16. Chương 16: Bạn Trai?

Sau Khi Tìm Nhầm Anh Trai Hoang Dã thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

[??? Cái gì cơ? Ngủ một giấc? Câu này là có ý gì vậy trời!!??]
[Trời ơi, giọng nam thần gì đây!!]
[A a a a a!! Tóc Hồng mau ra đây, dám sau lưng chúng tôi làm chuyện này hả!!!]
[Hóa ra mục đích thật sự của việc để con rùa livestream là đây sao? [Cười khoái chí.jpg]]
[Mọi người ơi, sao giọng của bạn trai Tóc Hồng lại nghe quen vậy nhỉ? Có phải ảo giác không?]
[Giọng hơi khàn, nhẹ nhàng nhưng đầy nam tính, nghe là biết chắc chắn phải là một anh đẹp trai.]
Ngôn Bạch Xuyên đang lim dim trên ghế sofa, vừa nghe thấy giọng Giang Tinh Dự liền bật người dậy. Một bóng dáng cao lớn phủ xuống, che khuất ánh sáng.
Giang Tinh Dự đứng cạnh, khẽ cười hỏi:
"Buồn ngủ à?"
"Ừ, hơi mệt một chút."
Ngôn Bạch Xuyên dừng lại một chút, rồi giơ tay ra hiệu im lặng, mím môi, khẽ mấp máy không phát ra tiếng:
"Tôi... đang... livestream."
Giang Tinh Dự nhíu mày, ánh mắt liếc sang chiếc điện thoại đang quay cảnh con rùa, không nói gì. Ngôn Bạch Xuyên luồn người qua anh, chẳng thèm nhìn màn hình, trực tiếp tắt luôn buổi livestream.
Tức thì, những người xem coi hành động này là dấu hiệu 'tim đập nhanh vì có điều gì phải giấu'. Livestream vừa chấm dứt, chiến trường lập tức dời sang Weibo. Họ ào ạt tràn vào trang cá nhân của Ngôn Bạch Xuyên, chưa đã, lại kéo sang bình luận Weibo của các thành viên khác trong TAC.
Ai cũng háo hức muốn biết rốt cuộc bạn trai của Ngôn Bạch Xuyên là ai.
Giang Tinh Dự nhìn cậu tắt livestream xong, nhíu mày:
"Vừa rồi cậu đang livestream thật à?"
Anh tưởng cậu chỉ quay video con rùa chơi, nào ngờ lại là phát trực tiếp. Giang Tinh Dự không chắc lúc mình đi ngang có lọt vào khung hình hay không.
Từ ngày giải nghệ, anh gần như biến mất khỏi công chúng, đến mức nhiều người đã dần quên mất cái tên "Domin" – cái ID từng nâng cao chiếc cúp vô địch thế giới.
"An tâm đi, chắc chắn máy quay chưa bắt được anh đâu."
Ngôn Bạch Xuyên chớp mắt ngây thơ:
"Lúc nãy rảnh quá, định lên livestream cho đủ giờ. Nhưng fan lại đòi xem con rùa của anh, thế là tôi đặt điện thoại cạnh nó luôn, cho họ thỏa sức ngắm."
Giang Tinh Dự: "..."
"Cậu đối xử với fan cũng thật đặc biệt nhỉ."
"Nghĩa là cậu để máy quay con rùa suốt một tiếng đồng hồ luôn á?"
Anh khó tin hỏi lại. Dù các tuyển thủ chuyên nghiệp cũng từng nghĩ ra đủ trò câu giờ livestream, nhưng cách này thì quá là... lười.
Ngôn Bạch Xuyên nhún vai:
"Ai bảo Tiểu Bát nhà tôi đẹp quá, cứ để họ ngắm cho đã mắt vậy."
Giang Tinh Dự vừa quay người định vào phòng tắm, nghe vậy liền khựng lại, quay đầu sửa ngay:
"Không, là của tôi."
Ngôn Bạch Xuyên sững người.
"Thì... thì cũng gần như nhau mà."
Cậu lẩm bẩm theo phản xạ.
Nhưng vừa dứt lời, vành tai đã không kìm được mà đỏ bừng. Cảm nhận ánh mắt của Giang Tinh Dự vẫn đang đổ dồn về phía mình, cậu vội cứng giọng:
"Dù gì thì Tiểu Bát cũng là con rùa tôi nuôi suốt ba năm, bây giờ cho anh, nhưng tình cảm giữa tôi với nó đâu phải nói dứt là dứt liền được!"
Ngay lúc đó, một tiếng cười khẽ khàng vang lên từ phía sau. Giọng cười như làn gió thoảng qua mặt hồ, phảng phất ý cười khó nắm bắt.
Bị anh cười, Ngôn Bạch Xuyên lập tức xụi lơ, khí thế biến mất tăm, tai đỏ hơn, tim thì đập thình thịch...
"Chết tiệt!! Bẽ mặt quá a a a a a!!"
"Cười cái gì mà cười, có gì đáng cười đâu? Mau đi tắm đi!"
Nói xong, Ngôn Bạch Xuyên không thèm chờ phản hồi, quay người như tên bắn, lao thẳng ra ban công hít gió.
Giang Tinh Dự vừa khỏi cơn sốt, tâm trạng dường như rất tốt, cầm quần áo bước vào phòng tắm. Không lâu sau, tiếng nước chảy vang lên từ bên trong.
Gió đêm thổi qua giúp Ngôn Bạch Xuyên dịu lại. Nhưng từ nãy, điện thoại cậu đã rung liên hồi không ngớt.
Mở WeChat, cậu giật mình khi thấy số lượng tin nhắn chưa đọc chất đống. Lướt xuống, toàn là ảnh chụp màn hình và video ghi lại buổi livestream.
Càng xem, hàng lông mày cậu càng nhíu chặt, đến mức tay cũng run lên.
Cái... cái quái gì đây? Các người tự đọc lại mấy lời mình vừa viết chưa??
Bạn trai???
Một thằng con trai còn nguyên vẹn đến mức chưa từng hôn ai như cậu, vậy mà bị bịa chuyện kiểu này?? Cậu không cần danh dự nữa sao??
Sau khi thấy từng bình luận điên rồ, Ngôn Bạch Xuyên mở Weibo, vào bài đăng quảng cáo gần nhất của mình. Bình thường fan chỉ ấn like, vậy mà giờ số bình luận bùng nổ.
Tay run run bấm vào mục bình luận, vừa thấy cả màn hình chật ních avatar hình con rùa, tâm trạng vừa mới ổn định lập tức vỡ tan, cuồn cuộn như sóng thần.
[Mọi người ơi, có ai nghe thấy giọng bạn trai Tóc Hồng chưa? Kích động quá a a a a!!!]
[Tóc Hồng có người yêu rồi á? Ai có video livestream, làm ơn phát cho em với!!!]
[Chưa nghe? Qua đây tụ tập, chị gửi cho, có phúc cùng hưởng!!!]
[Bảo sao con trai tôi lại để rùa livestream, hóa ra là đi ngủ với bạn trai rồi à?!!]
[Bạn trai đội trưởng Ngôn chắc chắn phải là cực phẩm, nếu không sao giọng lại hay vậy a a a a!!!]
[Tóc Hồng hung dữ thế, không khéo lại bạo hành bạn trai??]
[Lo lắng cho bạn trai streamer quá [Run rẩy.gif]]
Ngôn Bạch Xuyên: "!!!"
"CÁC NGƯỜI ĐANG NÓI GÌ VẬY HẢ???"
...
Xem xong, vành tai Ngôn Bạch Xuyên đỏ bừng, lần này đỏ tận lên cổ. Tim đập còn nhanh hơn lúc nãy, hai má cũng nóng rực.
Fan cậu dựng chuyện có đầu có đuôi, còn tự biên luôn một kịch bản nhỏ. Nếu cậu không phải người trong cuộc, có khi đã tin sái cổ mất rồi!
Ngôn Bạch Xuyên quá hiểu tính fan nhà mình – một lũ tiểu ác quỷ chính hiệu!!!
Giờ thì cả thế giới biết hết rồi, cậu còn mặt mũi nào nữa?
"Cậu đứng đó làm gì vậy?"
Một giọng trầm vang lên bất ngờ từ phía sau.
Ngôn Bạch Xuyên đang mải mê đọc 'tiểu thuyết' do fan tự biên, bỗng đối diện với đôi mắt trong veo, lạnh lùng của nhân vật chính còn lại trong câu chuyện – Giang Tinh Dự.
Cậu giật bắn mình, suýt nữa làm rơi điện thoại.
Vội bật dậy, ánh mắt né tránh, lắp bắp:
"Anh... anh đi mà không tiếng động gì hết vậy! Làm tôi suýt tim đập ngừng luôn rồi!!"
Giang Tinh Dự nhìn cậu với vẻ khó hiểu:
"Không phải cậu nói mời tôi ăn cơm à?"
Ngôn Bạch Xuyên hoảng hốt, không đợi anh nói thêm, vội vàng bước ra cửa:
"Đi thôi! Đi nhanh lên, ăn xong tôi còn phải về căn cứ."
Giang Tinh Dự nhìn theo bóng dáng vội vã, ánh mắt dừng lại ở đôi tai đỏ ửng, khẽ nhướng mày.
Hai người cùng xuống lầu. Ngôn Bạch Xuyên đi theo Giang Tinh Dự đến chỗ đậu xe, suốt dọc đường im lặng, cậu vẫn chưa thể bình tĩnh lại.
"Vừa rồi cậu xem gì mà tập trung vậy?"
Giang Tinh Dự bỗng hỏi.
Lần này, anh cố ý hạ giọng, có lẽ sợ dọa cậu thêm.
Giọng nói nhẹ như lông vũ, khẽ chạm vào đáy lòng Ngôn Bạch Xuyên.
Lông mi cậu khẽ run, biết không thể trốn, đành mở mắt nói dối:
"Cũng không có gì, tôi đang xem lại video trận đấu để rút kinh nghiệm."
"Vậy cho tôi xem thử?"
Giang Tinh Dự nhìn thẳng vào cậu, giọng bình thản:
"Biết đâu tôi có thể góp ý vài điều."
"Không được!"
Ngôn Bạch Xuyên phản ứng quá mức, vừa thốt ra đã nhận ra, vội lảng đi:
"Tôi đói rồi, đi ăn thôi."
Có cái video gì đâu! Toàn bịa ra thôi! Chẳng lẽ cậu lại tự tay đưa mấy đoạn chat 'nóng bỏng' của fan cho anh xem chắc?!
Thật ra, hai người họ cũng chỉ gặp nhau vài lần, có thể coi là bạn bè. Vậy mà giờ đây, cái danh 'bạn trai giả' đã lan truyền khắp nơi, cậu mất sạch thể diện!
"Muốn ăn gì?"
Giang Tinh Dự vừa lái xe vừa hỏi nhẹ nhàng.
Ngôn Bạch Xuyên nhìn cảnh vật lùi dần ngoài cửa kính, tâm trạng rối bời:
"Gì cũng được, tôi không kén."
"Đội cậu vẫn đang tìm người đi rừng à?"
Anh hỏi như thể tình cờ nhắc đến.
"Ừ, nhưng hình như hơi khó."
Ngôn Bạch Xuyên chống cằm, nghĩ đến tình hình hiện tại của TAC:
"Chúng tôi đâu phải đội tuyển lớn, đãi ngộ chắc chắn không bằng người ta."
"Hơn nữa, mấy năm nay thành tích TAC cũng không tốt, suất dự giải thế giới còn chưa chắc có. Tuyển thủ hàng đầu ai chẳng cân nhắc kỹ trước khi quyết định?"
Vì ai thi đấu chuyên nghiệp cũng đều hướng đến chiếc cúp vô địch thế giới.
Một đội có tiềm năng nhưng chưa thể bứt phá khó lòng là lựa chọn hàng đầu của những người giỏi nhất.
"Nên tôi hiểu mà."
Ngôn Bạch Xuyên thở dài:
"Người ta đã là tuyển thủ đi rừng hàng đầu, ai lại bỏ cơ hội tốt để đến TAC chứ?"
Cậu nói không phải để tự ti, mà vì muốn mời gọi chân thành thì phải nói rõ cả thuận lợi và khó khăn.
"Tôi đã nói rõ tình hình TAC với anh rồi."
Ngôn Bạch Xuyên tiếp tục:
"Thực ra chúng tôi không thiếu thực lực, chỉ thiếu một đồng đội có thể lấp đầy điểm yếu của cả đội."
Người có thể theo kịp tốc độ và tư duy của cậu thì quá ít. Đội hình TAC còn nhiều lỗ hổng, mỗi lần thi đấu, đối phương lại khôn khéo cấm hết tướng tủ của cậu.
Lúc đó, đội cần nhất một người đồng hành ngang tầm, phối hợp ăn ý.
Và hiện tại, có lẽ chỉ một người duy nhất làm được điều đó.
Nghe xong, Giang Tinh Dự im lặng một lúc, rồi bình thản đáp:
"Không phải ai cũng khao khát vào đội mạnh. Với một tuyển thủ thực sự giỏi, điều họ trân trọng hơn có lẽ là một người đồng đội có thể cùng chiến đấu."
Ý kiến này trùng khớp hoàn toàn với suy nghĩ Ngôn Bạch Xuyên.
Mắt cậu sáng rực:
"Anh thực sự nghĩ vậy sao?"
"Ừm."
Giang Tinh Dự đưa Ngôn Bạch Xuyên đến một quán ăn nhỏ, riêng tư. Ăn xong, anh thanh toán rồi đi ra xe. Khi đến cửa, anh hỏi:
"Tôi đưa cậu về nhé?"
Ngôn Bạch Xuyên gật đầu, trêu:
"Không ngờ anh còn có bằng lái? Tuyển thủ chuyên nghiệp bận rộn quanh năm, anh vẫn tranh thủ đi thi à?"
Giang Tinh Dự vừa chỉnh GPS vừa nói:
"Mới thi gần đây thôi."
Trên đường về căn cứ, Ngôn Bạch Xuyên no bụng nên lười biếng tựa vào ghế, thiếp đi lúc nào không hay.
Xe chạy êm ru, chẳng mấy chốc đã đến trụ sở TAC.
Giang Tinh Dự đậu xe bên lề, quay sang thì thấy người bên ghế phụ đã ngủ say.
Anh khẽ lay:
"Dậy đi, đến nơi rồi."
"Oh..."
Ngôn Bạch Xuyên dụi mắt, mở cửa bước xuống.
Đang định chào tạm biệt, thì Giang Tinh Dự cũng mở cửa, bước xuống xe.
Ngôn Bạch Xuyên đi vòng qua, cười trêu:
"Sao anh cũng xuống? Không lẽ định gia nhập TAC thật à?"
Giang Tinh Dự đưa tay ra hiệu:
"Lại đây chút."
Ngôn Bạch Xuyên ngơ ngác, nhưng vẫn tiến lại gần.
Hai người vốn đã gần, giờ lại càng sát nhau hơn.
Bỗng, một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên đầu cậu.
Ngôn Bạch Xuyên cứng người.
Cậu thấy rõ bàn tay ấy luồn qua mái tóc, khẽ xoa, rồi lấy ra một chiếc lá nhỏ.
Gió chiều lướt qua, như viên sỏi rơi xuống mặt hồ lặng, khẽ khàng gợn sóng.
Trái tim Ngôn Bạch Xuyên, vốn chưa kịp bình ổn, giờ lại đập nhanh hơn.
Cậu lắp bắp:
"Sao... sao vậy?"
Có lẽ vì vừa đọc mấy đoạn chat 'nóng', trong đầu cậu cứ tưởng anh định làm gì đó.
Nhưng Giang Tinh Dự chỉ bình thản, giọng trầm ấm lạ thường:
"Trên đầu có lá, tôi lấy xuống giúp cậu thôi."
"À..."
Ngôn Bạch Xuyên nhìn chằm chằm vào chiếc lá non trong tay anh, siết chặt tay, ngập ngừng:
"Cảm... cảm ơn."
"Ừm, mau vào đi."
"Vậy tôi đi đây, anh về cẩn thận nhé."
Ngôn Bạch Xuyên quay người bước đi.
Đi vài bước, cậu tò mò ngoảnh lại, chợt thấy Giang Tinh Dự vẫn đứng đó, im lặng nhìn theo.
Cậu giơ tay vẫy vẫy, hơi căng thẳng:
"Tạm biệt?"
Giang Tinh Dự khẽ cong môi, kìm nụ cười, nhẹ giọng đáp:
"Ừm."