35. Gai nhọn của hoa hồng

Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn

Gai nhọn của hoa hồng

Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Thời lập tức trợn tròn mắt, “Này!”
Trình Dã lật một tờ giấy nháp chưa viết, “Ừm, lỗi của tôi, tại tôi dùng cách giải phức tạp, tôi đổi cách giải khác chắc chắn anh sẽ hiểu.”
Cô bạn cùng bàn Lý Thải Anh lén lút liếc nhìn hai người, rồi móc sổ tay ra, miệt mài học tập.
Giang Thời biết khả năng học tập của mình vốn không tốt, nếu không hồi nhỏ đã chẳng phải học thêm ròng rã lâu đến thế, mà kết quả cũng chỉ ở mức trung bình.
Ánh mắt của Tống Bác và Tôn Uyển Vân dành cho y ngày càng nhiều thất vọng, rõ ràng y đã rất cố gắng, nhưng kết quả vẫn không như ý.
Sau này họ đã bỏ mặc Giang Thời, trong nhà không còn giáo viên dạy thêm nữa, dần dần, Giang Thời cũng buông xuôi bản thân.
Mười tám năm trước đó y sống như một con rối vô tri, cũng nghĩ rằng cả đời mình sẽ như vậy, nhưng không ngờ y lại là một thiếu gia giả.
Thôn Khê Liễu không còn là chiếc lồng giam cầm y, y cũng không phải là con rối, nhưng sự tự do này đến quá muộn, vách đá chênh vênh dưới chân y hóa thành một cánh đồng hoang vắng, gió thổi từ bốn phương tám hướng, Giang Thời mất đi phương hướng.
Nhưng Trình Dã thì khác.
Hắn cúi đầu viết chữ, nét bút sắc bén, từng nét ngang, gập, phẩy, mác như lưỡi dao lạnh lùng lướt trên giấy. Hắn sinh ra trong mưa gió, giông bão đã hủy hoại tất cả những gì hắn có, nhưng lưng hắn chưa từng cúi gập dù chỉ một phân, mỗi bước đi về phía trước đều rất kiên định.
Nhận thấy ánh mắt của Giang Thời, Trình Dã dừng bút, “Sao vậy? Có phải tôi vừa làm anh tức giận không?”
Hắn cẩn thận, “Hay là anh mệt rồi? Hay chúng ta nghỉ một lát rồi học tiếp nhé?”
Giang Thời khẽ cười, “Trình Dã, nếu sau này cậu có con, cậu mà cưng chiều thế này, sớm muộn gì nó cũng hư hỏng mà thôi.”
“Tôi sẽ không có con.” Trình Dã nói: “Cũng sẽ không cưng chiều con.”
“Sao cậu biết cậu sẽ không có con?”
“Sau này anh sẽ biết thôi.” Trình Dã trải tờ giấy nháp phẳng phiu ra trước mặt Giang Thời, “Đừng nghĩ vẩn vơ nữa, lại gần đây một chút, tôi giảng bài cho anh.”
Nhờ sự cố gắng của Trình Dã, cuối cùng Giang Thời cũng hiểu được một bài vật lý. Y viết đáp án lên, lần hiếm hoi nở nụ cười vui vẻ, trong mắt lấp lánh như có muôn vàn vì sao, “Tôi cũng không ngốc lắm nhỉ, bài khó như vậy cũng làm được rồi.”
Trình Dã nhìn y cười, “Ừ, thiếu gia rất thông minh.”
Cười xong Giang Thời mím môi, “Vậy cậu nói xem, bây giờ tôi bắt đầu học có kịp không?”
“Kịp, chỉ cần anh muốn, lúc nào cũng kịp.”
“Nhưng mà...”
Những hành động của y mấy ngày nay Trình Dã đều nhìn thấy, hắn biết y đang nghĩ gì, “Đừng có nhiều 'nhưng mà' như thế. Anh thích học thì học, không thích thì thôi. Anh thích học, bài nào không biết tôi dạy anh, một lần không được thì hai lần, anh sẽ luôn hiểu được. Không thích học thì đừng học, chơi game, ngủ, chỉ cần sống vui vẻ là được.”
“Anh là người tự do, không ai có thể ép buộc anh làm gì, so với những xiềng xích bên ngoài kia, tôi càng mong anh sống vui vẻ hơn.”
Giang Thời chỉ cần vui vẻ là được, còn lại hắn sẽ giải quyết.
Giang Thời không nói gì.
Trình Dã thu lại tài liệu trên tay y: “Được rồi, đi ăn cơm thôi.”
...
Hai ngày cứ thế trôi qua, Giang Thời đột nhiên nhớ ra một chuyện, “À phải rồi, bao giờ cậu đi thi toán?”
Hai ngày nay y cũng không thấy Trình Dã xem sách, mấy trăm tệ tiền thưởng đó, cậu ta lại thờ ơ đến thế.
Trình Dã đang sắp xếp lại vở ghi chép cho Giang Thời.
Giang Thời muốn học, hắn sẽ cố gắng hết sức để giúp y học. Nền tảng của Giang Thời vẫn khá vững, chỉ là sau này không nghe giảng nên thiếu hụt nhiều kiến thức, Trình Dã hệ thống lại những kiến thức y còn thiếu sót vào một cuốn sổ, như vậy Giang Thời chỉ cần xem lại vở ghi là đủ.
Nghe thấy câu hỏi này, động tác lật sách của Trình Dã khựng lại một chút, rồi cụp mắt xuống, “Trường tìm được người phù hợp hơn, tôi không cần đi nữa.”
“Cái gì?” Giang Thời lớn giọng, “Chuyện từ bao giờ vậy? Sao cậu không nói với tôi?”
Mỗi khi y tức giận, trông y như một con thú nhỏ xù lông, Trình Dã thấy dễ thương, khẽ muốn bật cười.
Nhưng cười lúc này rõ ràng không thích hợp, hắn cúi đầu khẽ ho một tiếng, “Chuyện hai hôm trước, không có thì thôi vậy, không sao đâu, vả lại, tôi đi cũng chưa chắc đã giành được thứ hạng cao.”
“Sao có thể không sao chứ?” Giang Thời nói: “Rõ ràng nói là để cậu tham gia, tùy tiện đưa ra một lý do rồi không cho cậu đi, đến ăn mày cũng chẳng dễ dãi đến thế!”
Y trừng mắt nhìn Trình Dã, “Lúc đó cậu không hỏi tại sao à?”
Trình Dã thật thà, “Không.”
Giang Thời chống bàn đứng lên, “Tôi đi hỏi.”
“Không cần đâu.” Trình Dã kéo y ngồi xuống, “Ngày mai là thi rồi, hỏi cũng không có ý nghĩa gì. Hơn nữa, lần mồng 1 tháng 5 tôi đã kiếm được tiền rồi, không thiếu mấy trăm đó.”
Giang Thời nghĩ, nếu mồng 1 tháng 5 hắn không tìm được việc làm thì sao?
Giang Thời học tập không giỏi, nhưng ở một số phương diện khác lại có trực giác nhạy bén, tan học về ký túc xá Giang Thời liền nhắn tin cho Trương Trì.
【Dạo này Hoắc Tịch có động tĩnh gì không?】
Nửa tiếng sau Trương Trì mới trả lời tin nhắn của y.
【Không phát hiện gì, có vẻ rất ngoan ngoãn.】
Càng ngoan ngoãn càng có nghĩa là càng không ngoan ngoãn.
Hoắc Tịch tính thù dai, Giang Thời không tin lần trước Trình Dã đối xử với hắn như vậy, hắn lại dễ dàng bỏ qua như vậy.
Còn mười ngày nữa là sinh nhật Trương Trì.
Bố của Trương Trì là giám đốc ngân hàng, nhà nghèo chỉ có tiền, mỗi năm sinh nhật đều tổ chức rất hoành tráng.
Huống hồ đây là sinh nhật tuổi mười tám của cậu ta.
Cậu ta đã làm phiền Giang Thời từ một tháng trước, quà tặng có quý giá hay không không quan trọng, nhưng với tư cách là người anh em tốt duy nhất của Giang Thời, cậu ta nhất định phải khiến Giang Thời thể hiện thành ý của mình.
Giang Thời chỉ có thành ý nhưng lại trắng tay.
Trương Trì đề nghị, “Tao thấy trên mạng đều thịnh hành kiểu DIY, hay mày mua ít len móc cho tao một đôi găng tay đi? Mặc dù bây giờ là mùa hè, nhưng tao nhất định sẽ giữ gìn cẩn thận, đảm bảo mùa đông sẽ đeo đôi găng tay đầu tiên do chính tay anh em tao móc.”
Giang Thời trả lời cậu ta, “Cút.”
Nói thì là vậy, nhưng hai ngày trước sinh nhật Trương Trì, vào cuối tuần, Giang Thời vẫn về Giang Thành.
Tuần sau mọi người đều phải đi học, sinh nhật Trương Trì được tổ chức sớm vào cuối tuần đó. Lúc đầu Giang Thời đã mua vé tàu, Trình Dã thấy vậy, đổi cho y thành vé máy bay.
Tiện thì có tiện, nhưng cũng đắt hơn, tức đến mức Giang Thời chửi hắn là thằng phá gia chi tử.
Trình Dã mặc kệ y mắng, dứt khoát hủy vé tàu, vừa hủy vừa nhíu mày, “Không phải trước đây nói không đi sao, sao đột nhiên lại muốn đi rồi? Ăn sinh nhật thôi mà, đâu phải đi chịu tang, đáng để anh chạy xa như vậy?”
Trình Dã làm quá nhiều chuyện không quan tâm ý muốn của Giang Thời, dù sao tiền cũng không phải của y, Giang Thời khuyên can không được cũng đành mặc kệ hắn. Nghe hắn nói như vậy, ánh mắt Giang Thời khẽ lóe lên:“Tôi đột nhiên hối hận không được à? Cậu quản tôi có đi hay không chứ.”
Nói xong y giơ tay cảnh cáo Trình Dã, “Tôi nói cho cậu biết, cậu đừng có đi theo tôi, nếu để tôi phát hiện cậu đi theo tôi đến Giang Thành thì cậu chết chắc rồi.”
Trình Dã: “...”
Hắn bực bội bỏ đồ ăn vặt vào túi Giang Thời, “Thiếu gia, coi tôi như kẻ trộm vậy sao?”
Giang Thời hừ hừ, “Cậu còn đáng ghét hơn cả trộm.”
Trình Dã cạn lời, dưới sự dặn dò kỹ lưỡng của Giang Thời, hắn cam đoan sẽ không đi theo, rồi đưa Giang Thời lên máy bay.
Mười mấy tiếng đi tàu, máy bay chỉ mất hai tiếng đã đến nơi.
Trương Trì phái người đến đón Giang Thời, còn chủ nhân bữa tiệc thì bận rộn tiếp khách đến mức không rảnh tay.
Từ nhỏ cậu ta đã có tài năng xã giao bẩm sinh, nói chuyện với ai cũng được, nên bạn bè rất nhiều, nhưng trong lòng cậu ta bạn bè tốt nhất vẫn là Giang Thời.
Thực ra Trương Trì không muốn Giang Thời đến ăn sinh nhật.
Giới thượng lưu ở Giang Thành cũng chỉ có bấy nhiêu người, dù cậu ta không muốn, nhưng cũng không thể tránh được, chắc chắn sẽ có rất nhiều người mà cậu ta không thích đến dự.
Lần sinh nhật bà nội Tống Giang Thời đã lén lút rời đi trước, Trương Trì biết y không muốn dính líu gì đến những người ở đây, lần sinh nhật này cũng vậy.
Trước đây Giang Thời đã nói y không đến, Trương Trì tỏ vẻ hiểu, chỉ là hai ngày trước Giang Thời không biết lên cơn gì mà lại nhất quyết đòi đến chúc mừng cậu ta.
Cậu ta không muốn người anh em tốt của mình bị người ta coi thường trong bữa tiệc sinh nhật của mình, người còn chưa đến đã ra ngoài chờ đợi, để Giang Thời đủ thể diện.
Giang Thời vừa xuống xe, thiếu gia nhà họ Trương đã phóng như bay đến, giọng nói lớn đến mức hầu như ai cũng có thể nghe thấy, “Giang Thời, lâu rồi không gặp, sao mày còn mập lên, mặt cũng trắng ra, cái khí sắc này, cái khí chất này, trời ơi, cuộc sống của mày thật thoải mái quá đi!”
Giang Thời vừa đặt chân xuống đất: “??”
Không phải, đây lại là cơn điên gì vậy?
Trương Trì nắm tay Giang Thời, nhìn trái nhìn phải, cậu ta phát hiện mình vừa khen không phải nói quá, Giang Thời thật sự mập lên một chút ít, sắc mặt cũng tốt hơn rất nhiều so với ở Giang Thành.
Giang Thời gạt tay cậu ta ra, chẳng để ý những ánh mắt lén lút xung quanh, đưa chiếc hộp trong tay qua, “Tặng mày, sinh nhật vui vẻ.”
Mua là mô hình Trương Trì thích, không tính là đắt, nhưng cũng không rẻ. Chủ yếu là vì ở bên Trình Dã, Giang Thời rất ít khi tiêu tiền của mình, cứ thế, y lại tiết kiệm được một khoản tiền kha khá.
Trương Trì cầm mô hình cảm động đến rưng rưng nước mắt, “Anh em, mày là anh em ruột của tao.”
Cậu ta biết Giang Thời không có tiền, nhưng Giang Thời không có tiền mà vẫn tặng cậu ta món đồ đắt giá như vậy, nếu đây không phải là tình yêu…
Giang Thời đẩy mặt cậu ta ra, “Đừng khóc, xấu chết.”
Trương Trì: “...”
Trương Trì lau đi những giọt nước mắt không hề có, dẫn Giang Thời vào phòng khách. Những ánh mắt dò xét xung quanh ngày càng rõ rệt, cậu ta đưa Giang Thời đến một góc, rồi phát hiện Tống Kiến An đang học từ vựng tiếng Anh ở một góc khác.
Cậu ta để hai người ở cùng nhau, “Tối nay chắc là tôi không thể chăm sóc hai người được, hai người cứ ở đây, muốn ăn gì uống gì thì tự lấy, mệt rồi thì lên lầu nghỉ ngơi.”
Nghĩ một chút, cậu ta nói với Giang Thời: “Đừng để ý mấy thằng ngốc đó.”
Trương Trì đi rồi, Giang Thời ngồi xuống, Tống Kiến An cầm cuốn sổ từ vựng trên tay, chào hỏi y: “Bạn Giang Thời buổi tối tốt lành.”
Ánh mắt Giang Thời lướt qua cuốn sổ từ vựng trên tay hắn ta, khẽ khựng lại, “Buổi tối tốt lành.”
Tiếng hò hét từ giữa đại sảnh vọng đến, Trương Trì bị mấy cậu con trai giữ lại ép uống một ly rượu.
Giang Thời lấy một miếng bánh ngọt, tìm một tư thế thoải mái tựa vào ghế sofa, ánh mắt lướt qua đám đông.
Không tìm thấy người mình muốn tìm, đột nhiên trước mặt bị hai bóng người che khuất tầm nhìn.
Tạ Hồng cầm ly rượu, ánh mắt mang theo chút trêu chọc rơi trên người Giang Thời, “Cậu Tống, lâu rồi không gặp.”
Nói xong, hắn như thể mới nhìn thấy Tống Kiến An bên cạnh Giang Thời, “Ôi, không phải, bây giờ không phải cậu Tống nữa, cậu tên gì ấy nhỉ? Giang Thời...”
Nụ cười trên mặt Tạ Hồng mở rộng, “Giang Thời, nghe nói cậu đến Lâm Thành. Lâm Thành là một nơi tốt đấy, công nhân trong nhà máy của tôi có nhiều người là người Lâm Thành, họ ở quê không thể sống được, đến Giang Thành để mưu sinh, tháng nào cũng mong bố tôi phát lương cho họ. Chỉ cần cho thêm chút tiền, bảo họ làm gì họ cũng sẵn lòng.”
Nói rồi hắn liếc mắt nhìn Giang Thời, hy vọng có thể nhìn thấy sự bối rối rõ ràng trên người y.
Nhưng không.
Sắc mặt thiếu niên hồng hào, làn da trắng nõn, ngay cả đầu ngón tay cũng tinh xảo tựa ngọc sứ. Đối diện với ánh mắt dò xét của hắn, Giang Thời bình thản nhìn lại hắn, so với lúc ở Giang Thành, chút nhút nhát khó nhận ra ẩn sâu trong mắt y cũng đã hoàn toàn biến mất.
Y trở nên tươi sáng hơn, ngông nghênh hơn, vẫn rất đẹp, nhưng cái đẹp này sắc bén, mang tính công kích.
Gai nhọn trên thân hoa hồng cuối cùng cũng đã trở thành áo giáp của nó.