Chương 10

Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bệnh viện.
Trình Dã nằm tựa vào giường bệnh, tay trái đang truyền nước, tay phải cầm chiếc điện thoại mượn được. Hắn nhập số điện thoại đã thuộc nằm lòng trong đầu, cân nhắc một hồi rồi gõ mấy chữ.
【Tôi là Trình Dã.】
Hắn nghĩ phải chờ rất lâu đối phương mới trả lời, không ngờ vừa gửi đi chưa đầy một phút đã nhận được phản hồi.
【?】
Nhìn thấy dấu “?”, Trình Dã cười.
Hắn nhìn chai truyền nước còn hơn nửa, chống chân xuống giường, gọi điện thoại đi.
Đầu dây bên kia dường như không ngờ hắn sẽ gọi điện, do dự rất lâu mới nhấc máy.
Giọng Giang Thời truyền qua điện thoại có chút rè rè, “Alo?”
Trình Dã nói: “Là tôi.”
Đương nhiên Giang Thời biết là hắn, y liếc nhìn bạn cùng phòng đang bọc vỏ chăn cho mình, cầm điện thoại ra khỏi ký túc xá. Lúc này hành lang không có mấy người, chỉ có vài nam sinh ôm chậu đi về phía khu vệ sinh ở cuối hành lang.
Giang Thời dựa vào bức tường màu xám xịt, “Cậu gọi cho tôi làm gì? Không đúng, cậu lấy điện thoại ở đâu ra?”
Giọng Trình Dã vẫn trầm thấp và đều đều, “Điện thoại mượn, muốn hỏi anh nhập học thế nào rồi.”
Giang Thời thầm nghĩ, mối quan hệ của họ đã tốt đến mức này rồi sao?
Nhưng Trình Dã hỏi quá tự nhiên, tự nhiên đến mức ý nghĩ đó chỉ thoáng qua trong đầu Giang Thời trong chốc lát, rồi y đã bị hắn cuốn theo.
“Cũng được thôi...” Giang Thời đá nhẹ góc tường, một bên là tiếng nô đùa của mấy nam sinh trong khu vệ sinh, một bên là tiếng thở nhẹ nhàng của Trình Dã.
Trái tim y vốn đã xao động suốt một ngày vì thay đổi chỗ ở bỗng nhiên từ từ bình tĩnh lại.
Trình Dã hỏi y: “Là dì Giang đưa anh đến à? Được xếp vào lớp nào? Có ai bắt nạt anh không?”
Giang Thời nói: “Cậu còn lảm nhảm hơn cả mẹ tôi.”
Trình Dã không nói nữa, lặng lẽ chờ Giang Thời.
Giang Thời tự mình lúng túng một lúc, cuối cùng cũng mở miệng, “Trường các cậu vừa nhỏ vừa tồi tàn, nhìn đã thấy khó chịu, bảy tám người chen chúc trong một phòng, ngay cả nhà vệ sinh riêng cũng không có...”
Trên hành lang không biết ai vứt một cây bút, bị y dùng mũi chân giẫm lên, nghiền nát dần dần, giọng điệu mang theo sự bất mãn than phiền, mày cau lại, là một sự dựa dẫm mà ngay cả y cũng không hề nhận ra.
Trình Dã nghe y than vãn từ lúc vào trường, than vãn về môi trường, than vãn về thầy cô bạn bè, cho đến khi nghe y nói về việc bạn cùng phòng bọc vỏ chăn cho mình thì sắc mặt hắn cuối cùng cũng thay đổi.
“Anh để người khác bọc vỏ chăn cho anh à?”
Giang Thời thản nhiên nói, “Chứ còn gì nữa? Tôi đâu có biết làm.”
Trình Dã: “Anh không biết thì để người ta bọc cho anh à?”
Giang Thời: “...”
Y nói: “Trình Dã, cậu bị điên thì mau đi chữa đi.”
“...”
Trình Dã nói: “Cuối tuần tôi được nghỉ, lúc đó sẽ đến tìm anh.”
Giang Thời cảm thấy mối quan hệ của y và Trình Dã cũng không tốt lắm, thực sự không hiểu hắn tìm mình làm gì.
Y há miệng vừa định nói chuyện, Trình Dã lại mở miệng, “Gà nướng ở đây rất ngon, ông chủ nướng lửa nhỏ, nướng đến khi vỏ ngoài giòn tan, bên trong mềm ẩm, xương cũng giòn tan. Tôi sẽ mang một con cho anh thử.”
Những lời từ chối của Giang Thời biến thành tiếng nước bọt nuốt xuống.
“Ồ.” Y khô khan đáp lời, nói xong cảm thấy có vẻ không lịch sự lắm, lại bổ sung, “Vậy cậu đi đường cẩn thận nhé.”
Trình Dã cười.
Đến khi cúp điện thoại, khóe mày hắn vẫn còn vương nụ cười chưa tắt.
Một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi xách hộp cơm từ ngoài vào, nhìn thấy nụ cười trên mặt hắn có chút lạ lùng, “Vui vẻ thế, gọi điện về nhà à?”
“Cũng coi là vậy.” Trình Dã xóa hết tin nhắn và lịch sử cuộc gọi với Giang Thời, đưa điện thoại cho người đàn ông, “Cảm ơn anh Vương.”
Vương Cương nhận điện thoại, “Cảm ơn gì mà cảm ơn, phải nói cảm ơn là tôi cảm ơn cậu mới phải, nếu không có cậu, chắc tôi đã mất mạng rồi.”
Anh ta dựng bàn ăn di động lên giường bệnh, bày thức ăn từ hộp giữ nhiệt lên bàn, “Chân giò hầm canh mà chị dâu vừa mua sáng nay đấy, mau ăn nóng đi.”
Trình Dã cúi đầu ăn cơm.
Dạo này hắn gầy đi rất nhiều, người vẫn cao nhưng bộ đồ bệnh nhân mặc trên người có vẻ rộng hơn, các cúc áo không cài hết, vừa cúi người là có thể nhìn thấy cơ bắp săn chắc màu mật ong và lớp gạc quấn quanh ngực.
Trong phòng bệnh có bốn, năm giường bệnh, lúc này đúng bữa cơm, xung quanh có rất nhiều người đến thăm, khung cảnh náo nhiệt vây quanh, ngược lại càng làm cho chiếc giường của Trình Dã trở nên lạnh lẽo một cách lạ thường.
Vương Cương ngồi ở cuối giường châm một điếu thuốc.
Đầu ngón tay gầy guộc, vàng vọt của anh ta kẹp điếu thuốc, đôi giày dính bụi than cọ xuống sàn nhà, tạo thành một vệt đen.
“Trình Dã...” Anh ta do dự nói, “Chuyện của cậu, cậu đã nói với người nhà chưa?”
Đôi mắt đen láy của thiếu niên nhìn về phía anh ta, rõ ràng mới mười bảy tuổi, nhưng Vương Cương vẫn bị ánh mắt đó làm cho nổi da gà.
Tay anh ta run lên, tàn thuốc rơi xuống giường, nhưng anh ta vội vàng gạt đi, “Tôi không có ý gì khác, chỉ là cậu còn nhỏ, bây giờ lại gặp phải chuyện như vậy, vẫn nên nói với người nhà thì sẽ tốt hơn.”
Dù sao Trình Dã cũng vì cứu anh ta mà bị thương, dù bây giờ Trình Dã không nói gì, nhưng sau này người nhà hắn biết, tìm anh ta đòi giải thích thì phiền phức lắm.
Trình Dã cầm thìa đưa một miếng cơm vào miệng, “Trong nhà không có ai, nhà tôi chỉ có mình tôi.”
Vương Cương sững sờ, “Vậy vừa nãy cậu...”
“Đó là bạn tôi...” Miếng thịt mặn đến hơi đắng trong miệng Trình Dã, bị hắn nuốt xuống mà sắc mặt không hề thay đổi, “Đó là bạn tôi.”
Hắn hỏi Vương Cương, “Trên đó nói sao?”
Nhắc đến chuyện này, Vương Cương lại muốn thở dài, “Quản lý đã đi hỏi rồi, ông ấy nói sẽ cố gắng tranh thủ tiền bồi thường cho cậu, nhưng cậu biết đấy, ở mỏ này ngày nào cũng có người bị thương, chắc là khó đây.”
Anh ta cam đoan với Trình Dã, “Cậu yên tâm, cậu bị thương vì cứu tôi, chi phí nằm viện của cậu chắc chắn tôi sẽ trả.”
“Chỉ là tình hình nhà tôi cậu cũng biết, ba đứa con đều đang đi học, vợ tôi đi lại khó khăn, việc nặng việc mệt đều không làm nổi, cả nhà già trẻ mấy miệng ăn đều trông vào tôi, chúng tôi thực sự có lòng nhưng lực bất tòng tâm.”
Trình Dã liếc nhìn chai truyền nước, đưa tay nhấn chuông gọi y tá, nghe Vương Cương nói nhiều như vậy, trên mặt hắn vẫn không hề có biểu cảm gì, như thể những chuyện này đều không liên quan đến hắn.
Y tá đến rất nhanh, hắn đưa tay cho y tá rút kim, hỏi cô ấy: “Còn mấy ngày nữa thì tôi có thể xuất viện?”
“Tùy vào tình hình hồi phục, nếu hồi phục nhanh thì bốn, năm ngày.”
Hôm nay mới là thứ Hai, bốn, năm ngày thì sẽ kịp.
Vương Cương dọn dẹp những chiếc đĩa rỗng đã ăn xong của hắn, “Nếu không có việc gì nữa thì tôi về trước đây, ngày mai tôi phải đi làm, tôi đã nói địa chỉ bệnh viện với vợ tôi rồi, đến lúc đó cô ấy sẽ đến đưa cơm cho cậu.”
Vương Cương đi rồi, người nhà của giường bệnh bên cạnh đang trò chuyện, sau đó lại ngồi sang giường của Trình Dã. Hắn vén chăn xuống giường, đi vào nhà vệ sinh.
Nhà vệ sinh của bệnh viện không được sạch sẽ cho lắm, mùi nước tiểu hôi hám hòa lẫn với mùi khói thuốc.
Trình Dã đi vệ sinh xong, rửa tay rồi mới tựa vào cửa cúi đầu cởi cúc áo bệnh nhân. Băng gạc quấn quanh eo hắn mấy vòng, dưới lớp băng gạc, một vết khâu dài gần mười centimet cuộn tròn như một con rết.
Môi hắn hơi tái nhợt, mỗi khi thở lại kéo theo cơn đau, chỉ khi trong đầu ngẫm nghĩ lại cuộc trò chuyện chưa đầy mười phút với Giang Thời vừa rồi thì mới thấy dễ chịu hơn một chút.
Giang Thời nghĩ Trình Dã nói cuối tuần là thứ Bảy, không ngờ thứ Sáu vừa tan học đã thấy hắn ở cửa tầng một.
Một thằng con trai mặc bộ quần áo giống như lần đầu Giang Thời gặp hắn, quần áo vẫn ngắn một đoạn, nhưng người hắn dường như gầy đi, bộ đồ vốn bó sát giờ trông lại rộng thùng thình, trong tay xách mấy cái túi, đứng ngược sáng, lặng lẽ.
Khoảnh khắc Giang Thời đi xuống lầu, hắn đã ngẩng mắt nhìn lên, ánh mắt dán chặt vào y. Nhưng hắn không nói gì, cũng không động đậy, cứ thế nhìn, chờ y phát hiện ra hắn.
Giang Thời đang nói chuyện với bạn cùng phòng, vừa từ góc cua tầng hai đi xuống, trong lòng y bỗng rung động, ngẩng mắt nhìn về phía trước.
Hoàng hôn nhuộm lên những ngọn núi xa xa một màu cam ấm áp, những bông hoa mai ở đầu đường đang nở rực rỡ, Trình Dã thực hiện lời hứa của hắn, đến gặp y vào cuối tuần.
Giang Thời vừa tiến lên một bước, Trình Dã đã bước đến trước mặt y, hắn đứng ở bậc thang cuối cùng, ngẩng đầu nhìn y.
“Giang Thời.”
Giang Thời đã mặc đồng phục đen trắng của trường số một, thân hình gầy gò, thẳng tắp, ánh sáng đặc biệt ưu ái y, chiếu lên mặt y không nỡ rời đi.
Cho đến khi y đứng trước mặt Trình Dã, cậu con trai cao lớn che khuất ánh sáng, trên mặt Giang Thời phủ bóng của hắn.
Giang Thời khẽ ngẩng đầu nhìn Trình Dã, “Cậu vào bằng cách nào?”
Trình Dã bước sang phải một bước, chắn dòng người bên cạnh, đưa Giang Thời sang bên trái một chút, “Bác bảo vệ quen tôi, thấy tôi nên cho tôi vào.”
Hắn lắc lắc túi đồ trong tay, “Tôi có đồ mang cho anh, có thể lên ký túc xá của anh không?”
Ký túc xá không có gì phải giấu giếm, nghe Trình Dã muốn đến, Giang Thời không nghĩ nhiều chỉ nói: “Tôi phải hỏi bạn cùng phòng đã.”
Y quay đầu lại nói với mấy nam sinh bên cạnh, “Tôi dẫn cậu ấy lên ký túc xá một lát, các cậu không có ý kiến gì chứ?”
Mấy nam sinh bị ánh mắt lạnh lùng của Trình Dã nhìn một cái, lập tức lắc đầu lia lịa. Cậu nam sinh ban đầu bọc vỏ chăn cho Giang Thời nhìn Trình Dã thêm hai lần, không nhịn được hỏi: “Cậu ấy là Trình Dã lớp A1 đúng không?”
Trình Dã không nói gì, Giang Thời đứng giữa chỉ có thể trả lời, “Chắc là vậy, tôi cũng không rõ lắm.”
Y liếc nhìn giữa hai người, “Các cậu quen nhau à?”
“Không quen.” Cậu nam sinh nói: “Chỉ nghe nói về cậu ấy, nghe nói hình như cậu ấy đã nghỉ học rồi, không ngờ lại gặp ở đây, hai người quen nhau à?”
Cặp sách ban đầu móc trên vai Giang Thời không biết từ lúc nào đã nằm gọn trong tay Trình Dã, y đút hai tay vào túi, lười biếng đi bên cạnh Trình Dã.
“Không thân lắm, người cùng làng thôi.”
Người cùng làng mà Giang Thời nói là không thân lắm, Trình Dã lại gọi tên y.
Giang Thời hất mí mắt nhìn hắn.
Trình Dã hỏi y, “Ngày mai anh có về nhà không?”
Cuối tuần trường cấp ba ở đây không học, sau khi trằn trọc trên chiếc giường cứng như đá ở ký túc xá suốt một tuần, Giang Thời đặc biệt nhớ chiếc giường mềm mại Giang Tuyết trải cho y ở nhà.
“Về thôi.” Giang Thời nói: “Dù sao ở đây cũng chẳng có việc gì.”
Trình Dã móc từ trong túi ra một cốc chè đậu xanh sữa dừa đưa cho Giang Thời, “Mua ở cổng trường, cho anh đấy.”
Xung quanh người qua lại tấp nập, y là một thằng con trai lớn, Giang Thời cảm thấy ăn cái này hơi mất thể diện.
“Tôi không muốn.”
“Vị xoài.”
“Vị gì tôi cũng không muốn.”
“Để nóng lên sẽ không ngon nữa.”
“Trình Dã, cậu không hiểu tiếng người à, tôi nói tôi không muốn!”
“Xin lỗi.”
Giang Thời muốn phát điên, “Xin lỗi! Xin lỗi! Cả ngày cậu chỉ biết nói xin lỗi thôi à?”
Trình Dã nói: “Vị xoài, tôi bảo ông chủ cho thêm gấp đôi topping.”
Giang Thời: “...”
Y đá vào bắp chân Trình Dã một cái.
Mấy người bạn cùng phòng của Giang Thời nhìn người cùng làng mà Giang Thời nói là không thân quen lại đang đi theo sau y, trên bắp chân có một vết giày xám xịt, còn bản thân Giang Thời thì đang cầm cốc chè đậu xanh sữa dừa hung hăng múc một thìa cho vào miệng.
Ăn đồ của Trình Dã, mà người bị mắng vẫn là Trình Dã.
“Tôi đã nói tôi không muốn rồi, cậu còn đưa, nếu tôi bị người khác chế giễu thì cậu xong đời.”
Trong ánh mắt y mang theo vẻ sống động mà chính y cũng không biết.
Trình Dã thật thà nói: “Ăn món mình thích tại sao phải bị chế giễu chứ?”
Giang Thời cắn thìa trừng mắt nhìn hắn, “Ai nói với cậu là tôi thích chứ?”
Trình Dã: “Rõ ràng là anh thích mà.”
Đã ăn mấy miếng rồi còn gì.
Giang Thời hận không thể úp ngược cốc chè đậu xanh sữa dừa lên đầu hắn.
Cứ thế đi thẳng đến ký túc xá, Trình Dã đặt túi đồ lên bàn trong ký túc xá, từ trong đó lấy ra một bộ ga trải giường mới tinh.
Giang Thời: “...”
Y hoàn toàn kinh ngạc, “Không phải chứ, cậu làm gì thế?”
Trình Dã nói: “Một tuần rồi, nên thay ga trải giường và vỏ chăn rồi.”