Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn
Chương 85: Đêm Trăng Đầy Kích Thích
Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giang Thời ngẩn người một lát, chống tay định đứng dậy nhưng lại vướng vào chiếc váy dưới chân, cả người mất thăng bằng ngã nhào về phía trước.
Trình Dã ôm lấy eo y, bàn tay lần xuống. Những lớp váy dày mềm mại trượt theo tay hắn, để lộ chiếc quần dài màu đen bên trong.
Giang Thời không thích mặc quần giữ nhiệt, dù bên ngoài có khoác bao nhiêu lớp cũng không muốn thêm một chiếc quần thứ hai bên trong. Trình Dã chỉ khẽ kéo một cái, chiếc quần đã tuột xuống. Đôi chân thon dài, cân đối khua loạn trong tà váy bồng bềnh, đầu gối bị cọ xát đến ửng hồng.
Trình Dã giữ chặt Giang Thời, chiếc váy dày che khuất mọi động tác mờ ám thân mật bên dưới, chỉ thấy hai người dán sát vào nhau.
“Tóc giả đâu?” Hắn hỏi.
Giang Thời cắn môi không nói, sợ mình vừa mở miệng sẽ là những âm thanh không thể kìm nén được.
Y không nói, ánh mắt Trình Dã quét quanh phòng, phát hiện bộ tóc giả đang đặt trên tủ đầu giường.
Hắn rút tay ra, đầu ngón tay còn vương mùi hương ấm áp ngọt ngào.
Bộ tóc giả rất dài, bồng bềnh rậm rạp như rong biển, màu đen tuyền.
Trình Dã cầm lên rũ rũ, cụp mắt xuống, mở ra rồi đội lên cho Giang Thời.
Hắn chưa học cách đội tóc giả bao giờ, động tác rất thô bạo, cứ thế tùy tiện trùm lên đầu Giang Thời. Mái tóc đen nhánh rủ xuống trán, Giang Thời chớp mắt, im lặng chờ đợi vài giây, cho đến khi một bàn tay véo cằm y bắt y ngẩng đầu lên.
Đuôi mắt của chàng thanh niên ửng đỏ do bị cọ xát, trong con ngươi màu nâu sẫm in bóng hình của Trình Dã, hai người dựa rất gần, hơi thở phả trên da mặt, nơi đó dần dần ửng hồng.
Trình Dã ngắm nghía một lúc: “Thiếu gia rất đẹp.”
Giang Thời mím môi, “hạt châu trên môi” (phần thịt nhỏ nhô ra ở môi trên) bị mím vào trong miệng. Y cụp mắt tránh ánh nhìn của Trình Dã: “Đẹp cái gì chứ... Tôi có phải con gái đâu.”
Trình Dã ấn một ngón tay vào, chạm vào hạt châu trên môi đang ửng hồng, rồi lại lướt sâu hơn, cảm nhận hơi ấm nơi đầu ngón tay.
Ánh mắt hắn càng lúc càng thâm trầm: “Còn đẹp hơn cả con gái. Đừng cắn môi, đến cắn tôi này.”
Giang Thời mở to mắt nhìn hắn.
Ánh mắt Trình Dã nhìn xuống dưới, hắn rút bàn tay đang đặt trong váy Giang Thời ra, vén áo phông của mình lên, để lộ vùng bụng với những khối cơ rõ ràng.
Chiếc quần thể thao màu xám vẫn trễ nải trên eo hắn, chỉ cần hít nhẹ một hơi là đường nét cơ bụng hiện ra, xuống chút nữa có những đường gân xanh nổi lên, cuồn cuộn lan xuống dưới, chìm vào trong cạp quần, còn đám lông đen lại từ cạp quần màu xám mọc dài ra, thẳng đến vị trí rốn.
Nhìn vài giây, Trình Dã dường như có chút tiếc nuối thở dài. Hắn thả áo xuống: “Gần đây bận quá, chưa kịp cạo lông, chắc là thiếu gia không thích rồi.”
Giang Thời: “…”
Dù có cạo đi y cũng chẳng thích đâu. Giang Thời không thích, nhưng Trình Dã lại rất thích. Chỉ một thoáng Giang Thời lơ là, Trình Dã đã chui tọt vào dưới váy.
Tà váy quá lớn, ngay cả vóc dáng cao lớn của Trình Dã cũng có thể chứa được. Dưới eo Giang Thời được lót một cái gối, y ngửa đầu nhìn ánh đèn trên trần, sương mù trong mắt làm vỡ ánh sáng thành những đốm lấm tấm.
Tà váy bị vén lên rất cao, giọng nói của người đàn ông truyền qua lớp vải dày nghe thật trầm đục.
“Thiếu gia, dang chân ra.”
Giang Thời nhắm mắt lại, sự xấu hổ về mặt tâm lý khiến y không thể đối diện với cảnh tượng này, nhưng cơ thể lại vô thức tìm kiếm khoái lạc, chủ động đưa ra lựa chọn thay y.
Y từ từ tách hai chân ra, dùng chút lý trí còn sót lại qua lớp váy kéo mái tóc ngắn của Trình Dã: “Đừng... đừng làm bẩn quần áo.”
…
Trình Dã ngậm lấy rồi rút ra.
Hắn dùng giấy bọc lại vứt vào thùng rác, quay đầu lại, Giang Thời vẫn đang tựa vào gối chưa hoàn hồn.
Hắn ôm người ra khỏi phòng ngủ.
Vừa qua sáu giờ, trời Giang Thành đã tối, đèn đường sáng trưng, ánh đèn rực rỡ chiếu rọi lên tuyết trắng trên sườn núi xa xa.
Cho đến khi đầu gối lún vào chiếc sô pha mềm mại, trán tựa vào ô cửa sổ kính lạnh buốt, Giang Thời mới nhận ra có gì đó không ổn.
Chiếc váy bị vén ra ở sau lưng, đầu kim loại của dây quần thể thao Trình Dã áp vào phía sau, Giang Thời bị lạnh đến rùng mình một cái, tay vẫn chống trên cửa kính, thẳng lưng, nhích tới trước một bước, vừa cúi đầu, cảnh đêm của Giang Thành đã lọt vào mắt y.
Trình Dã đứng sau y, đưa tay vỗ nhẹ: “Giang Thời, cong người cao lên một chút.”
“Không... đợi đã...” Giang Thời vừa động, tà váy sau lưng trượt xuống, che khuất động tác của Trình Dã: “Cửa sổ…”
Trình Dã nảy sinh chút ý xấu, cúi người áp sát vào Giang Thời, ngón tay còn vương hơi nước ẩm ướt véo cằm y, bắt y nhìn xuống dưới: “Cửa sổ thì sao? Thiếu gia xinh đẹp như vậy, nên để cho tất cả mọi người nhìn thấy.”
Quả nhiên, sau khi hắn nói xong, người trong lòng hắn run lên, vành tai ửng hồng, động tác giãy giụa cũng mãnh liệt hơn một chút: “Trình Dã, sao cậu có thể... có thể...”
Trình Dã cười một tiếng, tà váy bị tuột xuống lại bị hắn vén lên, đầu kim loại treo lơ lửng giữa hai mông, lắc lư lạnh buốt.
Giang Thời co người bò về phía trước, lòng bàn tay in lên tấm kính trong suốt hai dấu tay ẩm ướt.
Trình Dã đè lên sau lưng y, chàng thanh niên mảnh mai gầy gò bị ép giữa người đàn ông và tấm kính trong suốt, tà váy dày cộm chất đống quanh eo y, mái tóc đen như rong biển xõa trên vai, da mặt ửng hồng, hàng mi dài đọng giọt lệ chực rơi, bị ép đến cùng cực, cũng chỉ biết tựa vào lồng ngực rộng lớn sau lưng mà thút thít.
Rõ ràng người phía sau mới là đầu sỏ gây nên tất cả, y vẫn vô thức ỷ lại.
“Trình Dã...... Tôi không muốn......”
Trình Dã không nhanh không chậm: “Anh không muốn cái gì? Không muốn bị tôi đệt, hay là không muốn người khác nhìn thấy?”
Giang Thời không nói nên lời, dưới lầu vọng lên tiếng còi xe, cả người y co rúm lại.
“Hừ... Giang Thời, tay sắp bị anh kẹp gãy đến nơi rồi.”
“...”
Đầu kim loại rơi xuống, đám lông thô ráp chạm vào khiến Giang Thời vừa tê vừa ngứa.
Y không thể trốn, cũng không thể lui, cả người tê dại cảm nhận sự căng tức, cuối cùng đầu óc y trống rỗng.
Trình Dã áp sát vào y, liếm đi giọt mồ hôi trên mí mắt y: “Lừa anh đấy, tôi đã lắp kính một chiều từ lâu rồi.”
Trong phòng khách không bật đèn, ngoài cửa sổ đèn đuốc sáng trưng, qua lớp kính, Giang Thời có thể lờ mờ nhìn thấy bóng của hai người.
Mái tóc đen dài và dày làm nổi bật khuôn mặt y càng thêm nhỏ bé, ngũ quan mờ đi vì hơi nước, tà váy chất đống, bồng bềnh như một đóa pháo hoa bung nở, che khuất mọi sự trần trụi bên dưới.
Giang Thời nhắm mắt lại.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên cắt đứt nhiệt độ nóng bỏng trong phòng, là điện thoại của Giang Thời, nhưng đang ở trong phòng ngủ.
Trình Dã không quan tâm, nâng mặt Giang Thời lên hôn y.
Nhưng tiếng chuông cứ như đòi mạng, tự động ngắt rồi lại tiếp tục reo. Giang Thời không chịu nổi, đẩy Trình Dã một cái.
Trình Dã nhíu mày, có chút không vui, nhấc bổng eo Giang Thời lên, cứ thế xoay y một vòng.
Giang Thời kêu lên một tiếng kinh ngạc, âm thanh còn chưa kịp thoát ra đã bị chặn lại giữa không trung, tắt ngấm, vẻ mặt y trống rỗng.
Trình Dã đỡ lấy khoeo chân y, tà váy kéo lê dài thượt, quay trở về phòng ngủ.
Điện thoại vẫn còn reo, một tay hắn ôm người, một tay chộp lấy điện thoại, trong đôi mắt đen láy lóe lên tia sáng thâm sâu.
“Thiếu gia, điện thoại từ nước ngoài gọi tới.”
Giang Thời hoàn toàn không nghe thấy Trình Dã đang nói gì, chỉ mải bám vào vai hắn, nhấc người lên, ngay cả thở cũng thấy khó khăn.
Trình Dã dang chân ngồi trên giường, nhìn chuông điện thoại ngừng rồi lại reo, hít hà mùi hương trên cổ thanh niên: “Là anh nghe hay tôi nghe giúp anh?”
Giang Thời nói: “Trình Dã, tôi không muốn như vậy, căng...”
Trình Dã cười.
Hắn nhấc người y ra, đưa tay kéo khóa kéo, chiếc váy tuột xuống, bị ném vào một góc giường không ai để ý.
Bộ tóc giả vẫn còn trên đầu y, mềm mại trải dài trên vai và lưng, đen trắng tương phản rất rõ ràng.
Một tay Trình Dã ôm lấy eo Giang Thời, cầm điện thoại nhấn nút nghe, giọng nói khàn khàn trầm thấp: “Alô?”
Đầu dây bên kia dừng lại một chút: “Cậu là ai?”
Trình Dã gạt tóc sang một bên, cúi người, đưa tay bịt mặt thanh niên, ngay cả một chút âm thanh yếu ớt cũng không muốn để đối phương nghe thấy.
“Câu này phải là tôi hỏi anh mới đúng.” Sau khi hắn nói xong, hơi thở ở đầu dây bên kia trở nên nặng nề hơn, như đang kìm nén lửa giận: “Cậu là Trình Dã, tại sao cậu lại cầm điện thoại của Giang Thời? Bảo cậu ấy nghe điện thoại.”
Đồng tử Giang Thời mất đi tiêu cự, vừa mở miệng ra, hai ngón tay đã nhét vào, ngăn lại tiếng nói của y một cách triệt để.
“Anh ấy không rảnh, anh có chuyện gì có thể nói với tôi.”
Giọng của Hoắc Tịch rất gay gắt: “Tôi và cậu không có gì để nói, bảo Giang Thời nghe điện thoại cho tôi!”
“Tôi đã nói, anh ấy không rảnh. Bây giờ không rảnh, sau này cũng không rảnh.”
Trình Dã nghe thấy tiếng đập đồ trong điện thoại.
“Cậu nghĩ mình là ai, cậu có biết chúng tôi có quan hệ gì không? Tôi nói cho cậu biết, Giang Thời sớm muộn gì cũng sẽ quay về bên cạnh tôi, cậu ấy với cậu chẳng qua chỉ là chơi đùa...”
Trình Dã bật loa ngoài, Giang Thời bị hắn đè sát vào tường, tai y nghe rõ tiếng chửi bới điên cuồng của Hoắc Tịch.
Trình Dã nghe những lời đó mà mày không hề nhíu lại, động tác vẫn không nhanh không chậm, lời nói cũng từ tốn: “Sao anh biết anh ấy chỉ chơi đùa với tôi? Anh ấy đích thân nói với anh à? Vả lại chơi đùa thì sao? Tôi cam tâm tình nguyện cho anh ấy chơi...” Hắn áp vào tai Giang Thời, phả một hơi nóng vào y: “Anh nói có phải không, thiếu gia?”
Hoắc Tịch im lặng hai giây, sau đó vứt bỏ vẻ tao nhã, ung dung thường ngày, gầm lên trong điện thoại.
“Các người đang làm gì? Giang Thời, cậu đâu rồi? Cậu đang ở đâu? Nói cho tôi biết, rốt cuộc các người đang làm gì!”
“Giang Thời! Cậu nói đi, nghe điện thoại cho tôi...”
Tút—
Trình Dã nhấn nút cúp máy, thuận tay tắt luôn điện thoại.
Hắn ném điện thoại sang một bên, vỗ nhẹ vào chỗ bị lông cọ xát đến ửng đỏ của Giang Thời: “Thiếu gia, đừng cắn chặt như vậy, sắp gãy rồi.”
Giang Thời không nói nên lời, một nửa là vì xấu hổ, một nửa là…
Y mở miệng cắn vào vai Trình Dã.
Trình Dã cứ thế để y cắn, chậm rãi vài giây, hắn đưa tay kéo đầu Giang Thời ra, mở miệng, cắn lên môi y, rồi mút lấy đầu lưỡi.
Sau đó thì Giang Thời không còn nhớ rõ nữa, đến khi tỉnh táo lại thì y đã quỳ sấp trên bệ cửa sổ.
Đèn trong phòng không biết đã bị tắt từ lúc nào, rèm cửa kéo hờ, đối diện là núi tuyết trắng xóa, một vầng trăng trong trẻo nhưng lạnh lẽo ló ra trên đỉnh núi.
Trong lòng Trình Dã như nén một luồng tức giận, từ sau khi nhận điện thoại của Hoắc Tịch, động tác rất thô bạo. Mặt Giang Thời áp vào mặt kính, sau đó bị ôm ngồi vào lòng Trình Dã, hai người mặt đối mặt, chóp mũi chạm chóp mũi, hơi thở hòa quyện vào nhau.
“Giang Thời, tôi là ai?”
Thanh niên xinh đẹp ngẩng đầu, cổ kéo dài thon thả, không biết là ánh đèn ngoài cửa sổ hay ánh trăng rơi trên vai y, khiến làn da y trắng ngần như ngọc.
Y cắn môi, âm thanh còn chưa kịp kìm nén, miệng đã bị tay Trình Dã cưỡng ép cạy mở, những âm thanh mềm mại lướt trong đêm, ngoài ánh trăng ra chỉ có một người ôm trọn vào lòng.
“Trình Dã...”
“Trình Dã là ai?”
“Trình Dã... Trình Dã là...”
Giang Thời run lên, giọng nói đứt quãng, “Là bạn trai của tôi.”
“Không đúng.”
Trình Dã nheo mắt lại, ánh mắt lóe lên tia sáng xanh lục.
“Trình Dã là chó của Giang Thời.”