Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn
Chương 71
Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trình Dã ôm chặt, hôn đến mức Giang Thời thấy đau, tất nhiên y không vui. Y đưa tay đẩy Trình Dã ra, nhưng rồi nhận ra đối phương đã gục trên vai mình ngủ thiếp đi.
Giang Thời ngẩng đầu thoát khỏi vòng tay Trình Dã, nhìn quầng thâm dưới mắt hắn, cảm nhận hơi thở chậm rãi, nặng nề của hắn phả vào da thịt mình. Y khựng lại, tự điều chỉnh để tìm một tư thế thoải mái.
...
Trình Dã đã gần ba ngày không chợp mắt, nên giấc ngủ này rất sâu. Khi hắn tỉnh dậy, mặt trời đã lặn.
Không khí vẫn còn vương hơi nóng gay gắt của mặt trời. Tiếng ve chưa dứt, kéo dài âm thanh khàn khàn. Vị trí bên cạnh hắn đã trống, ga giường bị vò nhàu đã được kéo thẳng ra, nhưng chẳng ăn thua gì.
Trình Dã vén chăn xuống giường. Cửa sổ kính phòng chính dính đầy bụi, thế giới bên ngoài được phủ một lớp ánh sáng mờ ảo. Qua những vệt bẩn lốm đốm, hắn thấy thiếu niên mặc chiếc áo sơ mi xanh nhạt, tựa như một con cá linh hoạt, đang bưng một cái chậu, nhẹ nhàng đi qua con đường lởm chởm.
Trăng tròn treo cao phía sau, trong ranh giới giữa sáng và tối, thiếu niên tiến về phía hắn.
Hắn đứng bất động tại chỗ. "Con cá nhỏ" nhảy lên bậc thềm thấp ở cửa, "kẽo kẹt" một tiếng đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ, rồi sững sờ khi thấy hắn đứng bên trong.
“Cậu tỉnh rồi à...” Giang Thời đặt chậu lên bàn, để lộ những quả bắp vẫn còn bốc hơi nóng. “Bắp vừa luộc xong, mau lại ăn đi.”
Vừa nói, y vừa đưa tay ra lấy quả bắp ở trên cùng, kết quả bị bỏng, rụt tay lại.
Ngay giây tiếp theo, những ngón tay y được bao bọc.
“Vội gì thế?”
Giang Thời “hì hà” rít lên: “Bưng cả đoạn đường, tôi cứ tưởng nguội rồi chứ.”
Trình Dã xoa xoa phần da thịt đỏ ửng ở đầu ngón tay y, rồi quay người tìm một chiếc đũa. Hắn cầm một quả bắp, cổ tay khẽ động, lập tức bẻ thành hai khúc, dùng chiếc đũa chọc vào lõi bắp rồi đưa cho Giang Thời.
Giang Thời cầm bắp thổi thổi hơi nóng trên đó, nhìn Trình Dã cầm nửa còn lại gặm một miếng. Y hỏi: “Sao cậu không bị nóng?”
Trình Dã đáp: “Da tôi dày.”
“...”
Không thể phản bác.
Giang Thời hỏi hắn: “Đến đây rồi có quay lại nữa không?”
“Không đi nữa, đợi đến lúc khai giảng.”
Thật ra cũng chẳng còn bao nhiêu ngày nữa là đến khai giảng.
Nghĩ đến kỳ nghỉ vui vẻ sắp kết thúc, Giang Thời ra sức vui chơi, còn Trình Dã…
Trình Dã lại đang giúp nhà Giang Thời xây nhà.
Trò chơi thứ hai của studio ra mắt, doanh thu tháng đầu tiên vượt mười vạn, cuối cùng đã có khởi sắc.
Vương Trác gọi điện thoại cho Trình Dã báo tin tốt này: “Gần đây nhận được rất nhiều lời mời, có người muốn gặp cậu, có người muốn mua lại studio của chúng ta, còn có người nhắm vào trò chơi, muốn chia một phần...” Nói rồi anh ta dừng lại: “Sếp, sao bên cậu lại ‘đinh đinh đang đang’ vậy?”
Một tay Trình Dã cầm điện thoại, cúi người nhặt một viên gạch, rồi dùng xẻng xúc vữa. Làm liền hai ngày, kỹ thuật của hắn đã rất thuần thục: quẹt một cái, đặt xuống, ấn một cái, một viên gạch cứ thế được xây xong.
“Đang xây tường. Có chuyện gì thì nói hôm nay đi, ngày mai chắc sẽ rất bận.” Hắn nói.
Vương Trác hỏi hắn: “Cậu bận gì?”
“Ngày mai xây mái nhà.”
Vương Trác im lặng.
Ở đầu dây bên kia, anh ta nghe thấy giọng một người đàn ông: “Trình Dã, hết xi măng rồi, đi vác một bao qua đây.”
Thế là Trình Dã nói: “Cúp máy đây, có chuyện gì không quan trọng thì nhắn tin cho tôi.”
Vương Trác mơ mơ màng màng cúp điện thoại.
Cô gái duy nhất trong studio là họa sĩ, tính cách rất cởi mở. Thấy anh ta cúp điện thoại, cô mở lời đầu tiên: “Anh Trác, sao rồi? Ông chủ nghe xong có kích động lắm không, định tăng lương cho chúng ta à?”
Vương Trác đáp: “Ông chủ có kích động hay không thì tôi không biết, nhưng hình như cậu ấy đang làm việc rất hăng say ở công trường rồi.”
Họa sĩ: “??”
Trình Dã một hơi vác hai bao xi măng. Mặt trời gay gắt, hắn cúi lưng trộn xi măng.
Người đàn ông bảo hắn vác xi măng xách một cái xô đặt bên cạnh hắn, rồi đưa tay lau mồ hôi: “Chàng trai này khỏe đấy, tôi thấy cậu xây cũng không tệ. Có muốn theo tôi làm không? Sau này có việc sẽ gọi cậu.”
Trình Dã xúc đầy một xẻng vữa vào xô: “Không.”
Từ xa, một thiếu niên xách một cái túi đi tới.
Nhìn thấy người, Trình Dã dừng động tác trong tay, nhìn y.
Giang Thời đi vòng qua những tấm ván và gạch lộn xộn, ánh mắt y chạm với Trình Dã một thoáng rồi lại quay đi. Y nheo mắt ngẩng đầu nói với những người trên cao: “Mọi người đừng làm nữa, tôi mua kem que rồi, xuống ăn một que nghỉ ngơi đi.”
Y phát kem que cho từng người, người cuối cùng mới là Trình Dã.
Các công nhân ngồi dưới gốc cây lê lớn. Giang Thời và Trình Dã ngồi dưới gốc cây mận bên kia. Y đưa cây kem que cuối cùng trong túi cho Trình Dã: “Của cậu đây, của cậu khác với họ, cậu là loại đắt nhất.”
Trình Dã nhận lấy, nhìn những chữ trên đó, nhíu mày cười: “Tôi khác họ sao?”
Vốn dĩ là khác…
Giang Thời đặt chân lên chồng gạch trước mặt, co người lại, mặt tựa vào đầu gối. Gió thổi lá cây mận trên đầu xào xạc, ánh nắng lọt qua khe hở, chiếu vào mí mắt y.
Y nói: “Người ta làm công còn có tiền công, cậu làm không công cho nhà tôi nhiều ngày như vậy, tôi không muốn người khác mắng mẹ tôi là người hám lợi.”
Miệng của thiếu gia, quý giá lắm, rất khó nghe được một lời hay từ y.
Dễ hôn là được, những thứ khác Trình Dã không để tâm.
Hắn xé bao bì kem: “Lớp sô cô la giòn ở trên cùng, thiếu gia muốn ăn không?”
Mùi vị mát lạnh áp vào chóp mũi, Giang Thời cong mắt, như một con mèo đưa cổ ra cắn lấy đầu nhọn của cây kem.
Giang Tuyết đứng ở cửa nhìn cảnh này. Đợi đến khi hai người gần như ăn xong một cây kem, bà mới mở lời: “Ăn cơm thôi! Ăn cơm thôi!”
Đến khi tấm bạt che trên mái nhà mới được dỡ xuống, Giang Thời cũng đã khai giảng.
Tháng Chín, nhiệt độ ở Lâm Thành cao đến hơn ba mươi độ. Ánh nắng chói mắt, đường nhựa nóng bỏng chân, cổng trường Đại học B người người tấp nập.
Đồ đạc của y không nhiều, phần lớn đều ở trong nhà thuê, chỉ dọn một chiếc vali.
Vali được Trình Dã xách. Giang Thời cầm bản đồ được phát kèm với giấy báo nhập học. Y giơ bản đồ đối chiếu với cổng trường: “Quản lý du lịch... phía Đông, đi lối này.”
Trình Dã nói: “Đó là phía Tây.”
Giang Thời nói: “Cậu phiền không?”
Trình Dã không nói nữa.
Những tình nguyện viên mắt tinh nhìn thấy hai người, “oà” một tiếng ùa lên.
“Đàn em, chuyên ngành nào? Đi đâu?”
“Có hành lý không? Có cần giúp không?”
“Thẻ điện thoại suy nghĩ một chút...”
Giang Thời nghĩ, người ở trường này thật nhiệt tình. Cho đến khi y nghe thấy bạn cùng phòng than thở.
“Xui xẻo quá, bị phân vào tầng năm, trong vali toàn là đặc sản bố mẹ nhét vào, nặng chết đi được. Ở cổng nhiều tình nguyện viên như vậy, vậy mà không có ai chịu giúp tôi.”
Lúc này tay Giang Thời cầm nước uống lạnh, bản đồ được y dùng làm quạt. Trong ký túc xá ngột ngạt và chật hẹp, y vẫn sạch sẽ và đẹp đẽ, không hợp với những người xung quanh.
“Sao lại thế? Tôi thấy họ nhiệt tình lắm mà, có mấy người tranh nhau xách hành lý cho tôi.”
Nhìn khuôn mặt đó của y, bạn cùng phòng mặt vuông cảm thấy nghẹn họng. Cậu ta hỏi: “Vậy cậu đồng ý à?”
“Không.” Giang Thời nhìn Trình Dã đang cúi người trải giường cho y, nói: “Có người giúp tôi rồi.”
Quả nhiên là... cùng một ký túc xá nhưng số phận khác nhau.
Bạn cùng phòng mặt vuông tên Tả Hồi, là người Lâm Thành. Cậu ta là người đầu tiên đến ký túc xá, giường đã trải sẵn từ lâu. Những người khác đều có phụ huynh đi cùng, chỉ có Giang Thời mang theo một người cùng tuổi với mình.
Cậu ta tò mò hỏi: “Đó là anh trai cậu à?”
Nói ra cũng không ai tin, Trình Dã lại nhỏ tuổi hơn Giang Thời. Lâu như vậy rồi, bị hỏi như vậy, Giang Thời mới nhận ra vấn đề này.
Y nheo mắt lại, cười nói: “Không phải anh trai tôi, là em trai tôi, cậu ấy nhỏ tuổi hơn tôi.”
Tả Hồi nhìn qua nhìn lại: “Không nhìn ra, em trai cậu khá...” Cậu ta khựng lại, uyển chuyển nói: “Khá trưởng thành.”
Giang Thời nói: “Không còn cách nào, thằng bé này từ nhỏ đã lớn rất nhanh rồi.”
Trong suốt khoảng thời gian đó Trình Dã không nói một lời. Đến tối Giang Thời mới biết thế nào là “lớn nhanh” thực sự.
Khai giảng đăng ký ba ngày, mặc dù Giang Thời năm nhất yêu cầu ở nội trú, nhưng ba ngày đầu tiên không ai để ý.
Trải giường xong, Trình Dã liền đưa y về nhà thuê.
Trước đây ở trong thôn, người đông phức tạp, nhà Giang Thời không thể ở được. Nhà Trình Dã thì rách nát đến mức hắt hơi một cái cũng có thể vang đi rất xa. Hai người nhiều nhất cũng chỉ hôn môi, không làm gì khác.
Giang Thời thì sống khá tốt, Trình Dã lại không nhịn được nữa.
Vừa về đến nhà, hắn đã túm lấy Giang Thời hôn, nóng vội đưa thứ đó vào tay y.
“Anh trai tốt, sờ tôi đi.”
Giang Thời nghe xong ngây người một lúc lâu mới hoàn hồn: “Không phải... cậu đang nói linh tinh cái gì vậy?”
“Không nói linh tinh. Không phải anh nói tôi là em trai anh sao? Gọi một tiếng anh trai không quá đáng.”
Giang Thời hoàn toàn không có cảm giác mình được lợi, ngược lại còn cảm thấy mình bị trêu chọc.
Trình Dã thuận thế đưa tay vào trong chiếc quần rộng thùng thình của y. Được ăn ngon uống tốt mấy tháng, khuôn mặt Giang Thời tuy nhìn không khác trước là bao, nhưng quả thật là đã tăng cân, thịt đều mọc ở chỗ cần mọc.
Dùng khớp ngón tay nhẹ nhàng đẩy một cái, sự trắng nõn như đậu phụ đông lại run rẩy, quá mềm, lòng bàn tay không thể giữ lại, trượt khỏi đầu ngón tay, đọng lại ở kẽ tay.
Giang Thời không thể hiểu, tại sao Trình Dã lại thích chân của y đến vậy. Tách ra hôn liếm chưa đủ, y không cho hắn tiến vào, cứ thế để hắn cọ vào. Nhưng vị trí quá gần, lúc nào cũng cọ trúng, đôi khi cảm giác không khác gì đã tiến vào.
Giường được trải rất mềm. Khi quỳ, toàn bộ trọng lực đều dồn lên đầu gối, Giang Thời không thấy đau. Nhưng da thịt được nuôi dưỡng lại yếu ớt, chỉ một lúc sau đã đỏ lên, thậm chí ngay cả chỗ Trình Dã nắm lấy cũng để lại vài vết hằn ngón tay màu đỏ, giống như son môi bị lem ra.
Sau đó quỳ không nổi, y đành nằm trên giường.
Bên ngoài cửa sổ là dòng xe cộ chạy nhanh, thỉnh thoảng xen lẫn vài tiếng rao hàng. Nhiệt độ trong phòng tăng lên, lưng y áp vào lồng ngực hắn, không khí nóng đến mức như muốn làm tan chảy người.
Dù Giang Thời có tỏ ra bình thản đến đâu, thì cũng là một người gần hai mươi tuổi, tuổi trẻ khí huyết mạnh, một số chuyện luôn làm người ta nghiện.
Trình Dã ấn chặt vai y để lại vài vết mờ ám. Hơi thở của hắn rất nặng, ngón tay ướt đẫm nước.
“Bốn ngón rồi anh trai, tôi muốn vào...”
Giang Thời vẫn còn chút sợ, hai chân y vòng vào nhau đã thấy khó khăn, huống chi là những thứ khác. Nhưng đăng ký xong chính là hai mươi ngày quân sự huấn luyện khép kín. Điều đó cũng có nghĩa là, hai mười ngày tới, y sẽ không gặp được Trình Dã.
Y không nói gì, Trình Dã cũng im lặng.
Bên ngoài truyền đến một tiếng “tít tít” chói tai, Giang Thời cuối cùng cũng hoàn hồn.
Y cuộn ngón tay lại, da dẻ toàn thân ửng một lớp hồng, như son môi nhỏ vào nước, loang lổ ra.
Trong phòng không bật đèn, rèm cửa không kéo kín, một khe hẹp lọt vào một luồng sáng, bóng người ẩn hiện.
Trong bóng tối, Giang Thời xoay người. Môi y vẫn còn hơi ẩm ướt sau nụ hôn vừa rồi, tầm nhìn không tốt bằng Trình Dã, tìm không đúng chỗ, chạm vào cằm hắn.
Một nụ hôn mát lạnh.
Giống như giọt sương đầu tiên đọng trên ngọn cỏ vào một buổi sáng mùa hè, rơi xuống đáy lòng Trình Dã.
Thổi bùng ngọn núi lửa đã ngủ yên.