Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn
Gánh nặng không của riêng ai
Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trình Dã về đến nhà thì đã gần mười một giờ đêm.
Lúc này ngôi làng vốn đang yên tĩnh lại vang lên những tiếng ồn ào mơ hồ. Khi hắn đến gần hơn, phát hiện trước cửa nhà mình tụ tập khá nhiều người.
Cao Tân Hòa cũng ở trong đám đông, hắn ta là người đầu tiên phát hiện ra Trình Dã, lập tức gọi “Anh Trình”.
Mọi người quay đầu lại nhìn thiếu niên đang trở về giữa đêm đông lạnh giá, ánh mắt phức tạp. Có sự thương hại, có sự tiếc nuối, và cả sự tò mò muốn hóng chuyện.
Ánh mắt Trình Dã xuyên qua đám đông, nhìn thấy tình trạng hiện tại của căn nhà mình.
Cửa nhà bị tạt sơn đỏ, trên tường gỗ viết hai chữ “Trả tiền” chói mắt, cánh cửa chính bị giật bung, lung lay sắp đổ, đồ đạc bên trong vứt vương vãi khắp sàn, cả căn nhà bị lục soát tan hoang, những thứ có giá trị đều bị lấy đi hết.
Cao Tân Hòa đi đến bên cạnh hắn, lắp bắp nói, “Tôi cũng vừa mới nghe thấy động tĩnh, chạy qua xem thì đã thành ra thế này rồi.”
Cao Quyền cũng ở bên cạnh, gần đây ông bị cảm, ho đến khan cả cổ, “Đúng là tạo nghiệt mà, đây là chuyện gì thế này! Trình Kiến Bân là loại người nào ai mà chẳng rõ? Mấy món nợ cờ bạc hắn ta gây ra, bắt một đứa trẻ còn đang đi học như nó trả thì sao mà trả nổi?”
“Anh Quyền, không thể nói như vậy được...” Có người nói, “Trình Dã đáng thương thật, nhưng tiền của người ta cũng là tiền, không thể cứ thế mà bỏ qua được à?”
“Không phải tôi muốn nói, chúng tôi cũng là người tốt bụng, cái thằng Trình Kiến Bân còn nợ nhà tôi hai trăm tệ đấy, chúng tôi thấy Trình Dã đáng thương nên mới chưa đòi đấy thôi.”
“Đúng vậy, Trình Dã to lớn thế kia, đi làm thuê cùng bọn họ, chẳng mấy mà trả hết nợ sao?”
“Các người nói cái gì vậy?” Cao Quyền ho đến đỏ bừng mặt, “Nó vẫn còn là một đứa trẻ, các người nói những lời này là muốn ép nó vào đường cùng sao?”
Một tiếng rầm vang lên, đám người đang cãi nhau ầm ĩ giật mình.
Trình Dã trực tiếp tháo cánh cửa chính bị đá bật ra. Hắn vừa buông tay, cánh cửa đổ ập xuống đất, bụi bay mù mịt.
“Tiền tôi sẽ trả, mọi người về đi.”
Ánh mắt hắn quá lạnh, lạnh lẽo đến mức không giống một đứa trẻ mười bảy tuổi chút nào. Một số người còn muốn nói thêm gì đó nhưng nhìn tình trạng nhà hắn như vậy, cũng hiểu rằng dù có bán Trình Dã đi cũng chẳng đủ để trả nợ.
Mọi người đều là hàng xóm láng giềng cả, than vãn vài câu thì được, nói nhiều quá lại mất lòng nhau. Họ nhìn căn nhà bị phá phách sạch sành sanh của Trình Dã mà thở dài tiếc nuối một lúc, rồi lần lượt rời đi.
Chỉ còn Cao Tân Hòa và Cao Quyền ở lại. Cao Quyền nhìn Trình Dã tháo nốt cánh cửa còn lại, “Cháu...”
Trình Dã bước vào phòng khách bật đèn lên, dựng chiếc ghế đổ dưới đất lên, “Muộn rồi, bác Cao về đi.”
Cao Tân Hòa nói: “Nhà anh ra nông nỗi này rồi, hay là anh về ngủ một đêm ở nhà tôi đi?”
“Không cần.” Trình Dã dựng chiếc tủ đổ lên, “Tôi một mình được.”
Hắn nói không đi, không ai khuyên được hắn. Cao Tân Hòa cùng Cao Quyền cứ ba bước lại ngoái đầu nhìn lại rời khỏi nhà hắn.
Trình Dã quay người vào phòng ngủ của Trình Kiến Bân, bên trong cũng bị lục soát tan hoang, năm trăm tệ giấu dưới gầm giường đã biến mất.
Số tiền đó là Trình Kiến Bân để lại trước khi chết.
Tiền mất rồi, Trình Dã cũng chẳng thèm để ý đến những chỗ khác, hắn quay lại phòng khách qua loa dọn dẹp những thứ lộn xộn bên trong, cuối cùng nhặt được một tấm di ảnh bị giẫm nát ở góc tường.
Trình Dã cầm tấm ảnh về phòng mình.
Phòng hắn không có đèn, ngay cả cửa sổ cũng không có, tối đen như một chiếc quan tài nhỏ hẹp.
Trình Dã ngậm đèn pin, ngồi khoanh chân dưới đất cầm khung ảnh khẽ bẻ một cái, tấm ảnh bên trong liền trượt ra.
Hắn nhặt tấm ảnh lên, từ chiếc hộp bên cạnh lục ra một cái bật lửa.
Ngọn lửa đỏ rực bùng lên trong đôi mắt hắn, ngay sau đó, ngọn lửa bốc cao hơn, thiêu rụi tấm ảnh. Trình Dã buông tay, tấm di ảnh đang cháy rơi khỏi đầu ngón tay, lăn vài vòng trên đất, rồi biến thành một đống tro tàn.
Chết rồi cũng không yên phận.
Phòng hắn ở sâu nhất trong nhà, ngay cả cửa cũng không có, bên trong vốn chất đầy những đồ lặt vặt, sau khi Trình Kiến Bân chết Trình Dã mới dọn đồ ra ngoài.
Căn phòng rất kín đáo, ít người biết đến, vì vậy không bị đám người kia phá phách, đồ đạc bên trong vẫn như lúc hắn ra ngoài.
Trình Dã đặt đèn pin lên giường, lại châm một điếu thuốc. Hắn ngậm điếu thuốc, trước tiên lấy từ trong ngực ra cây kẹo hồ lô còn ba quả sơn trà.
Trôi qua lâu như vậy, lớp đường bên ngoài đã tan chảy hết, đã được hắn rửa sạch, chỉ còn lại ba quả sơn trà xiên trên que.
Hắn cắm que sơn trà vào khe hở ở đầu giường, từ chiếc hộp bên cạnh lục ra một con dao nhỏ.
Tàn thuốc rơi xuống mu bàn tay, được hắn đưa tay gạt đi. Hắn lấy ra một chiếc hộp sắt ở dưới gầm giường, con dao nhỏ đặt vào đáy hộp sắt, không biết đã chạm vào chốt nào, chỉ nghe thấy tiếng “khậc”, chiếc hộp sắt liền bật mở.
Bên trong toàn là tiền.
Số tiền này đều là do hắn tự mình tích góp suốt những năm qua, toàn là những mệnh giá nhỏ, đa số là năm hào một tệ, cao nhất cũng không quá mười tệ.
Trình Dã ngậm điếu thuốc đếm tiền.
Hắn đếm đi đếm lại hai lần, tất cả số tiền hắn có, cộng thêm số tiền đi làm thuê mấy ngày nay, tổng cộng là 223.5 tệ.
Trình Dã nhìn số tiền 223.5 tệ đó, dưới ánh đèn pin dần yếu ớt, im lặng hút hết một điếu thuốc.
Sáng hôm sau Giang Thời nghe Giang Tuyết kể mới biết nhà Trình Dã xảy ra chuyện lớn như vậy.
“Không phải, chuyện này cũng quá tàn nhẫn rồi chứ? Trình Dã còn chưa thành niên mà.”
Bên ngoài trời đang mưa, Giang Tuyết không ra ngoài được nên tiện tay hầm sườn heo đã mua về hôm qua.
Thời tiết quá lạnh, bà đốt củi, trên bếp hầm sườn, bên dưới bà gạt than ra, vùi mấy củ khoai lang vào đó.
“Đòi tiền ai mà quan tâm nó đã thành niên hay chưa?” Giang Tuyết nói, “Hơn nữa Trình Kiến Bân vay nặng lãi, đám người đó đều là loại chỉ biết tiền mà không cần mạng. Haizz... thật là tạo nghiệt.”
Tiếng mưa rơi ào ào, Giang Thời qua ô cửa sổ nhỏ nhìn ra ngoài, tiếc là đợi đến khi khoai lang nướng chín rồi, vẫn không thấy cái bóng dáng vẫn thường đến ăn chực mỗi ngày.
Giang Tuyết biết y thích sạch sẽ, bóc vỏ khoai lang, dùng giấy gói lại đưa cho Giang Thời, “Nghe nói bọn chúng phá tan cửa nhà nó, hôm nay mưa lớn thế này, không biết nó thế nào rồi. Không được, lát nữa mẹ phải đi xem sao.”
Giang Thời lập tức nói: “Con đi cùng mẹ.”
“Được.” Giang Tuyết rửa sạch tay đi xem nồi sườn, “Hôm qua không phải mẹ cho con tiền bảo con mua đồ ăn con thích sao, sao không mua gì cả?”
Khoai lang nhà trồng ngọt hơn những củ y từng ăn trước đây, vừa cầm trên tay, mùi thơm ngọt ngào đã thoang thoảng bay tới.
Giang Thời không kìm được cúi đầu cắn một miếng, bị bỏng, khẽ “sì” một tiếng, mãi vài giây sau Giang Tuyết nói chuyện y mới phản ứng lại.
“À? Con mua rồi mà...” Y đưa tay chỉ vào mấy cái túi bị y vứt xó ở góc nhà, “Ở đằng kia kìa.”
Giang Tuyết cũng thắc mắc, “Vậy sao lại còn thừa nhiều tiền thế?”
Hai người ngồi lại cùng nhau tính toán, cuối cùng sự thật cũng sáng tỏ.
Trừ tiền sườn và rượu là dùng tiền Giang Tuyết đưa, đống đồ ăn của Giang Thời đều là do Trình Dã mua cho y.
Thảo nào lúc đó Giang Thời hỏi hắn có đủ không, hắn lại tự tin nói đủ.
Giang Thời vừa hay biết sự thật, lại liên tưởng đến chuyện đã xảy ra tối qua: “...”
Mình đúng là đồ khốn nạn mà.
Ăn cơm xong, Giang Tuyết dẫn Giang Thời đến nhà Trình Dã.
Trước khi đi, Giang Thời tìm một chiếc áo khoác đen mặc vào, nghĩ ngợi một lát, y lại quay vào phòng.
Mấy ngày nay trôi qua, quần áo của y vẫn chất đống lộn xộn trong chiếc vali ở góc phòng. Y cúi người lục lọi trong vali một hồi, tìm ra hai thanh sô cô la đã mang theo trước đó. Giang Thời nhét sô cô la vào túi, cầm ô cùng Giang Tuyết ra khỏi nhà.
Hai nhà không cách nhau quá xa, đi qua một con đường nhỏ lầy lội, qua vài hộ dân, từ xa đã thấy một căn nhà gỗ trông rách nát, đó chính là nhà Trình Dã.
Cánh cửa chính bị tháo ra vứt lăn lóc trong sân, bên trong nhà cửa lộn xộn, vết sơn đỏ trên cửa càng nổi bật dưới làn mưa. Giang Tuyết đứng ở cửa gọi hai tiếng, trong nhà trống rỗng, không một bóng người.
Giang Thời cầm ô vòng qua chiếc ghế bị gãy một chân đang ngổn ngang trước mặt, nhìn căn phòng khách bị đập phá đến chẳng còn gì nguyên vẹn, không dám đi vào, chỉ khẽ thò đầu ra từ dưới tán ô nhìn vào trong.
“Lạ thật...” Giang Tuyết nói, “Mưa lớn thế này, người đi đâu rồi?”
Đúng vào đợt rét nàng Bân, vừa mưa xuống là lạnh đến thấu xương. Giang Tuyết dậm chân thốt lên, “Thôi, chúng ta về trước đi, tối mẹ sẽ qua xem lại.”
Bà than phiền với Giang Thời, “Con nói thằng bé Trình Dã này, bình thường chẳng nói năng gì cả, chắc chắn bọn người này không phải lần đầu đến đòi nợ nó. Nó mới bé tí tuổi đầu, làm sao gánh nổi gánh nặng lớn như vậy.”
Giang Thời cũng là lần đầu tiên gặp phải tình huống này, hai gói kẹo bị y vứt xó trong phòng, và đủ thứ đồ mà Trình Dã mang đến cho y những ngày qua tạo thành một sự đối lập rõ rệt với căn nhà trước mắt.
Thằng con trai cao lớn trông có vẻ ngốc nghếch, khờ khạo, bị y làm khó cũng không hề tức giận, rõ ràng điều kiện kinh tế không tốt, nhưng vẫn mua cho y loại kẹo đắt nhất.
Giang Thời đột nhiên cảm thấy lòng có chút nặng trĩu.
Y bóp bóp thanh sô cô la trong túi bị nhiệt độ cơ thể làm cho hơi mềm ra, quay người định về nhà, không ngờ từ xa một bóng người đi tới.
Trình Dã cũng không ngờ Giang Thời lại xuất hiện trước cửa nhà mình. Hắn không có ô, cứ thế đội mưa mà đi về, xuyên qua màn mưa, ánh mắt đối diện với thiếu niên dưới ô.
Đối phương mặc một chiếc áo khoác đen, đầu ngón tay nắm cán ô đông cứng đến trắng bợt, những sợi tóc màu nâu nhạt dính vào má, trong con ngươi phản chiếu dáng vẻ lấm lem, ướt át của hắn.
Trình Dã không hề cảm thấy xấu hổ. Khi Giang Thời nhìn hắn, hắn bật ra một tiếng cười khẽ đầy thỏa mãn, nghe khàn khàn từ cổ họng.
Nếu hắn cảm thấy xấu hổ thì ngay lần đầu gặp Giang Thời, khi Giang Thời nhìn hắn bằng ánh mắt kiêu căng, khi Giang Thời vô tình để lộ ra vẻ ghét bỏ, hắn đã nên rời đi rồi.
Nhưng hắn muốn Giang Thời ghi nhớ hắn, dù là bằng sự thương hại.
Hắn muốn trong mắt Giang Thời có hắn.
Giống như bây giờ, nhìn hắn, chờ hắn xuất hiện, rồi đôi mắt đẹp đó sẽ chỉ bừng sáng vì hắn.
Chỉ thuộc về một mình hắn.
“Trình Dã!” Giang Tuyết kinh ngạc kêu lên, “Cháu đi đâu vậy? Sao không cầm ô?”
Trình Dã cụp mắt xuống, đưa tay vuốt mặt, “Cháu đi tìm người, dì Giang sao hai người lại đến đây?”
Mặc dù Trình Dã ướt sũng, nhưng Giang Tuyết vẫn bước tới che nửa chiếc ô cho hắn, “Hôm qua dì ngủ sớm, hôm nay dậy mới nghe chuyện của cháu nên qua xem sao.”
Bà nhìn cảnh tượng tan hoang của căn nhà trước mắt, khi nhìn Trình Dã, đáy mắt lại thêm một tia thương cảm, “Cháu không sao chứ?”
“Không sao.” Trình Dã thật thà nói: “Cháu về đến đây thì đã như vậy rồi.”
Hắn vào nhà tìm hai chiếc ghế còn lành lặn cho Giang Thời và Giang Tuyết ngồi, “Xin lỗi, nhà cháu chưa dọn dẹp xong, khiến hai người phải chê cười rồi.”
Giang Thời nhìn chiếc ghế gỗ đen sì trước mặt, do dự một lúc, rồi đặt nửa cái mông xuống.
Y nói: “Bọn họ làm nhà cậu ra nông nỗi này, sao cậu không báo cảnh sát?”
“Báo cảnh sát chẳng có tác dụng, cảnh sát cũng không thể bắt hết bọn chúng. Bị bọn chúng biết, ngược lại sẽ bị bọn chúng trả thù gấp bội.”
Giang Tuyết không thể chịu nổi, ngồi chưa đầy một phút đã đứng dậy giúp Trình Dã dọn dẹp.
“Thật là tạo nghiệt! Sống thì gây chuyện rắc rối, chết rồi cũng chẳng thể yên phận, Trình Kiến Bân này rốt cuộc đã nợ bao nhiêu tiền vậy?”
Trình Dã vừa dọn dẹp cùng bà, vừa nói: “Ông ấy vay nặng lãi, lãi mẹ đẻ lãi con, đến bây giờ chắc cũng hơn một vạn rồi.”
Hơn một vạn tệ, đặt vào điều kiện kinh tế hiện tại, đối với nhiều người nông thôn mà nói, quả thực là một con số khổng lồ.
Giang Tuyết nghe xong tối sầm mặt mày, “Vậy cháu định làm gì?”
“Đi làm thuê.” Trình Dã nói, “Xuống hầm mỏ.”
Những năm này việc khai thác mỏ chưa được nghiêm ngặt như bây giờ, công nhân hầm mỏ rất nhiều, nhưng nhiều người không thuộc đội ngũ khai thác chính quy, biện pháp an toàn không được đảm bảo.
Rủi ro lớn, tương ứng, lương cũng cao.
Mỏ ở huyện bên cạnh, mỗi tuần hắn còn có thể về nhà một lần.
Trình Dã cầm chổi quét dọn rác trên đất, liếc nhìn Giang Thời đang đưa tay hứng nước mưa từ mái hiên.
Một tuần một lần đối với hắn mà nói không đủ thường xuyên lắm, nhưng đây là lựa chọn phù hợp nhất của hắn hiện tại.
Giang Thời rũ nước trên đầu ngón tay, xoa xoa những đầu ngón tay lạnh buốt, rụt tay vào túi, rồi sờ thấy thanh sô cô la bên trong.
Trình Dã ướt sũng cả người, Giang Tuyết giật lấy cái chổi của hắn, giục hắn đi thay quần áo.
Giang Thời nhổm nửa người khỏi ghế, “Con đi xem sao.”
Y theo sau Trình Dã như cái đuôi nhỏ, nhìn hắn đi vào căn phòng chật hẹp đó. Bên trong tối om, vài giây sau mới có ánh đèn pin yếu ớt lóe lên, Giang Thời không nghĩ nhiều, liền đi theo vào luôn.
“Trình...”
Tên y vừa gọi ra, y đã khựng lại.
Trong ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn pin, thiếu niên đã cởi áo quay người. Bờ vai rộng và lưng trần hiện rõ mồn một trước mắt Giang Thời, làn da màu mật ong khỏe mạnh, cơ bắp săn chắc, mang theo sức sống dồi dào đặc trưng của tuổi thiếu niên, cơ ngực, cơ bụng... rồi ánh mắt y lại lướt xuống nữa, chiếc quần đen trễ nải ngang hông.
Giang Thời đột nhiên chợt mất tiếng, theo lẽ thường y nên quay người bỏ đi, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào cơ bụng của đối phương, không tài nào rời đi được.
Đậu má! Sao hắn lại có tám múi chứ?
Dưới cái nhìn của y, tám múi cơ bụng khẽ phập phồng theo nhịp thở, Trình Dã nắm lấy vạt áo khoác che ngang quần, vẻ mặt có chút khó hiểu, “Sao vậy?”
Một tiếng “bùm” trong đầu, hơi nóng bốc lên vành tai Giang Thời.
Y vội vã vớ tay vào túi, nhắm tịt mắt ném thanh sô cô la về phía Trình Dã, “Không, không có gì, chỉ là đưa cái này cho cậu thôi.”
Nói xong không đợi Trình Dã kịp phản ứng, y quay đầu bỏ chạy.
Trình Dã nhìn bóng lưng y biến mất trước mắt.
Hắn cúi người nhặt thanh sô cô la trên đất, ngồi xuống giường, trong khi vẫn giữ áo khoác che chắn.
Thanh sô cô la được nhiệt độ cơ thể của thiếu niên ủ ấm, dường như còn vương vấn chút hương thơm của y.
Trình Dã cầm ngắm một lúc, cuối cùng không nỡ để mùi hương của thiếu niên cứ thế tan biến vào không khí. Hắn há miệng, dùng đầu lưỡi cắn vào mép bao bì răng cưa, xé gói sô cô la.
Trình Dã thay quần áo rất lâu, nửa giờ trôi qua, hắn mới ra ngoài.
Vẻ mặt hắn không khác gì trước khi vào, chỉ là đuôi mắt hơi ửng đỏ, yết hầu khẽ nuốt liên tục, như thể mãn nguyện nhưng lại có vẻ chưa thỏa mãn hoàn toàn.
Cuối cùng hắn đặt ánh mắt lên Giang Thời.
Trôi qua lâu như vậy, Giang Thời đã quên béng đi sự ngượng ngùng vừa rồi. Trong tay cầm chiếc chổi dường như muốn giúp đỡ, y cố gắng hai phút, thành công làm bẩn thêm chỗ đất Giang Tuyết vừa quét sạch sẽ.
Giang Tuyết đã tịch thu công cụ gây án của y.
Giang Thời sờ sờ mũi, quay đầu lại, nhìn thấy Trình Dã đang đứng phía sau mình.
Những ký ức vừa bị lãng quên bắt đầu ùa về trong y.
Y trừng mắt nhìn Trình Dã, “Nhìn gì mà nhìn!”
Vô lý đến mức độ này thì chỉ có Giang Thời thôi.
Trình Dã ngoan ngoãn thuận theo, “Xin lỗi.”
Giang Tuyết không biết từ lúc nào đã xuất hiện, “Giang Thời, con lại bắt nạt Trình Dã à?”
Giang Thời: “...”
Phiền chết đi được.
Y quay người đi ra cửa lấy chiếc ô, nói với Giang Tuyết, “Mẹ cứ ở với cậu ta đi, con về nhà đây.”
Giang Tuyết: “Cái thằng quỷ này...”
Cuối cùng Giang Thời cũng không đi được, y bị Trình Dã không biết từ đâu lôi ra một quả bưởi lớn mà dụ dỗ y ở lại.
Quả bưởi vừa hái xuống không lâu, múi nào múi nấy mọng nước, vừa bổ ra mùi thơm thanh ngọt đã bắt đầu lan tỏa khắp nơi.
Giang Thời cầm múi bưởi to gần bằng nửa khuôn mặt mình, vừa dùng tay bóc vỏ, vừa hỏi Trình Dã, “Cậu thật sự định đi đào than à?”
Trình Dã bóc vỏ bưởi, tìm một cái túi đựng lại, bảo Giang Thời mang về nhà ăn.
“Ừm, lát nữa là đi rồi.”
“À?” Giang Thời sững sờ, “Nhanh vậy sao?”
“Bên đó thiếu người, bao một chuyến xe riêng, hôm nay đi thì không cần mua vé xe.”
Múi bưởi trong miệng Giang Thời lập tức không còn cảm thấy ngọt nữa. Y cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm giác là lạ, nhưng cũng biết đây là quyết định của Trình Dã, y là người ngoài không thể thay hắn quyết định. Hơn nữa, theo tình hình hiện tại của Trình Dã, đây là lối thoát tốt nhất.
Khóe miệng cậu ấm nhỏ khẽ trễ xuống một chút, “Thôi được rồi.”
Thấy y không vui, Trình Dã lại bật cười khẽ, hắn đặt quả bưởi xuống cạnh chân Giang Thời, “Mỏ than một tuần được nghỉ một lần, tuần sau tôi sẽ về thăm anh, lúc đó sẽ mang đồ ăn ngon cho anh.”
Lời này nghe hơi lạ, Giang Thời nói: “Tôi thèm đồ của cậu à?”
“Không thèm.”
Trình Dã thầm nghĩ: Nhưng hắn muốn cho.
Hắn hận không thể dốc hết những gì mình có ra cho Giang Thời, tiền của hắn, trái tim của hắn, mạng sống của hắn.
Đáng tiếc hắn mệnh hèn, không ai quan tâm.
Trình Dã cứ thế đi rồi, ban đầu Giang Thời không cảm thấy có gì đặc biệt, nhưng càng gần đến ngày khai giảng y lại càng thấy khó chịu.
Lúc đầu Cao Tân Hòa còn đến tìm y chơi, nhưng khi thời gian càng gấp gáp, hắn ta ngày đêm học hành, bận đến nỗi ngay cả thời gian ngủ cũng không có.
Và danh sách bài tập hè mà Tống Kiến An đã cẩn thận sắp xếp cho Giang Thời đã bị y xóa sổ từ lâu rồi.
Bài tập? Đó là cái gì?
Một ngày trước khai giảng, Tống Kiến An tìm đến Giang Thời.
Tống Kiến An: 【Bạn học Giang Thời, bài tập hè của cậu làm xong chưa?】
Giang Thời nhận được tin nhắn: “...”
Y trả lời qua loa.
【Làm xong hết rồi, làm đầy đủ luôn.】
Tống Kiến An: 【Quả nhiên cậu vẫn vậy rồi, bài tập của trường số một tôi vẫn còn thiếu một ít. Nền tảng tiếng Anh của tôi không tốt, gần đây đang bổ sung những chỗ còn thiếu, hy vọng đến khi khai giảng sẽ không làm kéo lùi cả lớp.】
Giang Thời cầm điện thoại lăn lộn một vòng trong chăn, không hiểu sao lại gõ hỏi hắn.
【Cậu có biết Trình Dã không?】
Tống Kiến An dùng một chữ để nhận xét về Trình Dã.
【Hừ.】
Giang Thời: “...”
Y đã nhận ra rồi, thật sự rất không thân thiện.