yên bình của con, thậm chí còn dùng lời lẽ tục tĩu để mắng chửi con.”
“Thực ra hôm đó con không định đánh hắn ta, con chỉ hỏi hắn ta tại sao lại lừa con, hắn ta không hề hối lỗi, thậm chí còn mắng con ngu ngốc, nói con đáng đời.”
“Con trai của bố đang bị bạo lực học đường, bố không những không giúp con, ngược lại còn bắt con đi xin lỗi kẻ đã bắt nạt con ư?”
“Bạo lực học đường à?” Tống Bác cười lạnh một tiếng: “Ta đã nói với con rồi, đừng học theo Tống Thời, ở trường phải hòa đồng với mọi người, con không nghe lời ta thì thôi, thậm chí còn làm quá đáng hơn cả Tống Thời. Bạo lực ư? Bạo lực nào có thể quan trọng bằng tương lai của nhà họ Tống chứ?”
Tống Kiến An cảm thấy thật khó tin: “Trong mắt bố, con cái là công cụ để đổi lấy tiền bạc sao?”
Tôn Uyển Vân vẫn im lặng nãy giờ mới lên tiếng, bà có vẻ ngoài rất dịu dàng, khi nói chuyện giọng cũng nhẹ nhàng: “Kiến An... Con mới về, có thể còn chưa quen với cuộc sống của nhà họ Tống. Con xem bây giờ con ăn mặc, dùng đồ nào mà chẳng phải loại tốt nhất? Con muốn gì cha mẹ cũng có thể mua cho con, nhưng đồng thời, để có được những thứ này, chắc chắn con phải đánh đổi một điều gì đó.”
Bà cười, vuốt ve móng tay đỏ tươi: “Thằng Thời thì khác con, nó kém con, kém đến mức chẳng học được gì, nhưng con rất thông minh, con càng thông minh cha mẹ mới có thể yên tâm giao phó nhà họ Tống cho con.”
“Gia đình họ Hoắc bây giờ ở Giang Thành có thế lực rất lớn, đắc tội Hoắc Tịch, đối với gia đình chúng ta chỉ có hại chứ không có lợi. Con thì cứ đi cùng mẹ đến xin lỗi Hoắc Tịch, trước đây không phải anh họ con nói có mẫu xe mới ra sao, con cứ ngoan ngoãn đi xin lỗi, mẹ mua cho con một chiếc xe mới nhé?”
Tống Kiến An đứng thẳng tắp: “Người phạm lỗi không phải con, con sẽ không đi xin lỗi.”
“Thật là... Không thể hiểu nổi! Cố chấp!” Tống Bác đưa ngón tay chỉ vào hắn: “Uổng công ta đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào con, bây giờ xem ra, con còn chẳng bằng Tống Thời.”
Tống Kiến An nói: “Bình thường Giang Thời ở nhà cũng như vậy sao?”
Tống Bác và Tôn Uyển Vân đều sững sờ, không hiểu sao hắn lại đột nhiên nói như vậy, sau đó liền nghe Tống Kiến An khẽ thở dài.
“Vậy thì cậu ấy sống vất vả quá.”