Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn
Quyển Tiểu Thuyết Kỳ Lạ
Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hóa ra, khi con người ta cạn lời đến mức không còn gì để nói, họ sẽ bật cười.
Giang Thời lật trang sách trong tay kêu “soạt soạt”, “Được rồi, cậu muốn mặc gì thì mặc, dù sao người bị chê keo kiệt cũng không phải là tôi.”
Trình Dã nhìn y mấy giây, ghé lại gần, “Anh giận rồi à?”
Hắn không tài nào hiểu nổi, “Sao anh lại giận?”
Hắn hỏi một cách chân thành, nhưng Giang Thời nghe lại bỗng dưng thấy một ngọn lửa vô cớ bùng lên trong lòng.
Y cũng không biết tại sao mình lại giận, chỉ là mỗi lần thấy Trình Dã đối xử tệ với bản thân, y lại cảm thấy khó chịu trong lòng.
Y biết từ nhỏ Trình Dã đã sống khổ, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm là chuyện thường tình, sau này lớn hơn một chút, mới dựa vào đôi tay của mình mà sống tạm bợ như một người bình thường.
Giang Thời chưa từng thấy dáng vẻ lúc nhỏ của Trình Dã, nhưng chỉ dựa vào những câu nói vụn vặt hắn kể lại, đã đủ để trong lòng y cảm thấy không dễ chịu.
Có lẽ vì hồi nhỏ không có ai yêu thương, bây giờ lớn rồi, y lại mong Trình Dã có thể đối xử tốt với bản thân mình hơn một chút.
Kết quả thì sao? Trình Dã lại dồn hết tiền cho y.
Quần áo trong tủ của y gần như chất đầy, ngược lại Trình Dã, mặc đi mặc lại chỉ có mấy bộ đó, chỉ cần Giang Thời không mua cho hắn, hắn có thể mặc mãi mấy bộ quần áo cũ đó đến bạc màu, rách nát.
Kiếm tiền thì không thiếu cực khổ, còn niềm vui tiêu tiền lại để Giang Thời trải nghiệm hết.
Giang Thời có hơi đau đầu.
Trình Dã ngồi bên cạnh y suy nghĩ một lúc, cảm thấy mình đã tìm ra lý do y giận, “Anh thấy tôi mặc đồ rẻ tiền, trông có vẻ keo kiệt, đi cùng anh thì mất mặt sao?”
Hắn cúi đầu nhìn chiếc quần đã giặt đến bạc màu, lại nhìn Giang Thời ăn mặc bóng bẩy.
Hắn không hiểu thời trang, nên mỗi lần mua quần áo cho Giang Thời đều chọn đồ đắt tiền.
Giang Thời đẹp, mặc gì cũng đẹp, hắn mặc đồ rẻ tiền đứng bên cạnh y không giống người yêu, cũng chẳng giống bạn bè, mà ngược lại trông như một thiếu gia và kẻ tùy tùng.
Trong chốc lát, trong lòng Trình Dã chuông báo động vang lên.
Cái gì mà cái gì? Giang Thời nhíu mày, “Tôi không hề có ý chê cậu...”
Trình Dã nói: “Tôi biết rồi, tôi về sẽ bắt đầu mua quần áo.”
Giang Thời: “...”
Cậu lại biết cái gì rồi?
Trình Dã thật sự cảm thấy không sao cả.
Đối với hắn, chỉ cần không trần truồng, mặc gì cũng như nhau. Dù sao hắn sống đơn giản, mặc lụa lên người, những vết chai sạn trên tay hắn cũng có thể làm hỏng vải lụa.
Nhưng Giang Thời thì khác. Đối với hắn, thiếu niên giống như một món đồ sứ quý giá dễ vỡ, hắn phải hết mực cung phụng, nuôi dưỡng, cẩn thận nâng niu.
Hắn biết y đã chịu nhiều khổ sở, nhưng Giang Thời ở bên hắn, không phải để chịu khổ cùng hắn.
Đúng là Trình Dã mặc gì cũng không sao, nhưng nếu có ai đó nghĩ hắn không xứng với Giang Thời, thì đó lại là một vấn đề rất lớn.
Thầy giáo trên bục giảng đọc PPT mệt rồi, dứt khoát tìm một đoạn video cho cả lớp cùng xem.
Trình Dã nhấc điện thoại của Giang Thời đang đặt trên bàn lên soi mình. Gần đây ngày nào hắn cũng tăng ca, một ngày cơ bản chỉ ngủ ba bốn tiếng, dù tinh thần có minh mẫn đến đâu, vẻ mặt cũng không tránh khỏi sự tiều tụy. Cộng thêm việc hắn vốn dĩ đã trông trưởng thành hơn so với người cùng tuổi, ngồi cạnh Giang Thời, trông không giống người cùng độ tuổi.
Hắn đặt điện thoại xuống, ánh mắt cảnh giác quét một vòng xung quanh.
Vừa ngồi xuống hắn đã phát hiện ra, trong lớp có rất nhiều người lén lút nhìn Giang Thời, có nữ, cũng có nam.
Trong trường đại học có rất nhiều nam sinh trẻ trung năng động, nói chuyện lại hay, ăn mặc cũng rất bảnh bao. Nếu Giang Thời nhìn hắn chán rồi, có một người như vậy xuất hiện trước mặt y, dụ dỗ y bỏ đi thì sao?
Trình Dã nghĩ, hắn nên chăm chút lại bản thân mình.
Ánh mắt hắn thay đổi liên tục, Giang Thời chỉ nghĩ hắn đang lên cơn.
Y đặt sách dưới khuỷu tay, gối đầu lên đó, “Cậu trông chừng cho tôi, tôi muốn ngủ.”
Có lẽ vì Trình Dã ở bên cạnh, nên dù ở trong môi trường ồn ào, Giang Thời vẫn ngủ rất say.
Đợi đến khi y tỉnh dậy đã đến giờ tan học, hai tiết tiếp theo là chuyên ngành, Trình Dã đi cùng sẽ quá gây chú ý, nên y bảo hắn đợi bên ngoài.
Giang Thời cầm sách đi theo dòng người về phía tòa nhà học khác, đi được một đoạn, phía sau truyền đến tiếng gọi y.
Y quay đầu lại, lớp trưởng vẫy vẫy cuốn sách trong tay, “Đợi tôi đi cùng.”
Lớp trưởng tên là Tưởng Phi, người cao ráo, ăn mặc cũng rất trung tính.
Một tay cô đút túi, hai ba bước đã đi đến bên cạnh Giang Thời, “Tiết học vừa nãy tôi thấy rồi, bạn cậu lại đến tìm cậu.”
Chiều cao và vẻ ngoài của Trình Dã rất nổi bật, cơ bản là gặp một lần rất khó quên.
“Đúng vậy, nhưng tiết sau là chuyên ngành, tôi bảo cậu ấy đợi bên ngoài.”
“Ồ...” Tưởng Phi kéo dài giọng, giả vờ vô ý hỏi, “Quan hệ của hai người rất tốt à?”
Giang Thời vẫn rất thận trọng, “Cũng được, chỉ là quan hệ bạn học bình thường thôi.”
Tưởng Phi không nói gì, nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Nụ cười của cô khiến Giang Thời cảm thấy hơi gai người.
“Thật ra có một vấn đề làm tôi băn khoăn rất lâu rồi...” Giang Thời ngập ngừng nói: “Không biết có phải ảo giác của tôi không, tôi luôn có cảm giác mọi người trong lớp nhìn tôi và Trình Dã rất kỳ lạ.”
“À cái này...” Tưởng Phi sững sờ mấy giây, “Mọi người thể hiện rõ ràng đến thế sao?”
“...”
Đã như vậy rồi, còn không phát hiện ra, Giang Thời chắc phải nghi ngờ mắt mình có vấn đề rồi.
Y nói với Tưởng Phi, “Vậy có thể nói cho tôi biết tại sao không?”
“Nói thì có thể nói, nhưng tôi nghĩ cậu đừng nên biết thì hơn.”
“??”
Hai người đi đến cửa lớp, Tưởng Phi ghé vào tai y nói nhỏ, “Tất cả những chuyện này đều bắt nguồn từ một cuốn tiểu thuyết làm mưa làm gió mấy năm trước, lát nữa tôi gửi tên sách cho cậu, nếu hứng thú thì có thể tìm đọc thử.”
Giang Thời nghe mà như lọt vào trong sương mù, còn chưa kịp phản ứng đã bị Tả Hồi từ phía sau dùng khuỷu tay huých một cái, “Không phải chứ, đi mà không đợi tôi, còn lén lút nói gì với lớp trưởng vậy? Giữa hai người có chuyện mờ ám à?”
Giang Thời huých lại cậu ta một cái, “Có cái quái gì, vào học rồi.”
Tưởng Phi rất giữ lời, trong giờ học đã gửi tên sách đến.
Giang Thời lén lút mở điện thoại ra, cúi đầu nhìn—
《Trao cho anh những năm tháng hoang dại》
(Nghĩa gốc: Trao cho anh thời gian có Dã)
??
Tên sách nghe thật vớ vẩn, chẳng có chút logic nào.
Còn chưa kịp hiểu ý nghĩa của cái tên sách, Tưởng Phi lại gửi liên tiếp hai tin nhắn.
【Trước khi xem tôi khuyên cậu chuẩn bị tâm lý, nhưng tiểu thuyết là tiểu thuyết, thực tế là thực tế, Giang Thời đừng nghĩ ngợi nhiều sau khi đọc xong.】
【Chúng tôi đều biết cậu và Trình Dã trong sạch, tuyệt đối không hề có quan hệ gì khác.】
【À đúng rồi, đợi về một mình hãy xem nhé.】
“...”
Thật kỳ lạ.
Lời Tưởng Phi nói kỳ lạ, cái tên sách này nhìn cũng thấy kỳ lạ.
Nhưng Giang Thời nhìn nửa ngày, cũng không nghĩ ra rốt cuộc nó kỳ lạ ở chỗ nào. Nghĩ đến lời cô ấy nói là đợi về hãy xem, y đành tạm gác lại ý định tìm xem, ngoan ngoãn học bài.
Hôm nay là tiết cuối cùng của thứ sáu, vừa tan học, Giang Thời còn chưa kịp cất sách vở về ký túc xá, đã bị Trình Dã đưa về nhà.
Thời tiết dần lạnh, lá trên cây dần rụng hết, chỉ còn lại những cành cây trơ trọi. Mới sáu giờ trời đã tối, đèn đường bật sáng, những cành cây trơ trụi phô bày mình trong màn đêm đen kịt.
Nhưng sự tiêu điều của cuối thu bên ngoài không ảnh hưởng đến nhiệt độ trong nhà. Giang Thời thèm lẩu rất lâu rồi, cuối cùng hôm nay Trình Dã cũng nấu cho y.
Thời tiết lạnh và lẩu quả nhiên là một sự kết hợp hoàn hảo, Giang Thời đã ăn no căng bụng từ lúc nào không hay.
Y nằm ườn ra ghế sofa để tiêu cơm, nhìn Trình Dã dọn dẹp bát đũa, rồi siêng năng cầm cây lau nhà lau khắp sàn.
Lau xong, Trình Dã cởi tạp dề ra thông báo với Giang Thời, “Lát nữa tôi sẽ có một cuộc họp trực tuyến, khoảng nửa tiếng thôi.”
Giang Thời vẫy tay với hắn như một ông chủ, ra hiệu cho hắn đi họp.
Trình Dã không đi, cụp mắt nhìn y mấy giây, đột nhiên ngồi xổm xuống, đưa tay sờ bụng y, “Hình như ăn nhiều quá rồi.”
Giang Thời như một chú heo con cựa quậy mấy cái, gạt tay hắn ra, kiên quyết không thừa nhận mình đã ăn nhiều, “Không có không có, tôi thấy vừa đủ.”
Trình Dã kéo y dậy từ ghế sofa, “Đừng nằm nữa, đi vài vòng cho tiêu cơm.”
“Tôi không...”
Giây tiếp theo, mông y bị bóp một cái.
“Vậy thì làm chút vận động tiêu cơm sau bữa ăn nhé?”
“...”
Giang Thời đi dép lê vòng quanh bàn trà phòng khách, vừa đi vừa nhìn Trình Dã.
Trình Dã bị y nhìn đến bật cười, cười xong lại thấy có hơi giận.
Điện thoại rung liên tục, là người bên kia đang thúc giục.
Hắn đành phải tạm tha cho Giang Thời, đi vào phòng ngủ phụ được bố trí làm phòng sách để họp.
Giang Thời đi dạo trong phòng khách mười phút, cảm thấy đã tiêu hóa kha khá rồi, cầm quần áo đi tắm rồi lên giường. Y tựa vào gối, cuộn chăn lại, như chợt nhớ ra điều gì, lấy điện thoại ra tìm lại lịch sử trò chuyện với Tưởng Phi.
Sao chép dòng chữ, tìm ô tìm kiếm dán vào.
Giang Thời lật người, đột nhiên cảm thấy có chút căng thẳng. Y nuốt nước bọt, mới nhấn nút xác nhận tìm kiếm.
Cuộc họp ban đầu chỉ nửa tiếng của Trình Dã kéo dài đến hơn bốn mươi phút mới kết thúc.
Hắn cúp video, xoa xoa giữa hai đầu lông mày, ngửa đầu tựa vào ghế, từ từ thở ra một hơi.
Nhiều việc khi nghĩ thì dễ, nhưng khi thật sự bắt tay vào làm lại là chuyện khác.
Trong mắt Vương Trác và những người khác, hắn vẫn luôn là một người trưởng thành, điềm tĩnh, mưu trí, nhưng tình cảnh bên trong thì chỉ một mình Trình Dã hiểu rõ.
Lúc này hắn đang đi trên sợi dây thép, mỗi bước đi trông có vẻ vững vàng, thực chất không thể chệch đi dù chỉ một chút.
Hắn không giống những người khác, hắn không có cái giá để thất bại.
Trình Dã ngồi hai phút, tâm trí dần bị những suy nghĩ khác thay thế.
Hắn đứng dậy tắt đèn, ra ngoài, nhanh chóng tắm rửa, khi đẩy cửa vào thì Giang Thời vẫn chưa ngủ, đang quay lưng lại với hắn, xem điện thoại.
Y xem rất say sưa, Trình Dã đứng ở cửa hai phút mà y không hề phản ứng.
Màn hình điện thoại chiếu sáng khuôn mặt Giang Thời, lông mày thanh tú của y nhíu chặt lại, nhưng trên mặt lại ửng một vệt hồng bất thường.
Trình Dã nhướn mày, lặng lẽ đóng cửa lại, đi đến bên giường, cúi người, hạ thấp đầu.
...
“Vương Dã ấn Trương Thời vào tường, đôi môi mỏng của hắn ba phần cười nhạo, bảy phần lơ đãng, trong đôi mắt lạnh lùng lóe lên tia sáng bá đạo, 'Chàng trai, tôi biết anh làm như vậy là để thu hút sự chú ý của tôi. Anh đã thành công, lúc này, trái tim tôi chỉ đập vì anh.'”
“Trên khuôn mặt xinh đẹp của Trương Thời đầy vẻ quật cường, 'Vương Dã, cậu buông tôi ra, cậu căn bản không biết cái tôi muốn là gì!'”
“Tay Vương Dã lướt xuống theo quần áo của y, thành thạo vuốt ve, trêu chọc, 'Cái anh muốn chẳng phải là cái này sao?'”
Giang Thời giật mình, quay đầu lại phát hiện Trình Dã không biết đã tựa vào sau lưng y từ lúc nào, nghiêm túc đọc ra những lời lẽ xấu hổ đó.
Y bất giác muốn giấu điện thoại đi, kết quả vừa động đậy, tay đã bị Trình Dã giữ lại.
“Hoảng gì? Vẫn chưa xem xong mà.”
Hắn dùng ngón tay của Giang Thời trượt xuống, ánh mắt dần trở nên đầy ẩn ý.
Giọng của Trình Dã rất cuốn hút, khi nói chuyện lồng ngực cũng rung lên, trong màn đêm nghe đặc biệt gợi cảm.
Hắn mở lời.
“Trương Thời, chẳng phải anh muốn tôi đụ anh sao?”
“Đụ nhiều, đụ cho hai cái miệng trên dưới mềm ra, rồi sẽ ngoan ngoãn thôi.”