Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn
Chương 81
Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 81
Giang Thời: “...”
Y nói: “Làm gì có, tôi là loại người đó à?”
Trình Dã đưa y lên xe trước, sau đó mới đi vòng qua bên kia để vào. Hắn đóng cửa sổ xe, ngăn cách không khí lạnh bên ngoài, rồi rướn người tới thắt dây an toàn cho Giang Thời.
“Xảy ra chuyện gì, sao lại bị người ta đuổi ra ngoài?”
Giang Thời đưa tay kéo dây an toàn, cả người vùi vào ghế: “Không có gì, chỉ là cãi nhau vài câu thôi.”
Trình Dã liếc y một cái, khởi động xe: “Chỉ vì cãi nhau vài câu mà đuổi anh đi à?”
Giang Thời không nói gì nữa.
Trình Dã cũng không thúc giục, chiếc xe chạy ổn định hòa vào dòng xe cộ.
Lái được vài phút, Giang Thời không kìm được bèn lên tiếng trước: “Ở trong đó tôi gặp một người quen cũ, là bạn của Hoắc Tịch, nhưng trước giờ vẫn không ưa tôi lắm.”
Nghe thấy hai chữ Hoắc Tịch, Trình Dã lặng lẽ cau mày, tay nắm vô lăng cũng siết chặt hơn một chút: “Sao gã lại không ưa anh?”
Giang Thời tự giễu cợt: “Còn có thể là gì nữa, chẳng qua cũng chỉ là mấy lý do đó thôi. Hồi trước có nhiều người không ưa tôi, thêm một người không nhiều, bớt một người cũng chẳng ít.”
Trình Dã nói: “Nếu đã vậy, sao còn tức giận?”
“Chỉ là nghĩ tới một vài chuyện...” Nói đến đây Giang Thời ngậm miệng lại, dỗi dằn quay mặt đi chỗ khác: “Tôi chính là kẻ hẹp hòi, không chịu nổi người khác nói xấu mình một câu, được chưa!”
Hỏi không được, nói cũng không xong, tính tình cũng ương ngạnh thật. Trình Dã dỗ y: “Đừng tức giận vì những người không đáng, không thích thì không làm nữa. Nếu thật sự thích, vậy thì anh đợi tôi thêm một thời gian.”
Giang Thời quay đầu nhìn hắn: “Đợi cậu cái gì, chẳng lẽ cậu còn định mở công ty cho tôi à?”
Trình Dã cười một tiếng: “Cũng không phải là không được.”
Giang Thời không coi lời hắn nói là thật, chỉ là sau khi bị đánh trống lảng sang chuyện khác như vậy, tâm trạng cũng không còn bực bội nữa. Y nghiêng đầu áp vào cửa sổ, thổi ra một cái bong bóng, ánh đèn neon ngoài phố phản chiếu trong đáy mắt. Y cười lơ đãng: “Được thôi, tôi lại ghi nhớ thêm một lời hứa của sếp Trình rồi, đến lúc đó nếu không thực hiện được, tôi xem cậu ăn nói với tôi ra sao?”
Tính tình đến nhanh mà đi cũng nhanh, từ lúc quyết định thi vào trường đại học ở Giang Thành này, y đã biết chắc chắn sẽ gặp lại người cũ. Dù sao y cũng không sống nhờ vào việc này, công việc làm thêm hỏng thì thôi, hết giận rồi, về đến nhà y lại cuộn chăn co mình trên sofa chơi game.
Mở sáng màn hình điện thoại, Giang Thời mới nhớ ra điều gì, ngẩng đầu hỏi Trình Dã: “Không phải cậu đang họp sao? Tôi có làm phiền cậu không?”
“Không.” Trình Dã xoay xoay chùm chìa khóa xe, đứng ở cửa. “Họp xong rồi, nhưng tôi có việc phải quay lại.”
Giang Thời hờ hững nói: “Ok, tạm biệt.”
Trình Dã không nói gì, nhìn y một cái rồi xoay người ra khỏi nhà.
Hắn lái xe về công ty, cuộc họp mới diễn ra được một nửa, mọi người đều đang đợi hắn, nhưng không ai dám nói gì. Dù sao thì Trình Dã hay trì hoãn công việc, nhưng tiền lương tăng ca thì chắc chắn sẽ được trả.
Đến khi kết thúc đã là bốn giờ chiều, mọi người giải tán, Vương Trác đi theo sau hắn: “Chúng ta không đủ nhân viên kỹ thuật, nếu muốn ra sản phẩm mới đúng hẹn, e là không đủ thời gian.”
“Đã tuyển người chưa?”
“Đang tuyển, nhưng cậu cũng biết đấy, nhân tài trong mảng nghiên cứu phát triển là thứ khó tìm, có duyên mới gặp. Hơn nữa chúng ta chỉ là một công ty nhỏ, dù điều kiện đưa ra có hậu hĩnh đến mấy, cũng chưa chắc đã có người đến.”
“Bên Hoàng Húc Nghiêu nói sao?”
Vương Trác lộ vẻ khổ sở: “Tổng giám đốc Hoàng nói, anh ta đã cung cấp vốn thì kỹ thuật không thuộc phạm vi quản lý của anh ta, đương nhiên, anh ta cũng có thể quản lý, chỉ là hợp đồng này e rằng phải soạn lại.”
Trình Dã dừng bước, rồi đẩy cửa ra.
“Nâng điều kiện tuyển dụng lên nữa đi.”
Gác chuyện này sang một bên, hắn ngồi xuống ghế, hỏi Vương Trác: “Người tôi bảo anh điều tra trước đây, đã điều tra ra chưa?”
Nhắc tới chuyện này, Vương Trác lục trong tập tài liệu ra một tờ giấy đưa cho Trình Dã: “Tra được rồi, tuy là ẩn danh, nhưng tôi dựa vào địa chỉ IP đã tra ra được địa chỉ đại khái của tác giả. Thời gian đăng bài là hai năm trước, địa chỉ ở Lâm Thành, lần cuối cùng online là một tháng trước, địa chỉ ở một tỉnh phía Bắc. Chi tiết hơn nữa thì tôi không thể tra tiếp, không phải không tra được, mà là phạm pháp.”
Anh ta vẫn muốn làm một công dân tốt tuân thủ pháp luật.
Trình Dã cầm tài liệu xem qua: “Thế là đủ rồi.”
Hắn gần như đã biết là ai.
Vương Trác giả vờ như vô tình hỏi: “Khụ... Đầu tiên phải nói rõ, tôi không có hóng chuyện, chỉ là lúc điều tra tôi đã vô tình được chiêm ngưỡng tác phẩm của vị tác giả này...”
Anh ta liếc nhìn sắc mặt Trình Dã: “Cậu có thấy tên của hai nhân vật chính có chút quen thuộc không…”
Trình Dã không nói gì.
Nhưng rõ ràng, những lời vừa rồi đã tiêu tốn hết dũng khí của một người đàn ông thẳng thắn.
Vương Trác cười gượng gạo: “À haha... Trùng hợp, đều là trùng hợp thôi.”
Trình Dã ném tờ giấy trong tay lên bàn, ngước mắt liếc Vương Trác: “Anh rảnh rỗi lắm à?”
“Không rảnh, không rảnh...” Vương Trác lắc đầu: “Đại ca, tôi xin phép.”
Anh ta đi đến cửa, đứng bên cạnh quay đầu lại nhìn Trình Dã. Chàng trai trẻ ngồi trên sofa, cau mày trầm tư nhìn tờ giấy, như đang suy nghĩ về câu chuyện trong tiểu thuyết, lại như đang nghĩ về chuyện khác.
Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, Trình Dã đã thay đổi rất nhanh. Anh ta không bao giờ có thể tưởng tượng được, người mà anh ta đón ở nhà ga năm xưa, mặc chiếc áo phông rẻ tiền giờ đây có thể mở một công ty như vậy, và đối với hắn, đây có lẽ chỉ là sự khởi đầu.
Nhưng có những thứ đã thay đổi, cũng có những thứ không hề thay đổi.
Trong đầu Vương Trác đột nhiên hiện lên nội dung của cuốn tiểu thuyết.
Anh ta nghĩ đến ánh mắt Trình Dã nhìn Giang Thời, rồi kết hợp với cuốn tiểu thuyết...
“...”
Anh ta nghĩ, trong một thời gian ngắn sắp tới, có lẽ mình không thể nhìn thẳng vào Trình Dã và Giang Thời nữa rồi.
Cánh cửa hoàn toàn đóng lại.
Trình Dã ném tờ giấy vào máy hủy tài liệu, hắn cầm điện thoại mở nhóm chat của lớp mà hắn gần như chưa bao giờ tham gia, tìm một cái tên trong đó, ảnh đại diện là một con mèo Hello Kitty hoạt hình màu hồng phấn.
Ngoại trừ Giang Thời, hắn chưa bao giờ để tâm đến ai khác, nhưng may mà trí nhớ tốt, hồi tưởng một chút vẫn có thể nhớ ra dáng vẻ của cô bạn đó.
Tóc dài, mái bằng, mắt rất to, không thích nói chuyện, ngày thường chỉ thích ngồi một mình cặm cụi viết lách gì đó không rõ.
Rõ ràng tính cách trông có vẻ nhút nhát, nhưng lại rất được lòng các bạn nữ, cứ đến giờ ra chơi là lại có mấy bạn nữ vây quanh bàn cô để mượn tài liệu.
Cuốn sổ có khóa được đưa ra một cách rất cẩn trọng, rồi cũng được trả lại một cách rất cẩn trọng.
Trình Dã: “...”
Hắn giơ tay lên, do dự nhấn nút gửi lời mời kết bạn.
Bên kia không biết là bị hắn dọa sợ hay là không thấy tin nhắn, mãi cho đến khi Trình Dã tan làm vẫn chưa chấp nhận.
Trình Dã không mua xe, vào cuối tuần đều chạy bộ về nhà. Công việc của hắn áp lực lớn cộng thêm tinh lực dồi dào, lâu dần, những áp lực không thể giải tỏa này tích tụ lại, biến thành ham muốn khó nói thành lời.
Nhưng Giang Thời da mỏng thịt mềm, chưa dùng sức đã kêu đau, giày vò một lúc đã kêu mệt, cứ như một tiểu tổ tông.
Trình Dã hết cách, chỉ đành tăng cường vận động vào những lúc Giang Thời về nhà cuối tuần, thông qua mồ hôi để giải tỏa bớt một phần năng lượng.
Hắn vừa chạy đến khu chợ, điện thoại rung lên, hắn dừng bước lấy điện thoại ra.
Lời mời kết bạn đã được chấp nhận, đối phương rất lịch sự hỏi.
【Bạn học Trình Dã, cậu kết bạn với tôi có việc gì không?】
Trình Dã tựa vào gốc cây bên đường, mồ hôi từ trán chảy xuống lông mi, hắn chớp mắt một cái.
【Lý Thải Anh, quyển tiểu thuyết đó là cậu viết phải không?】
Bên kia rơi vào sự im lặng chết chóc.
Trình Dã hoàn toàn không biết mấy chữ ngắn ngủi của mình đã gây ra tổn thương thế nào cho một cô gái nhỏ trầm tính.
Hắn trình bày sự thật.
【Quyển tiểu thuyết này đã gây ảnh hưởng đến tôi và Giang Thời, phiền cậu xóa nó đi.】
Lý Thải Anh gần như trả lời ngay lập tức.
【Xin lỗi, xin lỗi, tôi không cố ý, tôi sẽ xóa ngay lập tức.】
Trình Dã đổi tư thế.
【Thật sự là cậu viết?】
【QAQ】
Hắn nhớ lại cách dùng từ trong đó, thật sự không thể liên kết với vẻ ngoài trầm tĩnh của Lý Thải Anh.
Lý Thải Anh chỉ có thể khóc không ra nước mắt.
Còn gì xấu hổ hơn việc viết truyện H bị bắt quả tang? Đó chính là bị chính chủ phát hiện, mà người này lại là Trình Dã.
Nhớ lại khuôn mặt lạnh lùng của Trình Dã, giờ phút này cô vô cùng may mắn vì mình đã thi đậu lên tận miền Bắc, nếu không mà ở gần, Trình Dã có thể đến xé xác cô tại chỗ.
Cô lắp bắp giải thích.
【Xin lỗi, tôi có tội, lúc đó tôi viết xong đăng bừa lên rồi không quan tâm nữa, hồi đó bận học, đăng xong cũng không vào xem lại.】
Đến khi cô vào xem lại, nó đã trở thành siêu phẩm làm mưa làm gió trên diễn đàn rồi.
Trên mạng có quá nhiều phiên bản, dù có xóa thế nào cũng không thể xóa hết, nhưng Lý Thải Anh vẫn cố gắng hết sức.
【Tôi về sẽ xóa ngay.】
Cô giải thích một cách gượng gạo.
【Tôi chỉ là ship couple thôi, tuyệt đối không nghĩ cậu và bạn học Giang Thời có gì với nhau đâu, vô cùng xin lỗi vì đã gây phiền toái cho cậu và Giang Thời.】
Mặc dù cô không biết làm thế nào Trình Dã biết về sự tồn tại của cuốn tiểu thuyết này, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc chính chủ đã đọc được nội dung bên trong, mặt Lý Thải Anh lập tức đỏ bừng lên.
Cũng không biết là vì xấu hổ hay vì cái gì khác.
Trình Dã gõ gõ ngón tay lên điện thoại, nhìn chằm chằm vào đoạn chat trong vài giây, rồi gõ chữ.
【Ngoài bản trên mạng ra, còn bản nào khác không?】
Những người ship couple có cái mũi thính như chó, Lý Thải Anh lập tức đánh hơi được mùi vị, trong lòng có chút thấp thỏm, nhưng lại không dám chắc chắn, chỉ có thể thăm dò.
【Còn có một vài bản viết tay, cậu muốn tôi gửi cho cậu hay là hủy đi?】
Trình Dã trả lời cô.
【Gửi cho tôi, sau đó hủy đi.】
Lý Thải Anh: “...”
Cho dù đây là couple cô ship, vào giây phút này, cô cũng không nhịn được mà muốn chửi một câu: Đồ đàn ông chó!
*
Giang Thời tưởng chuyện của Khương Khải Lạc hôm đó đã kết thúc.
Lúc đó ngoài buổi chụp hình cho cửa hàng quần áo, Giang Thời còn nhận một công việc làm thêm khác từ Tôn Thiên Vũ, thời gian hẹn là hai tuần sau.
Gần đến ngày hẹn, Tôn Thiên Vũ gọi điện cho y.
Anh ta có vẻ hơi bất đắc dĩ, lại có chút áy náy: “Xin lỗi nhé Tiểu Thời, bên trên nói, cậu không phù hợp lắm, phải đổi người khác.”
Giang Thời ngẩn người ra, rồi có cảm giác quả nhiên là vậy.
Tôn Thiên Vũ nói hơi chậm rãi: “Họ còn nói... cậu đã có thể làm ra hành động bỏ đi ngay tại chỗ như vậy, sau này cũng không cần hợp tác với chúng tôi nữa.”
Trong lòng Giang Thời nén một hơi bực dọc, y nín một lúc rồi mới thở ra: “Xin lỗi, hôm đó là tôi gây rắc rối cho anh rồi.”
Y được Tôn Thiên Vũ giới thiệu, cứ thế bỏ đi, thật sự có hơi phụ lòng người ta.
Tình hình lúc đó chị Vương đã kể cho Tôn Thiên Vũ, kết hợp với chuyện bây giờ, anh ta ngập ngừng một lát rồi hỏi Giang Thời: “Có phải cậu đã đắc tội với ai không?”