**Tô Nhung - Tiểu Mỹ Nhân Tỉnh Giấc, Trốn Không Thoát Nữa Rồi** Tô Nhung bỗng nhiên thức tỉnh, bàng hoàng nhận ra mình chỉ là một "công cụ" được lập trình sẵn trong thế giới kết hợp từ ba cuốn tiểu thuyết khác nhau. Thân phận của cậu không hơn không kém là bia đỡ đạn, tồn tại chỉ để thúc đẩy cốt truyện và đẩy các nhân vật chính đến đỉnh điểm của cảm xúc. Trong truyện truy thê hỏa táng tràng, cậu là đóa bạch liên hoa khiến đại lão phải ôm hận, điên cuồng truy thê. Ở thế giới thế thân bạch nguyệt quang, cậu là kẻ thế vai khiến người ta si mê đến điên loạn. Còn trong câu chuyện thật giả thiếu gia vô CP, cậu lại là đồng phạm đẩy thiếu gia thật vào đau khổ cùng cực. Dù cậu chẳng làm gì, kết cục vẫn luôn là bị căm ghét tột cùng, bị chà đạp dưới chân. May mắn thay, trong thế giới hỗn loạn ấy, vẫn còn một tia sáng, một "chiếc đùi vàng" duy nhất có thể cứu vớt cậu: người trúc mã ôn nhu như ngọc, dịu dàng hết mực. *** Được sự cổ vũ của người trúc mã hiền lành, Tô Nhung quyết tâm "bãi công", không làm bia đỡ đạn nữa. Cậu bắt đầu thay đổi vận mệnh. Khi đại lão trong truyện truy thê vừa yêu vừa hận muốn bắt cậu đi, cậu lùi lại ba bước, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết: "Vợ của anh không phải tôi." Khi đại lão trong truyện thế thân si mê đến điên cuồng tìm kiếm, cậu khẽ chau mày, xua tay lia lịa: "Anh nhận nhầm người rồi." Khi thiếu gia thật bị ngược đãi đau đớn, cậu ra tay giúp đỡ, nhỏ giọng thỏ thẻ: "Tôi giúp cậu, nhưng cậu đừng làm tổn thương tôi nhé!" Tưởng chừng mọi sóng gió đã qua, Tô Nhung hạnh phúc quay sang trúc mã, cười rạng rỡ như ánh nắng: "Anh giỏi quá, bọn họ thật sự biến mất rồi!" Nụ cười dịu dàng của trúc mã vẫn vương trên môi, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt lại gợn lên một bóng tối lạnh lẽo, một nỗi ham muốn sâu đậm ẩn mình dưới vẻ ngoài bình thản. Bởi lẽ, những lời khuyên nhủ ân cần, những lời dụ dỗ ngọt ngào kia... vốn dĩ không phải để Tô Nhung cắt đứt với những kẻ phiền phức kia, mà là để cậu mãi mãi không thể rời xa anh, không thể đến bên bất kỳ ai khác. *** Khi nhìn thấy Tô Nhung vô tư cười nói với những kẻ lạ mặt khác, nội tâm vốn đã bị ghen tuông gặm nhấm của Hứa Cảnh Dịch cuối cùng cũng bị vặn đến cực điểm. Bóng dáng cao lớn của anh lặng lẽ bước vào căn biệt thự xa hoa dành riêng cho Tô Nhung. Đôi mắt thâm trầm khóa chặt lấy tiểu mỹ nhân đang nằm trên giường, bàn tay thon dài vuốt ve gương mặt thanh tú, nhưng lời nói thốt ra lại lạnh lẽo đến thấu xương: "Rõ ràng đã cắt đứt được bọn họ, sao lại chọc đến những người khác nữa?" "Ở bên cạnh anh không phải sẽ tốt hơn sao?" **Hướng dẫn đọc:** * **Công:** Là trúc mã Hứa Cảnh Dịch. * **Tránh lôi:** Thụ là tiểu mỹ nhân mềm mại, NHƯỢC THỤ (đã nhấn mạnh, hy vọng độc giả không thích thuộc tính này có thể cân nhắc trước khi đọc, xin đừng buông lời cay đắng với bé thụ nhé!). **Thể loại:** Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Thanh mai trúc mã, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, Yêu sâu đậm, Hư cấu. **Một câu tóm tắt:** Cậu đã thức tỉnh, nhưng liệu có lối thoát nào cho 'tiểu mỹ nhân' này? **Lập ý:** Tích cực hướng về phía trước, yêu thương.