Sau Khi Tìm Nhầm Anh Trai Hoang Dã
Chương 60: Công Khai Tình Cảm
Sau Khi Tìm Nhầm Anh Trai Hoang Dã thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giang Dịch sợ cậu sẽ đuổi theo, vội co giò bỏ chạy, lăn lê như con thỏ hoảng loạn.
Chạy được một đoạn xa, thấy yên tâm không ai truy đuổi, Giang Dịch mới quay lại gào lên:
"Công ty sớm muộn gì cũng là của tao! Mày là thằng khốn thích đàn ông, không xứng làm người thừa kế!"
Trong lòng hắn luôn cho rằng với điều kiện của Giang Tinh Dự, hẳn sẽ tìm được một cô gái xinh đẹp. Không ngờ lại chọn một thằng con trai! Giang Dịch cảm thấy Giang Tinh Dự không chỉ bất hiếu với bố mà còn có vấn đề về đầu óc.
Tên tóc hồng kia tính tình lại nóng nảy, không hiểu Giang Tinh Dự thích điểm gì ở cậu.
Ngôn Bạch Xuyên suýt nữa thì lao ra, chỉ muốn xé nát cái miệng bẩn thỉu của tên béo đó. Nhưng vừa chạm tay vào cửa sắt, đã bị Giang Tinh Dự giữ lại.
"Chuyện này không cần em ra tay, anh có cách xử lý."
Giọng Giang Tinh Dự lạnh như băng, khiến người nghe như cảm nhận được hơi giá buốt len vào da thịt.
Giang Dịch có thể mắng anh, có thể sợ anh, anh đều không quan tâm. Nhưng dám lôi cả Ngôn Bạch Xuyên vào để chửi bới thì anh tuyệt đối không thể bỏ qua.
Thấy Ngôn Bạch Xuyên có vẻ muốn lao ra, Giang Dịch lập tức quay người bỏ chạy, không dám nán lại thêm một giây.
"Thằng béo này gan nhỏ như hạt mè vậy hả?"
Ngôn Bạch Xuyên đầy vẻ khinh miệt. Rõ ràng là cùng huyết thống, sao lại khác nhau một trời một vực?
"Ai mà biết được."
Giang Tinh Dự lười nhắc đến tên đó.
Không lâu sau, đồ ăn khuya Trịnh Kinh đặt đã giao đến. Ngôn Bạch Xuyên nhận túi, quay sang Giang Tinh Dự nói:
"Sau này anh bảo bảo vệ để mắt. Thấy ai khả nghi lảng vảng trước cổng căn cứ, cứ đuổi thẳng tay."
Không biết tên béo kia đã rình rập ngoài cổng bao lâu rồi.
"Trong đầu hắn ngoài công ty và tiền ra thì còn cái gì nữa đâu?"
Ngôn Bạch Xuyên cảm thấy gia đình này còn kinh tởm hơn cả cặp vợ chồng chú thím của cậu.
Cậu ghét nhất kiểu người như vậy. Quan hệ máu mủ thì hời hợt, nhưng cứ lấy danh nghĩa ruột thịt để ràng buộc người khác, nhằm trục lợi cho riêng mình. Trên đời này làm gì có chuyện dễ dàng như thế!
Giang Tinh Dự suy nghĩ một chút rồi gật đầu:
"Cũng được."
Lục Viễn và mấy người khác đã đợi sẵn trên lầu. Vừa thấy Ngôn Bạch Xuyên lên, Lục Viễn lập tức kêu:
"Sao lâu vậy, anh chết đói đến nơi rồi!"
Nói xong, cậu giật lấy túi đồ, mở ra ngay. Trịnh Kinh gọi đúng món yêu thích của cả nhóm – tôm hùm sốt cay, kèm nước ép giải khát.
Tạ Dụ đeo găng tay dùng một lần rồi bắt đầu ăn. Ngôn Bạch Xuyên cũng đeo găng, nhưng không vội, mà bóc vỏ từng con tôm cho Giang Tinh Dự.
Giang Tinh Dự không từ chối, nhận lấy và ăn luôn. Ngôn Bạch Xuyên còn rót cho anh một ly nước cam. Giang Tinh Dự nhấp một ngụm rồi để sang bên.
Bữa khuya này, Ngôn Bạch Xuyên chăm sóc Giang Tinh Dự rất chu đáo. Trước kia lúc nào cũng là Giang Tinh Dự lo cho cậu, giờ thì hai người đã đổi vai.
Giang Tinh Dự ngả người trên ghế sofa, đôi tay thon dài gầy guộc chống lên mép ghế, cánh tay buông thấp, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay, anh cầm ly nước cam trong tay.
Anh chăm chú quan sát Ngôn Bạch Xuyên rất lâu, cảm giác như mọi hành động của cậu đều mang một ý nghĩa riêng.
Thực ra, ăn đêm nhiều không tốt, nên Trịnh Kinh cũng chỉ gọi vừa đủ cho mọi người ăn no.
Ngôn Bạch Xuyên ăn ít, xong bữa thì về phòng rửa mặt. Cậu vẫn còn nghĩ đến chuyện chụp ảnh chung với Giang Tinh Dự.
Nhưng giờ đã khuya, không tiện sang phòng anh. Nếu nửa đêm "súng cướp cò" thì khó dừng đúng lúc. Huống hồ, mấy ngày nữa là chung kết, không nên làm gì quá đà.
Xong việc, cậu cầm khăn lau tóc, ngón tay lướt qua điện thoại vài lần nhưng chưa dám làm gì.
Có lẽ tâm ý tương thông. Khi lau tóc được nửa chừng, cậu nghe tiếng gõ cửa.
Ngôn Bạch Xuyên khựng lại, đi dép lê ra mở cửa.
Giang Tinh Dự đang tựa vào khung cửa. Vừa thấy anh, cậu hơi ngỡ ngàng:
"Anh... sao anh lại tới đây?"
Nói xong, cậu thò đầu tóc hồng ra hành lang, liếc quanh một lượt. Thấy không có ai, mới kéo Giang Tinh Dự vào trong.
Trong đội TAC, phòng ai gần Ngôn Bạch Xuyên nhất? Chính là Giang Tinh Dự. Phòng anh ở ngay đối diện, chỉ cần mở cửa là thấy nhau.
"Anh đã hứa với em rồi mà."
Giang Tinh Dự để cậu nắm tay, khẽ cười, nụ cười tinh nghịch:
"Em định nắm tay anh mãi thế này à?"
Ngôn Bạch Xuyên cúi đầu, mới phát hiện mình đang nắm chặt cổ tay Giang Tinh Dự – làn da trắng, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng.
Bị anh trêu, cậu hơi ngượng. Giang Tinh Dự thấy vậy liền nói tiếp:
"Thôi, anh không trêu nữa. Em không bảo muốn chụp ảnh à? Anh đến đây rồi đây này."
"Anh còn nhớ thật à?"
Ngôn Bạch Xuyên tưởng anh quên rồi, định mai nhắc lại. Không ngờ anh vẫn ghi nhớ.
"Tất nhiên là nhớ."
Giang Tinh Dự cười nhẹ:
"Bạn trai anh nói muốn xin một danh phận, anh sao có thể quên được?"
Ngôn Bạch Xuyên ngước nhìn anh, Giang Tinh Dự hỏi:
"Em muốn chụp kiểu gì?"
"Hay để em lên mạng tìm thử xem?"
Ngôn Bạch Xuyên vốn không có kinh nghiệm gì với việc công khai tình cảm. Bình thường cậu chỉ ngồi trước máy tính, chẳng mấy khi để ý đến mấy thứ này.
"Không cần, đưa tay đây."
Giang Tinh Dự chủ động chìa tay ra:
"Sau này không biết gì, cứ hỏi anh."
Ngôn Bạch Xuyên ngoan ngoãn đưa tay. Giang Tinh Dự đan mười ngón tay vào tay cậu, nắm chặt.
"Giờ thì chụp được rồi."
Ngôn Bạch Xuyên giơ điện thoại lên, chụp một tấm ảnh hai người nắm tay đan chặt. Xong xuôi, cậu nghe Giang Tinh Dự thở dài tiếc nuối:
"Tiếc thật."
Ngôn Bạch Xuyên ngẩng đầu, thắc mắc:
"Tiếc cái gì?"
"Không có nhẫn."
Giang Tinh Dự cười:
"Người ta công khai tình cảm đều đeo nhẫn, khoe rằng đã thuộc về nhau. Chúng ta chụp thế này, ngón tay trống không."
"Nhẫn à?"
Ngôn Bạch Xuyên sững người:
"Vậy tấm ảnh này..."
"Không sao, cứ đăng đi."
Giang Tinh Dự lấy điện thoại của cậu, chỉnh góc chụp:
"Em bảo chưa có ảnh chung, giờ chụp liền, muốn bao nhiêu cũng được, đến khi nào em hài lòng thì thôi."
"Ừm."
Ngôn Bạch Xuyên khẽ đáp.
Giang Tinh Dự chỉnh lại góc, tiếng "tách" vang lên.
"Xong chưa?"
"Chưa, chụp thêm vài tấm nữa."
Anh nhặt chiếc gối ôm dễ thương trên giường, ném cho cậu:
"Em ôm cái này rồi chụp."
Ngôn Bạch Xuyên nhận lấy, ôm gối nhìn thẳng vào ống kính. Giang Tinh Dự ngắm nghía, cảm thấy vẫn thiếu gì đó:
"Em giơ tay làm dấu chữ V đi, kiểu yeah ấy."
Ngôn Bạch Xuyên làm theo lời anh. Thực ra, anh muốn nhìn thấy biểu cảm đó. Khi cậu giơ tay làm dấu chữ V, bỗng nhiên trở nên đáng yêu lạ thường, hoàn toàn đánh mất vẻ lạnh lùng thường ngày.
Bình thường, Ngôn Bạch Xuyên luôn nghiêm nghị, nói năng cộc lốc, tạo cảm giác xa cách. Nhưng lúc này, cậu lại rất thư giãn, thoải mái.
Giang Tinh Dự chụp xong loạt ảnh, gửi vài tấm sang WeChat của mình rồi mới trả điện thoại lại.
"Giờ thì công khai được rồi. Đăng Weibo hay WeChat đều được."
Anh nói hào phóng.
Ngôn Bạch Xuyên tin anh hoàn toàn, không chút do dự, liền đăng lên WeChat Moments, sau đó mở Weibo đăng thêm một bài.
Dòng trạng thái cậu viết:
«Hiện tại là anh, sau này cũng là anh.»
Bài đăng giữa đêm khiến mọi người choáng váng. Fan CP đang buồn vì lâu rồi không có hint, thậm chí phải mò lại video cũ để tìm manh mối.
Không ngờ, Ngôn Bạch Xuyên lại bất ngờ đăng ảnh chung với Giang Tinh Dự, như một lời tuyên bố họ đã chính thức bên nhau.
[Woa!!! Tóc hồng lại lên Weibo giữa đêm!!!]
[Chuyện gì đây, hai người không ngủ à?? Ai đang ở phòng ai vậy??]
[Fan lâu năm xác nhận: Đây là phòng của tóc hồng. Từ video livestream trước, tôi khẳng định đây chính là phòng cậu ấy.]
[Vậy tức là tối nay Giang Thần ngủ lại phòng Pink??]
[Cẩu lương đêm khuya không đùa được đâu! Hóa ra không chỉ chúng tôi thức, tóc hồng cũng chưa ngủ!! Hahaha!!!]
Ngôn Bạch Xuyên đọc bình luận mới nhận ra vấn đề: Giữa đêm khuya, trong phòng cậu lại có Giang Tinh Dự, còn chụp ảnh chung rồi đăng công khai lên WeChat và Weibo.
Chẳng phải cậu vừa ngầm thông báo với cả thế giới rằng... Giang Tinh Dự đang ở trong phòng cậu sao?
Ngay sau đó, WeChat liên tục báo tin nhắn. Bài đăng trên WeChat Moments của cậu lập tức nhận vô số bình luận:
[Quản lý Trịnh: ?????]
[An Thần: Hai người giữa đêm làm cái trò gì vậy?]
[Lục Viễn: ... Anh Giang đang ở phòng em à?]
[Tạ Dụ: Hai người ở chung? Lại còn nửa đêm? Hai người...]
[Lê Hạ: (Mặt cười láu cá.JPG) (Mặt cười láu cá.JPG) (Mặt cười láu cá.JPG)]
Ngôn Bạch Xuyên: "..."
Nhìn loạt bình luận từ người trong giới, cậu chỉ muốn xóa bài ngay. Nhưng lý trí kịp ngăn lại.
Có lẽ sợ Ngôn Bạch Xuyên phải hứng một mình, không lâu sau, Giang Tinh Dự cũng đăng bài mới trên WeChat Moments.
Ảnh giống hệt tấm Ngôn Bạch Xuyên đăng, nhưng chú thích thì khác.
Dòng trạng thái của anh:
«Mọi người qua đây bình luận nhé, bạn nhỏ nhà tôi hơi ngại.»
An Thần lướt điện thoại giữa đêm, vừa trúng ngay cảnh cặp đôi rắc cẩu lương khắp nơi, suýt thì không giữ được bình tĩnh. Anh hận vì giữa khuya lại đi nghịch điện thoại, kết quả bị nhét đầy cẩu lương không trượt phát nào.
Anh liền dẫn đầu để lại loạt biểu cảm "vỡ tim" dưới bài đăng của Giang Tinh Dự:
[An Thần: (Nứt toác.JPG)(Nứt toác.JPG)(Nứt toác.JPG)] [(Nứt toác.JPG)(Nứt toác.JPG)(Nứt toác.JPG)]
[Quản lý Trịnh:?????]
Mọi người ngại không dám bình luận, riêng Trịnh Kinh thì khác. Có lẽ lo lắng sẽ xảy ra chuyện gì quá đà, anh trực tiếp nhắn riêng Ngôn Bạch Xuyên:
[Quản lý Trịnh]: 【Hai đứa đủ rồi đó, có biết giữa đêm làm người ta giật mình cỡ nào không?】
[Quản lý Trịnh]: 【Muốn rải cẩu lương thì cũng biết chọn giờ chứ! Em không nhận ra rằng việc này chẳng khác nào thông báo Giang Tinh Dự đang ngủ lại phòng em à?】
[Quản lý Trịnh]: 【Và không chỉ đăng WeChat, em có biết Weibo đang dậy sóng thế nào không? Fan hai người đang gào thét như bầy chuột chũi, giờ anh phải dập lửa dư luận kiểu gì đây?】
[Quản lý Trịnh]: 【Thôi được rồi, hôm nay luyện tập mệt rồi, đi ngủ sớm đi. Dù gì cũng chỉ là Giang Tinh Dự ngủ lại phòng em thôi, không cần khoe nữa, chúng tôi đều biết rồi.】
Cái quái gì mà ngủ lại? Ngôn Bạch Xuyên suýt ném luôn điện thoại.
Cậu liếc Giang Tinh Dự đầy oán trách:
"Tất cả tại anh! Giờ bị mọi người chế rồi."
Nói là trách, nhưng cuối cùng cũng chỉ thở dài, không thật sự giận. Cậu cúi đầu, lẩm bẩm:
"Với cả... em trông giống nhóc con lắm à? Trước em đã bảo anh đừng gọi em là bạn nhỏ rồi mà."
Giang Tinh Dự xoa đầu cậu, giọng đầy cưng chiều:
"Trong mắt anh, em mãi là bạn nhỏ. Nhưng anh gọi vậy không phải vì em nhỏ, mà là cách xưng hô thân mật thôi."
"Xưng hô thân mật?"
Ngôn Bạch Xuyên nghe vậy, bỗng nở nụ cười đầy ẩn ý:
"Anh lại đây chút."
Giang Tinh Dự không biết cậu định làm gì, nhưng theo bản năng nghiêng người lại gần.
Ngay lúc đó, anh nghe thấy giọng nói mềm nhẹ, hơi thở ấm áp phả vào tai:
"Anh yêu ơi! Vậy có thân mật chưa?"
Trong khoảnh khắc ấy, Giang Tinh Dự như có dòng điện chạy dọc sống lưng, đầu ngón tay tê rần. Anh chỉ muốn ôm chặt Ngôn Bạch Xuyên, giam cậu trong lòng, không để cậu chạy đi đâu cả.