Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn
Giang Thời ngã bệnh
Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ánh mắt hai người giao nhau trong không trung, không khí ngưng trệ trong một khoảnh khắc.
“Tập hợp! Tập hợp!”
Tiếng còi sắc nhọn vang lên ở cửa ký túc xá, Trình Dã buông tay ra, bàn tay vừa buông khỏi nắm tay đã siết chặt thành quyền, dùng tay kia vỗ nhẹ Giang Thời, “Đi đi, khi nào rảnh tôi sẽ đến thăm anh.”
Cuộc sống huấn luyện quân sự chính thức bắt đầu.
Thật xui xẻo cho lớp này, hơn mười ngày tiếp theo đều là những ngày nắng gắt, nhiệt độ cao đến hơn ba mươi độ.
Từ ngày đó, Giang Thời và Trình Dã không gặp nhau nữa, chủ yếu là vừa bận vừa mệt, ăn uống vội vàng như đánh trận, ngay cả thời gian gọi điện cũng không có, huống chi là gặp mặt.
Mỗi ngày Giang Thời mệt đến mức về ký túc xá không muốn động đậy dù chỉ một ngón tay, lượng thịt mà Trình Dã đã vỗ béo bấy lâu lại sụt mất. So với những người xung quanh đen đi một tone, da y vẫn trắng, chỉ là ửng đỏ hơn một chút.
Cơm ở căng tin không khác gì thức ăn chăn nuôi, cho dù Giang Thời có mệt hay đói đến đâu, đối mặt với những món ăn khó nuốt đó vẫn không thể nào nuốt trôi.
Y ăn ít, chắc chắn cơ thể sẽ có vấn đề.
Sức đề kháng giảm, điều đầu tiên xuất hiện chính là dị ứng, cánh tay nổi lên những mảng đỏ lớn. Giang Thời không nói với Trình Dã, đi đến chỗ y tế trường xin chút thuốc, ban đầu còn có thể kiềm chế, về sau uống thuốc cũng không có tác dụng. Y chỉ có thể trốn trong chăn lén lút gãi ngứa mỗi tối.
Cho đến một buổi chiều nắng gắt, y đang đứng nghiêm thì ngã xuống.
Khi tỉnh lại y đã nằm trong bệnh xá của trường, trên tay đang truyền dịch, trước mặt là bác sĩ mặc áo blouse trắng. Thấy y tỉnh, bác sĩ quay người, đưa một chai thuốc “Hoắc Hương Chính Khí Thủy” cho y.
“Tỉnh rồi à, uống cái này đi.”
Giang Thời nhận lấy, đầu tiên là cúi đầu ngửi, nhăn mặt nhíu mày vì mùi khó chịu, hỏi bác sĩ, “Ai đưa cháu đến đây?”
“Bạn học của cháu, thấy không có gì nghiêm trọng, tôi đã bảo họ về rồi.”
“Không phải tôi nói, người trẻ tuổi chịu không nổi thì nói, cần nghỉ thì nghỉ, cứ cố gắng chịu đựng làm gì?”
Giang Thời không nói gì, chống giường ngồi dậy, nhăn mũi uống cạn chai thuốc. Y nắm chặt chai, trên tay rất ngứa, không nhịn được mà gãi.
Bác sĩ nói: “Đừng gãi nữa, càng gãi càng ngứa.”
Mùi vị trong khoang miệng quá nồng, Giang Thời ho khan vài tiếng, “Cháu lại bị dị ứng à?”
“Dị ứng?” Bác sĩ thay cho y một chai dịch mới, “Cháu bị cái này nghiêm trọng hơn dị ứng thông thường, chứng mề đay dị ứng cháu có biết không?”
Ông ta nói, cúi người vén tay áo của Giang Thời lên, đưa đầu ngón tay khẽ cạo một cái trên cánh tay trắng nõn của y. Gần như ngay lập tức, trên cánh tay y nổi lên một lớp mảng trắng nhạt.
“Thấy chưa, cháu càng gãi, mảng trắng càng nhiều, cái đó mới gọi là sống không bằng chết.”
Giang Thời sững sờ, “Sao lại thế? Trước đây không có…”
“Cái này nói là bệnh thì không hẳn là bệnh, là do sức đề kháng thấp gây ra. Khoảng thời gian này cháu ăn không ngon, ngủ không yên, thêm vào đó thể chất lại yếu nên mới mắc phải chứng bệnh này. Cái này cũng không chữa khỏi, nếu ngứa tôi sẽ kê cho cháu chút thuốc để giảm ngứa, còn những cái khác, chỉ có thể dựa vào cháu về nhà từ từ dưỡng bệnh.”
Giang Thời im lặng một lúc, “Vâng, cháu biết rồi.”
“Với tình trạng của cháu như thế này, đã không còn thích hợp để tiếp tục huấn luyện nữa, tôi sẽ làm một bệnh án cho cháu, lát nữa tôi sẽ đưa cho giảng viên.”
Bác sĩ lại cho Giang Thời uống thêm chút thuốc chống dị ứng, nhìn vẻ mệt mỏi trong mắt y, kéo rèm lại, để y ngủ một giấc thật ngon.
Khác với sự ồn ào trong ký túc xá, phòng y tế rất yên tĩnh, chỉ có tiếng kim đồng hồ treo trên tường tích tắc tích tắc.
Giang Thời trở mình, đưa tay sờ soạng, mới phát hiện điện thoại bị y để dưới gối ở ký túc xá.
Y nắm chặt mép chăn, nhắm mắt lại, rõ ràng là một ngày nắng nóng, trán lại đổ một lớp mồ hôi lạnh mỏng.
Kể từ khi huấn luyện quân sự, thật ra Giang Thời ngủ không được ngon. Ký túc xá quá nhiều người, chưa kể tiếng ngáy ngủ, nghiến răng. Nhiều nam sinh vốn dĩ đã không thích sạch sẽ, một khi mệt mỏi lại càng không dọn dẹp. Giường của y ở trong cùng, trời vừa nóng, mùi hôi ùa đến, chắc chắn là chẳng dễ chịu chút nào.
Ngủ không được, ăn không ngon, lâu dần sức đề kháng giảm xuống.
Nhưng chuyện này không thể trách người khác, có trách thì cũng chỉ có thể trách y quá khó chiều.
Giang Thời không nói với ai, cho đến hôm nay nhập bệnh xá.
Thật ra y muốn mượn điện thoại của y tá gọi cho Trình Dã, nhưng nghĩ lại thì từ bỏ, nghiêng đầu tựa vào gối mơ màng ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh lại là bị tiếng ồn ào đánh thức, buổi huấn luyện ban ngày kết thúc, học sinh đi ăn cơm. Ánh hoàng hôn lọt qua cửa sổ, những vệt nắng cam vàng lốm đốm trên sàn nhà.
Tả Hồi vén rèm đi vào, thấy y mở mắt thì thở phào nhẹ nhõm, “Buổi sáng cậu dọa tôi chết khiếp, bây giờ cảm thấy thế nào?”
“Tôi...” Giang Thời vừa mở miệng, giọng nói khàn đặc không ra hơi, Tả Hồi vội vàng rót một cốc nước cho y.
Kim truyền dịch trên tay không biết đã bị ai rút ra từ lúc nào, mu bàn tay để lại một mảng xanh tím. Giang Thời ngồi dậy uống nửa cốc nước mới mở lời, “Cậu đưa tôi đến à?”
“Cùng với mấy bạn nam khác trong lớp chúng ta nữa.” Tả Hồi ngồi trên ghế, mở túi trong tay ra, “Cơm ở căng tin đã không thể dùng từ ‘thức ăn chăn nuôi’ để hình dung, đó là thức ăn thừa rồi. Biết cậu ăn không quen, đây là các bạn nữ trong lớp chúng ta góp lại cho cậu.”
Trong túi có một túi nhỏ đồ ăn vặt nhàu nát, có bánh mì, có sô cô la, còn có mấy gói lạp xưởng cay.
Tả Hồi đưa túi cho Giang Thời, “Thức ăn cuối cùng rồi, ăn tiết kiệm thôi.”
Giang Thời cầm những món ăn vặt mà nhìn qua là biết đã giấu giếm lâu ngày, có chút ngây người, “Sao lại cho tôi?”
“Tôi cũng không biết...” Tả Hồi cảm thấy chua chát.
Phải biết, bây giờ huấn luyện quân sự đã được nửa chặng đường, đồ ăn vặt như vàng. Bình thường ở trong lớp cậu ta làm không ít việc vặt, cũng nói không ít lời hay ý đẹp. Giang Thời thì không thích nói chuyện, đối với người khác cũng lạnh nhạt. Kết quả vừa bị ốm, lại có người công khai đưa cho y nhiều thứ như vậy.
“Các cô ấy nói, bảo cậu chăm sóc cơ thể cho tốt, sợ cậu ngại, nên không đến thăm.”
Giang Thời không hiểu thiện ý của họ từ đâu mà có, nhưng điều đó không ngăn được y cảm động trước thiện ý này, “Giúp tôi cảm ơn họ.”
Tả Hồi đến vội, ngay cả bữa tối cũng chưa kịp ăn, thấy Giang Thời không có gì nghiêm trọng thì yên tâm hơn rất nhiều, dặn dò y vài câu rồi đi căng tin giành “thức ăn chăn nuôi”.
Bác sĩ trường đi vào, nhìn thấy đồ ăn vặt trên đùi Giang Thời không nói gì, ông ta đặt thuốc lên tủ bên cạnh, “Tối nhớ uống thuốc.”
Giang Thời xé một túi bánh mì.
Vừa cắn miếng đầu tiên, tấm rèm lại bị vén lên.
Y ngẩng đầu, Vương Trạch Khải đứng ở cửa nở một nụ cười với y.
“Giang Thời, buổi sáng cậu dọa tôi chết khiếp, bây giờ xem ra cậu đã hồi phục kha khá rồi nhỉ?”
Bánh mì trong miệng Giang Thời lập tức không còn ngon nữa, “Cậu đến làm gì?”
“Lạnh nhạt như vậy làm gì? Tôi có lòng tốt đến thăm cậu…”
Vương Trạch Khải đi vào, ngồi vào vị trí Tả Hồi vừa ngồi, mở chiếc bình giữ nhiệt trong tay, lập tức, mùi hương hấp dẫn bay khắp không gian nhỏ hẹp bên giường bệnh.
“Biết cậu bị ốm, không ăn được đồ nhiều dầu mỡ, đặc biệt mang sườn cho cậu.” Cậu ta cầm muỗng khuấy khuấy, múc một miếng sườn nhỏ ra, mùi vị khác một trời một vực so với ở căng tin.
Giang Thời cụp mắt không nhìn cậu ta, cắn một miếng bánh mì trong tay, “Cầm đồ của cậu đi, tôi không cần.”
“Chậc chậc chậc...” Vương Trạch Khải lắc đầu nhìn y, “Đến mức này rồi, Giang Thời cậu còn giận dỗi sao? Tôi cũng không cần cậu làm gì, chỉ đơn thuần là mang đồ ăn đến cho cậu, đồ miễn phí cũng không cần sao?”
Giang Thời không nói gì, thái độ rất rõ ràng.
Nụ cười trên mặt Vương Trạch Khải lập tức nhạt đi, cậu ta ném muỗng vào bình giữ nhiệt, miếng sườn rơi xuống, nước bắn tung tóe.
Cậu ta kéo ghế đến gần Giang Thời, ánh mắt như một con rắn độc, “Từ lúc khai giảng tôi đã chú ý đến cậu rồi, Giang Thời, cậu là người trong giới phải không?”
Lời nói của cậu ta không đầu không đuôi, Giang Thời nhìn cậu ta.
Vương Trạch Khải nói: “Tôi sẽ không nhìn nhầm, cậu giống tôi, là một người đồng tính đúng không? Hôm đó tôi nhìn thấy vết hôn sau lưng cậu, là ai để lại? Bạn trai? Hay là đối tượng tình một đêm?”
Bị cậu ta nói ra như vậy, mặt Giang Thời trắng bệch, ngón tay vô thức siết chặt, “Cậu đang nói gì, tôi không hiểu.”
“Không hiểu?” Vương Trạch Khải cười một tiếng, “Vẫn còn giả vờ ngu ngốc với tôi sao, bạn trai cậu là ai? Không phải là tên ngốc cao lớn hôm đó trải giường cho cậu chứ? Quả nhiên là người đến từ nơi nghèo nàn như Lâm Thành, tìm người cũng thô tục không chịu nổi...”
“Nói đủ chưa?” Giang Thời ngắt lời cậu ta, “Xu hướng tính dục của tôi liên quan quái gì đến cậu? Tôi tìm ai lại có liên quan gì đến cậu? Quan tâm đến đời tư của người khác như vậy, bố mẹ cậu không dạy cậu cách làm người sao?”
Liên tục bị đối xử lạnh nhạt và mất mặt, sắc mặt Vương Trạch Khải cũng không tốt, nhưng nhìn khuôn mặt của Giang Thời, cậu ta cảm thấy chịu một chút bực mình cũng chẳng thấm vào đâu.
“Cậu yên tâm, không phải tôi đến để chia rẽ hai người đâu. Nhìn dáng vẻ của cậu, chắc chưa tiếp xúc nhiều với người khác bao giờ đúng không? Cậu chưa trải qua, nên mới nghĩ đó là tình yêu, nhưng hai thằng đàn ông thì có cái tình yêu chó má nào, cuối cùng mọi người đều phải kết hôn sinh con.”
“Giới của chúng ta rất cởi mở...” Cậu ta ghé sát Giang Thời, “Giang Thời, cậu rất đẹp, là người đẹp nhất tôi từng gặp.”
Giọng điệu cậu ta mang theo vài phần mê mẩn, “Tôi cũng không cần hai người phải chia tay, tôi đã điều tra rồi, nhà cậu không giàu, ngủ với tôi một đêm đi, tôi sẽ cho cậu số tiền này, dù sao chúng ta đều là đàn ông, sẽ không mang thai, bạn trai cậu cũng sẽ không biết…”
Không biết Giang Thời đã đứng phắt dậy từ lúc nào, ngón tay túm lấy tóc Vương Trạch Khải, ánh mắt nhìn cậu ta rất sắc bén.
Trên người y vẫn còn vẻ ốm yếu, môi cũng tái nhợt, nhưng lưng lại thẳng tắp như một thanh kiếm. Ngón tay thon dài nhưng lực đạo rất lớn, kéo Vương Trạch Khải ngửa mặt, đối diện với ánh mắt lạnh lùng của y.
“Nói tiếp đi, cậu muốn làm gì với tôi?”
Vương Trạch Khải đau đến nỗi nước mắt sinh lý trào ra, cậu ta ngửa đầu thở dốc, “Giang Thời, tôi nói thật lòng. Cậu đẹp như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ bị người khác để mắt tới, vậy thì chi bằng theo tôi, tôi rất dịu dàng, sẽ đối tốt với cậu.”
Ánh hoàng hôn chiếu lên đôi mày đẹp mà lạnh lùng của Giang Thời, y nhếch khóe miệng, không chút thương tiếc đập đầu Vương Trạch Khải xuống mép giường sắt.
“Bốp” một tiếng, Vương Trạch Khải đau đến co quắp lại. Cậu ta không ngờ Giang Thời thật sự dám đánh mình, vài giây sau mới phản ứng lại đưa tay sờ lên trán, không chảy máu nhưng đã sưng lên một cục to tướng.
Giang Thời buông tay, “Tôi cảnh cáo cậu, đây là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng. Sau này miệng còn không biết giữ sạch sẽ, tôi sẽ nhổ răng cậu.”
Vương Trạch Khải cùng lắm cũng chỉ là một gã công tử bột, sau khi gia đình có chút tiền thì đã quên mất mình là ai. Cậu ta thấy Giang Thời thân hình gầy gò yếu ớt, cộng thêm khuôn mặt còn đẹp hơn cả con gái, tự nhiên không nghĩ rằng y sẽ đánh người, nhiều nhất cũng chỉ mắng vài câu mà thôi. Sự mắng chửi của mỹ nhân, trong một số trường hợp, chỉ khiến adrenaline của đàn ông tăng vọt.
Nhưng ra tay thì khác…
Bên ngoài, tiếng ồn ào của học sinh dần yếu đi, tới lúc này Vương Trạch Khải mới biết, bác sĩ đã đi ăn cơm rồi.
Mấy ngày nay Giang Thời gầy đi rất nhiều, thân hình dưới lớp áo trông thật mỏng manh. Nếu bỏ qua lực nắm tóc lúc nãy của y, lúc này nhìn y rất gầy gò và yếu ớt.
Vương Trạch Khải bò dậy, “Phì, giả vờ thanh cao cái gì, vừa mới tốt nghiệp cấp ba, đã bị người ta ‘làm’ rồi, vẫn còn giả vờ là thiếu nữ trinh trắng.”
“Cậu theo tôi, tôi cho cậu mười vạn, dù sao tôi ngủ hai ngày là chán, nói cho cùng vẫn là cậu lời.”
Nói rồi cậu ta đưa tay ra định túm lấy Giang Thời.
Động tác của Giang Thời rất nhanh, như thể y đã từng luyện qua. Vương Trạch Khải căn bản không thể nhìn rõ động tác của y như thế nào. Giây tiếp theo, cậu ta đã bị quật xuống sàn.
“Cốp” một tiếng, Vương Trạch Khải bị đập đến hai mắt tối sầm. Khi động đậy, không biết bị nắm trúng chỗ nào, đau đến co quắp cả người.
Trong tay Giang Thời nắm chặt một cây bút máy cứng, ngòi bút lơ lửng phía trên nhãn cầu của Vương Trạch Khải.
Đầu ngón tay trắng nõn ấn nhẹ vào nắp bút, giọng điệu vẫn như trước, không lớn, âm sắc có chút lạnh.
“Cậu đoán xem tôi có dám chọc xuống không?”
Vương Trạch Khải cứng người không dám động đậy.
Giang Thời “chậc” một tiếng cười, “Tôi là gì thì liên quan gì đến cậu? Cậu tự hạ thấp mình không có nghĩa là tôi cũng phải hạ thấp mình theo. Chỉ dựa vào bản năng mà suy nghĩ thì gọi là động vật, chứ không phải con người. Cái gì mà sau này đều phải kết hôn sinh con hoàn toàn là chuyện chó má, hại đàn ông còn chưa đủ, còn muốn hại đời con gái nhà người ta. Cậu nói ra những lời đó khiến tôi cảm thấy ghê tởm thay cho cậu.”
“Còn nữa...” Ngòi bút của y hạ xuống một chút, “Tôi không đùa với cậu đâu, nếu còn để tôi nghe thấy gì từ miệng cậu, tôi sẽ nhổ răng cậu thật đấy.”
Y buông tay, giữa đôi mày tựa sương tuyết, “Cút đi.”
Vương Trạch Khải vừa bò vừa lết chạy ra khỏi phòng y tế. Đi đến cửa cậu ta vịn khung cửa quay đầu lại, “Cậu đợi đấy cho tôi!”
Giang Thời ngồi trên giường, đậy nắp bút, nghe vậy không ngẩng đầu lên, “Được thôi, tôi đợi.”
...
Khi Vương Trạch Khải đã đi xa, Giang Thời mới từ từ thả lỏng lưng đang căng thẳng.
Cây bút máy đó bị y nắm chặt trong tay, đầu ngón tay siết đến đỏ ửng, rồi đột nhiên run lên không hề báo trước, biên độ run khá lớn, cây bút “cạch” một tiếng rơi xuống đất.
Nắp bút nứt ra, ngòi bút bên trong rơi ra, một vũng mực đen bẩn ra dưới sàn.
Giang Thời ngồi xổm xuống định nhặt, vào khoảnh khắc ngón tay chạm vào cây bút máy, một cảm giác buồn nôn khó cưỡng lại ùa đến.
Y ném cây bút máy vào thùng rác, chạy vào nhà vệ sinh.
Vốn dĩ không ăn gì, nôn cũng không ra cái gì.
Giang Thời ngồi xổm trên sàn một lúc lâu mới đứng dậy ấn nút xả nước. Mặt y trắng bệch như tờ giấy, ngón tay vẫn co giật không ngừng, run rẩy mở vòi nước rửa tay.
Bên ngoài truyền đến tiếng bác sĩ mở cửa, “Bạn học, cháu còn ở đây không?”
Giang Thời hé miệng, giọng nói có chút khàn khàn và khó khăn, cúi đầu rửa mặt bằng nước lạnh mới có thể cất lời, “Cháu ở trong nhà vệ sinh.”
Khuôn mặt y ướt đẫm mở cửa, bác sĩ đi vòng qua vũng mực trên sàn, nhìn trái nhìn phải, “Lạ thật, sao trên sàn lại có một vũng mực thế này.”
Giang Thời đứng trước thùng rác, “Vừa rồi bạn học cháu đến thăm, không cẩn thận làm rơi một cây bút nên bị chảy mực ra, lát nữa cháu sẽ dọn sạch.”
Bác sĩ không để tâm, đặt hộp cơm đang cầm trên tay lên tủ bên cạnh, “Cháu chỉ ăn chút đồ ăn vặt đó sao mà no được. Tôi mang cho cháu chút cơm, là cơm ở căng tin của giáo viên và sĩ quan huấn luyện khác với cơm của học sinh.”
Giang Thời nhìn qua, đều là những món ăn thanh đạm.
“Cảm ơn bác sĩ, còn...” Y khựng lại một lát, nói: “Tối nay cháu có thể ngủ ở đây không?”
Trông sắc mặt y trắng bệch đáng sợ, bác sĩ nhìn mà không đành lòng, “Vốn dĩ ở đây chỉ có mấy chiếc giường này, là để cho những học sinh bệnh nặng nghỉ ngơi, nhưng bây giờ không có ai. Cháu muốn ngủ thì cứ ngủ ở đây, nhưng phải nhớ nói với giáo viên hướng dẫn.”
“Cháu biết rồi, cảm ơn.”
Ăn xong cơm, lại uống thuốc, thuốc bắt đầu có tác dụng, Giang Thời tựa vào gối mơ màng ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh lại là bị tiếng chuông báo tắt đèn ngủ đánh thức.
Giang Thời ngủ không ngon, giấc mơ đứt đoạn, toàn là những chuyện mà y cực kỳ không muốn nhớ lại.
Y mơ màng mở mắt ra, điều đầu tiên nhìn thấy là bóng đen ngồi bên giường mình.
Nhanh hơn cả não là bàn tay của y, theo bản năng vung về phía bóng người đó.
Còn chưa chạm tới, tay đã bị nắm lấy, rồi kéo vào một lồng ngực khô ráo.
Giang Thời cứng người lại, vai thả lỏng, lực tay cũng buông lỏng, lời nói thốt ra mang theo sự trách móc mà chính y cũng không nhận ra, “Trình Dã cậu làm gì, nửa đêm ngồi bên giường không tiếng động, định dọa người ta chết à?”
Bóng đen không nói gì.
Phòng y tế không tắt điện, bác sĩ cũng không ngủ ở đây, hiện tại chỉ có một mình Giang Thời.
Y đưa tay ấn công tắc bên cạnh, ánh sáng đột ngột tỏa ra khắp căn phòng tối tăm.
Không biết Trình Dã đã ngồi bên giường bao lâu, da đã sẫm màu hơn so với lần gặp trước, mùi mồ hôi trên người rất nặng, trên quần áo dính đầy bùn đất, ngay cả trên mặt cũng dính vài vệt.
Thấy Giang Thời tỉnh, hắn cũng không nói gì, buông tay y ra, cởi chiếc áo khoác bẩn thỉu của mình.
Giang Thời chỉ ngủ được vài tiếng, sắc mặt không còn trắng bệch như vừa nãy. Y nhìn dáng vẻ này của Trình Dã, liền tức giận, “Một câu cũng không nói, cậu bày ra vẻ mặt đó cho ai xem?”
“Nói?” Trình Dã cười, “Anh muốn tôi nói gì? Nếu không phải Tả Hồi nhắn tin cho tôi, có phải đợi đến khi huấn luyện quân sự kết thúc tôi mới biết không?”
Giang Thời nghẹn lại.
Khí thế của y lập tức yếu hẳn đi một nửa, “Nói với cậu làm gì? Cậu thì cũng làm được gì đâu, nói ra cũng chỉ thêm phiền não.”
“Vậy nên cứ giấu? Phải đợi đến lúc nhập viện tôi mới xứng đáng được biết sao?”
Giang Thời nói: “Trình Dã cậu hung dữ như vậy làm gì?”
Trình Dã bị y chọc tức đến bật cười, “Thiếu gia nhỏ, nói tôi hung dữ ư? Lúc anh làm những chuyện này sao không sợ tôi sẽ hung dữ?”
Giang Thời đuối lý nhưng không thừa nhận, dứt khoát quay lưng lại, kéo chăn trùm kín đầu.
Trình Dã nói: “Giang Thời, quay lại nhìn tôi.”
Giang Thời không động đậy.
Trình Dã đứng dậy kéo ghế lại, trực tiếp cúi người đưa tay vén chăn của y. Giang Thời giữ chặt chăn không cho hắn kéo, hắn liền nắm lấy chân y, vừa chạm vào, đôi chân đó đã không chút khách khí đá lên.
Lực đá không hề nhẹ, đá trúng đùi khiến hắn đau nhói.
Trình Dã nhíu mày, giữ chặt mắt cá chân y, lực tay mạnh. Giang Thời còn mắng hắn, “Tôi thấy cậu căn bản không hề quan tâm đến tôi chút nào, tôi đã như thế này rồi, cũng không hỏi han tôi thế nào, vừa đến đã hỏi tại sao lừa cậu.”
“Tôi lừa cậu đấy, lừa thì sao, có giỏi thì cậu đánh tôi một trận.”
“Giang Thời.”
Giang Thời không động đậy nữa, nghiêng đầu, không nói gì.
Phía sau truyền đến một tiếng thở dài, “Thiếu gia nhỏ của tôi, anh nói lý lẽ một chút đi. Anh lừa tôi trước, tôi còn chưa nói gì mà anh đã giận rồi. Nghe được tin, tôi còn chưa kịp tập luyện buổi tối đã trèo tường mà đến đây.”
Giang Thời nghiêng mặt lén lút liếc hắn một cái, cũng không biết hôm nay Trình Dã huấn luyện gì, quần áo đều dính bùn, chỉ có chiếc áo cộc tay bên trong còn sạch hơn một chút.
Y giãy chân ra khỏi tay hắn giấu vào trong chăn của mình, rồi cuộn tròn người lại, “Vốn dĩ là vậy mà, nói ra cũng vô dụng, còn làm cậu lo lắng vô ích. Tôi tưởng chịu đựng mấy ngày này là được rồi, không ngờ…”
Trình Dã nhìn y tự cuộn tròn người lại như một con nhộng, dù lúc mắng người sắc mặt có hơi ửng hồng, nhưng không thể che giấu được vẻ tái nhợt của người bệnh, cằm gầy nhọn hoắt, ngay cả mắng người cũng không đủ khí thế.
Mới chỉ hơn mười ngày không gặp, thoáng cái mà người đã tiều tụy đến thế. Trình Dã cảm thấy lòng đau như kim châm.
Hắn cầm lấy chiếc bình giữ nhiệt bên cạnh, đưa tay mở nắp, không phải là thương lượng với Giang Thời, mà là thông báo cho y.
“Giang Thời, đây là lần cuối cùng.”
Giang Thời bĩu môi không phục, lại bị một miếng khoai mỡ hầm nhừ nhét vào miệng. Y nuốt xuống hai miếng, hỏi Trình Dã, “Đồ của cậu ở đâu ra?”
“Tôi có cách của tôi, sau này muốn ăn gì thì nói với tôi.”
Trình Dã biết cơm ở căng tin khó ăn, trước đó đã muốn nấu thêm đồ ăn cho y, nhưng Giang Thời lại không chịu trả lời tin nhắn của hắn. Bây giờ xem ra, tất cả đều có lời giải thích.
Mấy ngày không gặp, hắn tỉ mỉ nhìn vẻ mặt của y, bất chợt mở lời, “Lúc nãy động tác đánh người của anh rất thành thạo, có chuyện gì xảy ra sao?”
Động tác nhai của Giang Thời ngưng lại, “Có thể có chuyện gì chứ, cậu cứ im ỉm ngồi bên đầu giường, không đánh cậu thì đánh ai?”
Trình Dã cười một tiếng, không nói gì.
Ăn xong, Trình Dã đứng bên cạnh dọn dẹp. Giang Thời nằm trong chăn nhìn hắn dọn, xung quanh vô cùng yên tĩnh, phòng y tế là nơi duy nhất có ánh sáng, như một thế giới bị tách biệt.
Nhìn một lúc, Giang Thời bất chợt mở lời, “Trình Dã, cậu định về rồi sao?”
Trình Dã hỏi y, “Anh muốn tôi về không?”
Giang Thời nói: “Không muốn.”
Tay Trình Dã đang cầm nắp khựng lại, rồi cụp mắt xuống, đậy nắp lại, “Ừm, tôi ở với anh, trời sáng tôi sẽ đi.”
Mấy ngày nay Giang Thời đều không ngủ ngon, khiến y vừa thả lỏng, sự mệt mỏi như thủy triều ập đến. Y chủ động nhường nửa giường cho Trình Dã, “Cậu lên đây ngủ cùng tôi không?”
“Không, tôi chưa tắm, trên người toàn bùn, ngồi trên ghế là được rồi.”
Trình Dã đi vào nhà vệ sinh rửa mặt. Khi đi ra Giang Thời vẫn nhìn hắn bằng ánh mắt mong đợi. Hắn đi đến ngồi trên ghế, đưa tay ra, giọng nói trong đêm tối rất dịu dàng, “Thiếu gia, muốn nắm tay tôi ngủ không?”
Giang Thời do dự một lúc, vẫn đưa tay ra nắm lấy. Y nắm lấy những khớp ngón tay thô lớn của Trình Dã, “Hay là đợi tôi ngủ rồi cậu về đi, ngồi trên ghế cả đêm cũng không được.”
“Không sao.” Trình Dã nói: “Tôi da dày thịt béo, ngồi cả đêm không sao.”
Hắn cúi đầu hôn lên mí mắt của Giang Thời, “Có tôi ở đây rồi, ngủ đi.”
Mí mắt của Giang Thời cuối cùng cũng khép lại sau những cố gắng chống đỡ.
Trình Dã cứ thế nhìn y chìm vào giấc ngủ, đợi đến khi y ngủ say, hắn nhẹ nhàng nhét tay y vào trong chăn.
Hắn đi quanh căn phòng chật hẹp, mọi thứ đều bình thường. Sàn nhà vừa được lau dọn chưa lâu, mùi nước khử trùng vẫn chưa tan đi hết, thùng rác đầy, không thấy có gì bất thường.
Trình Dã ngồi xổm xuống, nhặt một nắp bút máy bị vỡ từ dưới gầm giường.
Hắn xách thùng rác đi vào nhà vệ sinh, lấy ra một cây bút máy đã mất ruột bút từ bên trong.
Cây bút hắn tặng Giang Thời.