Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn
Chương 98: Hoắc Tịch tái xuất và những lời cảnh báo
Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giang Thời sững sờ mất vài giây mới hoàn hồn.
Y bật loa ngoài điện thoại đặt trên bàn, tiếp tục thu dọn đồ đạc: "Kết hôn thì kết hôn thôi, nó đã chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa."
Trương Trì nói: "Không biết cô gái nào lại xui xẻo gả cho nó. Thằng này chẳng phải đồng tính luyến ái sao? Thế mà cũng kết hôn, ghê tởm thật!"
"Ghê tởm thì mày làm được gì? Mày chạy đến đám cưới nói nó là đồng tính luyến ái à? Chưa kể nhà họ Hoắc sẽ ra sao, bố mày có thể đánh gãy chân mày ngay lập tức đấy."
Hơn nữa với gia thế của Hoắc Tịch, kết hôn là điều tất yếu, chỉ tội nghiệp cho cô gái kia, không biết có hay không biết sự thật.
Nghĩ đến đây, Giang Thời cảm thấy hơi buồn nôn.
Y cúp điện thoại, mặc quần áo xong xuôi mới lên đường đến thôn Khê Liễu. Trình Dã bận đến mức không thể đi cùng, Cao Tân Hòa đi với y.
Cao Tân Hòa vô cùng thích công việc trợ lý cho Giang Thời này. Đi theo Giang Thời thì được bao ăn bao ở, công ty còn đóng đủ năm loại bảo hiểm và quỹ nhà ở. Hơn nữa Giang Thời lại lười, công việc cũng chẳng nhiều nhặn gì, phần lớn thời gian đều do Trình Dã quán xuyến.
Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, đã biến cậu ta thành một cậu béo ú.
Cậu béo ú ngồi bên cạnh Giang Thời: "Anh họ, tôi cần giảm cân."
Giang Thời đội mũ, liếc nhìn cậu ta một cái.
Cao Tân Hòa nói: "Hai hôm trước, bạn tôi giới thiệu em họ của nó cho tôi..." Cậu ta đỏ mặt: "Cô ấy đáng yêu lắm, tôi, tôi phải giảm cân để có thể ở bên cô ấy."
Giang Thời nói: "Người ta đã đồng ý ở bên cậu chưa mà cậu đã giảm cân rồi?"
Cao Tân Hòa: "..."
"Tôi đang cố gắng đây." Cậu ta xáp lại gần Giang Thời: "Anh họ à, cô ấy là fan của anh đấy. Đến lúc đó anh có thể ký cho tôi một chữ ký được không? Ghi là 'gửi Viện Viện dịu dàng, đáng yêu nhất thế giới' nhé."
Giang Thời kéo mũ sụp xuống thấp hơn: "Ngủ rồi, đừng làm phiền."
*
Dù bên ngoài có thay đổi nghiêng trời lệch đất đến đâu, thôn Khê Liễu vẫn giữ nguyên dáng vẻ ấy.
Nhìn ra xa, trước mắt đều là những ngọn núi cao chót vót, những dãy núi lặng lẽ, nơi người dân dưới chân núi cần mẫn cày cấy làm lụng năm này qua năm khác.
Thực ra cũng có thay đổi, người trẻ đều đã rời đi, trong thôn chỉ còn lại toàn người lớn tuổi.
Giang Tuyết vẫn lái chiếc xe ba bánh điện của mình đến đón họ.
Đại minh tinh Giang ngày thường lộng lẫy là thế, về đến nhà vẫn phải chổng mông trèo lên xe ba bánh.
Giang Tuyết nói: "Biết thời gian của con gấp gáp, hôm nay nghỉ một ngày, ngày mai đi. Con gà cuối cùng trong nhà mẹ đã làm thịt rồi, tối nay bồi bổ cho các con."
Cao Tân Hòa toe toét cười hề hề.
Nghe tin Giang Thời về, người trong thôn đều kéo đến xem y. Một đám người vây quanh sân nhà y, những gương mặt trong ký ức của y đã già đi trông thấy.
"Lâu rồi không gặp, khí chất của đại minh tinh đúng là khác biệt. Da dẻ mịn màng, trông còn đẹp hơn cả hồi đi học."
"Ối! Cháu gái tôi thích phim của cậu lắm, ngày nào cũng dán mắt vào điện thoại gọi cậu là chồng. Nó cũng chỉ kém cậu vài tuổi, hay là cậu cưới nó luôn đi!"
"Đi đi đi! Cháu gái bà như vậy, Giang Thời sao có thể để mắt tới. Nhà tôi có một đứa cháu gái, tốt nghiệp trường danh tiếng, lại xinh đẹp, xứng với một ngôi sao thì quá là thừa thãi rồi."
"Chắc chắn Giang Thời đã có đối tượng rồi, chỉ là chưa đưa về nhà thôi. Làm ngôi sao chắc kiếm được nhiều tiền lắm phải không? Đã mua cả nhà lớn chuyển đến Giang Thành rồi. Con trai tôi tôi thấy cũng được đấy, Giang Thời, cậu có muốn dẫn dắt nó không?"
"Đúng vậy, đều là người cùng một thôn, không thể ăn một mình được chứ? Cậu không thể học theo Trình Dã được, tự mình mở công ty, kết quả một người trong thôn cũng không nhận. Còn nói gì mà muốn vào thì phải nộp hồ sơ theo quy trình. Tôi khinh! Nó là ông chủ lớn như thế, ngay cả chút chuyện này cũng không giải quyết được, tôi thấy nó lòng dạ đen tối, tự mình phất lên rồi thì không quan tâm đến sự sống chết của bà con làng xóm nữa."
...
Nụ cười trên mặt Giang Thời dần tắt hẳn.
Giang Tuyết cầm chổi từ trong nhà bước ra, bà vung chổi quét qua chân họ: "Đi đi đi! Mấy người nói chuyện tào lao cút hết cho tôi!"
Bà chống nạnh đứng chắn trước mặt Giang Thời, tóc đã bạc đi nhiều, nhưng giọng nói vẫn sang sảng.
"Tôi cũng khinh! Còn nói họ lòng dạ đen tối, làm gì có ai đen tối bằng mấy người. Bản lĩnh không có, chỉ nghĩ đến chuyện tay không bắt giặc. Bưng gạch còn phải nghĩ xem có sức hay không, mấy người thì hay rồi, chỉ muốn hưởng lợi mà không chịu làm gì cả."
"Ông là bố hay là mẹ của Trình Dã mà còn bắt nó sắp xếp công việc cho ông. Tôi khinh! Hồi đó ngay cả cơm nó cũng không có mà ăn, ai trong các người cho nó một miếng ăn? Bây giờ nó phất lên, từng người một xun xoe như thể thân thiết lắm."
"Còn mấy người nữa, ngày nào cũng nghĩ đến chuyện làm mai cho con trai tôi. Con trai tôi cần mấy người giới thiệu à? Còn những người nói muốn nó dẫn dắt làm ngôi sao, sao không tự soi lại mình xem trông như thế nào. Cái bộ dạng dưa lệch táo nứt đó cũng muốn làm ngôi sao, nằm mơ à!”
Sức chiến đấu của Giang Tuyết vẫn không hề giảm sút so với năm xưa, một mình đối đầu với cả đám người mà không hề yếu thế chút nào.
Rất nhanh, đám người vây quanh sân đã bị bà đuổi đi sạch sẽ.
Bà cầm cái rổ ngồi bên cạnh Giang Thời nhặt rau: "Những người đó chỉ tham lam thôi, thấy các con khá lên là vội vàng đến vớt vát lợi ích. Không vớt vát được thì lại bắt đầu chửi bới, con đừng để ý đến họ.”
Động tác trên tay Giang Tuyết khựng lại.
Cuối cùng Giang Thời cũng hiểu vì sao bà lại bằng lòng rời đi khỏi đây.
Thấy y như vậy, Giang Tuyết liền an ủi: “Ở lại đây chỉ thêm bực mình, chi bằng đến một nơi không ai quen biết mẹ còn hơn. Vả lại, bây giờ giao thông phát triển như thế này, nếu mẹ muốn về thì lúc nào cũng có thể về được.”
“Mẹ nghĩ kỹ rồi, tính mẹ vốn không ngồi yên được. Đến Giang Thành, mẹ sẽ lấy tiền tiết kiệm ra thuê một cửa hàng nhỏ, tự mình buôn bán kinh doanh.”
Giang Thời nói: “Để Trình Dã lo cho mẹ.”
Giang Tuyết đánh y một cái: “Đừng có hở ra là gọi Trình Dã, người ta bận rộn lắm chứ.”
Giang Thời da mỏng, bị một cú này làm cho tức ngực.
Khu chung cư Giang Tuyết ở là do Trình Dã chọn. Nơi họ đang ở quá yên tĩnh, vắng vẻ, cộng thêm việc sống chung với hai người đàn ông như họ cũng khiến Giang Tuyết không thoải mái. Vì vậy, Trình Dã và Giang Thời đã tìm cho bà một khu chung cư nhộn nhịp, đa số cư dân đều là các ông bà cụ đã về hưu, bên cạnh là công viên, vừa náo nhiệt, lại có hơi thở của cuộc sống.
Khi Giang Tuyết đến nơi, bà vừa nhìn đã vô cùng ưng ý.
Bà không mang theo nhiều đồ đạc, thứ duy nhất bà ôm khư khư trong lòng chỉ có tấm ảnh của ba Giang Thời. Cất ảnh xong, bà bắt đầu giục Giang Thời rời đi.
“Mẹ hỏi Tân Hòa rồi, nó bảo con chỉ xin nghỉ được hai ba ngày thôi. Chỗ còn lại mẹ tự dọn được, con mau đi làm đi.”
Giang Thời thấy bà chỉ có một mình thì không yên tâm: “Hay là…”
“Hay là cái gì mà hay là.” Giang Tuyết đẩy y ra: “Mẹ của con có phải người tàn tật đâu mà chút việc này cũng làm không nổi? Đi làm việc của con đi, đừng có bày vẽ mấy thứ hình thức đó. Đợi mẹ dọn dẹp xong xuôi, hôm nào nấu một bữa, con và Trình Dã qua ăn cơm.”
Bà đứng nhìn Giang Thời xuống lầu, rồi lại đi đến bên cửa sổ, dõi theo chiếc xe màu đen rời đi.
Giang Tuyết đi một vòng quanh căn nhà mới.
Căn phòng sáng sủa, rộng rãi và sạch sẽ. Bà không quen ngồi ghế sofa mềm, nên trong nhà và ngoài ban công đều đặt ghế gỗ. Ngoài ban công có mấy cái thùng xốp. Giang Tuyết tưởng là hoa, lại gần xem mới thấy trong thùng trồng toàn là rau. Mấy cây hành lá và cải trắng lớn nhanh đã nảy mầm, nhú lên những đỉnh xanh non.
Trở lại phòng ngủ của mình, tuy chất liệu nội thất khác nhau, nhưng cách bài trí đều gần giống với căn phòng của bà ở thôn Khê Liễu.
Thằng con lười của bà làm sao mà nghĩ chu đáo được như vậy. Không cần nói cũng biết những thứ này là do ai làm.
Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Mối quan hệ của Giang Thời và Trình Dã dù bà có che giấu thế nào cũng sẽ có người nhìn ra manh mối. Hơn nữa, Trình Dã ngày càng giàu có, hắn không đối tốt với ai, nhưng lại hết lần này đến lần khác chiều theo ý nhà bà, muốn người ta không biết cũng khó.
Giang Tuyết tính tình đanh đá, những người đó không dám nói gì trước mặt bà, nhưng trên đời này làm gì có bức tường nào không lọt gió.
Tin đồn nổi lên khắp nơi, mà bà lại không thể bịt miệng từng người một được.
Lúc Giang Thời còn nhỏ, bà đã làm lạc mất nó. Sau này khi trở về thôn Khê Liễu, cho đến tận bây giờ đều là Trình Dã chăm sóc nó. Nó gọi bà một tiếng “mẹ”, nhưng những gì bà làm cho nó thật sự quá ít ỏi. Đến bây giờ, bà nghĩ, cuối cùng mình cũng có thể làm được điều gì đó cho nó rồi.
…
Lưu Hòa Bình cầm mấy tập kịch bản đã chọn sẵn, đợi Giang Thời ở công ty.
Mãi đến tối mịt, Giang Thời mới đủng đỉnh đến nơi. Hắn kéo phắt Giang Thời vào văn phòng: “Tổ tông ơi, cậu cầm tinh con sên à?”
Giang Thời kéo khẩu trang trên mặt xuống: “Chẳng phải tôi đã xin nghỉ ba ngày rồi sao?”
Lưu Hòa Bình nói: “Cậu xin phép tôi đấy à? Cậu đang thông báo cho tôi thì có.”
“Thôi, không nói chuyện này với cậu nữa…” Hắn kéo Giang Thời ngồi xuống: “Đây là mấy kịch bản tôi thấy khá ổn trong số những bản thảo gửi tới, cậu mang về nghiên cứu xem.”
Giang Thời cầm lên lật qua lật lại: “Anh gọi tôi tới đây gấp gáp chỉ vì chuyện này thôi à?”
“Còn một việc nữa…” Lưu Hòa Bình lấy một tấm thiệp mời từ trong ngăn kéo ra: “Có một tấm thiệp cưới, trên đó ghi tên cậu, chắc là gửi cho cậu nên người ta mới gửi đến công ty.”
Giang Thời đặt kịch bản xuống, nhận lấy tấm thiệp từ tay Lưu Hòa Bình. Y mở ra, ở vị trí chú rể là hai chữ lớn —
Hoắc Tịch.
Y không nói gì, Lưu Hòa Bình ghé sát vào: “Đây là thiệp của nhà họ Hoắc phải không? Dạo này truyền thông đang đưa tin rầm rộ về chuyện cậu con trai Hoắc Tịch của nhà họ Hoắc kết hôn. Hai người quen nhau à?”
Giang Thời gấp tấm thiệp lại: “Biết, nhưng không thân.”
“Ồ…”
Lưu Hòa Bình tưởng đây chỉ là một hành động gửi thiệp lịch sự, dù sao thì Giang Thời bây giờ cũng là một ngôi sao có danh tiếng.
“Nhà họ Hoắc này đúng là…”
Hắn nói tiếp: “Gia đình họ trước đây cũng khá giàu có, nhưng cách thức kiếm tiền hình như không được trong sạch cho lắm. Sau này dần dần chuyển sản nghiệp ra nước ngoài. Phát triển ở nước ngoài thì cứ phát triển đi, đằng này kết hôn lại về nước làm rùm beng lên, rất nhiều người đoán rằng có lẽ nào họ sắp quay về…”
Giang Thời cầm kịch bản đứng dậy: “Thôi, tôi về đây.”
Lưu Hòa Bình gọi với theo sau: “Này… Thiệp mời! Cậu không cần à?”
“Không cần, vứt đi.”
Y vừa xuống dưới lầu công ty thì gọi điện cho Cao Tân Hòa. Cao Tân Hòa ở đầu dây bên kia gần như gào lên: “Anh họ, đợi tôi một lát! Mới nãy không biết thằng ôn con nào đó hất cả bát mì cay vào người, vãi thật! Tôi đang xử lý trong toilet đây.”
Giang Thời: “…”
Bên ngoài người qua kẻ lại, vài người hiếu kỳ đưa mắt nhìn về phía y.
Giang Thời kéo vành mũ thấp xuống, định quay lại văn phòng của Lưu Hòa Bình đợi một lát.
Đúng lúc này, một tiếng còi xe vang lên ngay trước mặt.
Giang Thời theo phản xạ ngẩng đầu lên. Chiếc xe đỗ bên đường hạ cửa kính xuống, để lộ một gương mặt vừa xa lạ lại vừa quen thuộc.
Gần mười năm không gặp, gương mặt Hoắc Tịch vẫn đào hoa như cũ, thậm chí còn có thêm vài phần quyến rũ của người đàn ông trưởng thành. Mái tóc dài đã được cắt ngắn, thân hình gầy gò năm xưa đã có thêm chút cơ bắp. Đuôi mắt hắn hơi nhướng lên, mặc một chiếc áo sơ mi màu đỏ rượu vang, làn da lộ ra trắng bệch không chút huyết sắc. Ngón tay gác trên cửa sổ xe, trên cổ tay thấp thoáng một hình xăm.
Hắn cong mắt cười: “Lâu rồi không gặp.”
Giang Thời quay người bỏ đi.
Hoắc Tịch cũng không xuống xe, cứ thế nhìn y đi được vài bước rồi cười nói: “Bao nhiêu năm rồi mà cậu vẫn không thay đổi chút nào. Vẫn còn ở bên Trình Dã à? Đúng là ân ái mặn nồng nhỉ…”
“Tôi tò mò thật đấy, cậu có thực sự biết Trình Dã là người như thế nào không?”
Giang Thời quay người lại.
Hoắc Tịch ngồi trong xe, nghiêng đầu: “Không sao cả, màn kịch hay chỉ vừa mới bắt đầu thôi. Tôi rất mong chờ biểu cảm của cậu lúc đó, chắc chắn sẽ đặc sắc lắm.”
“Đại minh tinh Giang Thời, một tháng sau, nhớ nể mặt đến dự đám cưới của tôi nhé.”
Chiếc xe phóng đi mất, Giang Thời đứng trong gió lạnh bất giác rùng mình một cái.
Giây tiếp theo, điện thoại reo lên. Y tưởng là Cao Tân Hòa cuối cùng cũng xong việc, không ngờ lại là điện thoại của Lưu Mãn.
“Giang Thời, có chuyện rồi.”
Lưu Mãn nói: “Em trai của anh Trình tìm đến tận nơi rồi.”