45. Sự cố vắt sữa ngựa

Sau Khi Tính Kế Hoàng Đế Địch Quốc, Ta Mang Thai Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi trở về từ trường săn, trước khi đi ngủ, Thái Phi vẫn đứng chờ trước cửa phòng Tạ Tài Khanh như thường lệ.
Tạ Tài Khanh gấp gọn quần áo bẩn đã thay, cuộn tròn lại thành một cục, đưa cho Thái Phi, rồi quay người định đóng cửa. Thái Phi nhìn qua nhìn lại, nói: “Khoan đã.”
Tạ Tài Khanh dừng bước.
Thái Phi thắc mắc hỏi: “Hôm nay con không dùng khăn tay sao?”
Tạ Tài Khanh giả vờ lãnh đạm như không nói: “Sáng nay đi vội, không mang theo.”
“Vậy sao.” Thái Phi nửa tin nửa ngờ nhìn kỹ vẻ mặt bình thản của y, rồi ôm quần áo đi giặt.
Tạ Tài Khanh phía sau cánh cửa thở phào nhẹ nhõm.
Y có nhiều khăn tay như vậy, mất một cái nhỏ chắc Thái Phi không nhận ra đâu.
Ngày hôm sau, khi Tạ Tài Khanh làm việc, trong đầu y luôn hiện lên hình ảnh hai chú ngựa con lanh lợi, tung tăng nhảy nhót ngày hôm qua. Y làm việc nhanh hơn, xử lý xong tất cả công việc trước thời hạn rồi đứng dậy, nói chuyện nhẹ nhàng với Lưu Uẩn. Mãi mới được nàng chấp thuận, y liền tự mình đi đến Thái Bộc Tự.
Đến nơi, y mới phát hiện hai chú ngựa con đã không còn ở đó, trên bãi chăn thả chỉ còn lại hai con ngựa, một đen một trắng.
Con ngựa đen hôm qua còn đứng không vững, hôm nay đôi mắt đã long lanh, có thần hơn nhiều. Nó tựa đầu vào con ngựa trắng cao lớn, trông vô cùng thân thiết.
Tạ Tài Khanh nhìn cảnh đó, bất giác nở nụ cười. Người chăm sóc ngựa bên cạnh thấy y cười, hơi ngỡ ngàng.
Trạng nguyên lang bình thường tuy cũng cười với mọi người khiến người ta dễ chịu, nhưng vẫn có chút xa cách và khách sáo. Chỉ khi cười lúc này mới đặc biệt truyền cảm, lay động lòng người, đôi mắt ngời sáng.
Người chăm sóc ngựa cười nói: “Trạng nguyên lang rất thích sao?”
Tạ Tài Khanh gật đầu. Cuộc sống trước đây của y tràn ngập những điều buộc phải làm, tuy tự nguyện, nhưng nhìn những con ngựa, y vẫn cảm thấy tự do và thư thái.
Y đứng trên bãi cỏ xanh mướt vừa nhú, hỏi: “Ngựa con đâu rồi?”
Phía sau, Tiêu Quân chậm rãi dắt hai chú ngựa con đi dạo thong dong như dắt chó. Đột nhiên hắn nhìn thấy Tạ Tài Khanh đứng đón gió, áo bào bay phấp phới ở cách đó không xa, hắn vỗ nhẹ vào trán.
Đúng là âm hồn không tan mà.
Tiêu Quân do dự tại chỗ hai giây, lặng lẽ dắt hai chú ngựa con quay lưng bỏ đi. Nhưng mấy người hầu hạ phía sau lại nhanh mắt nhìn thấy hắn.
“Bệ hạ! Ngài đi lâu rồi, để chúng nô tài thay ngài! Mau nghỉ ngơi đi ạ!”
Bước chân Tiêu Quân khựng lại.
“Bệ hạ mau uống một ngụm trà đi!”
“Bệ hạ lau mặt đi!”
Một đám người ùa tới.
Tiêu Quân định bảo họ cút đi, nhưng Tạ Tài Khanh phía trước quay đầu lại nhìn về phía bên này, vẻ mặt cau có của Tiêu Quân lập tức biến mất. Hắn đưa dây cương cho Doãn Hiền đang sốt sắng, thản nhiên nhận chén trà do tiểu thái giám đưa tới, bình tĩnh ung dung uống một ngụm, rồi lại dắt hai chú ngựa con, đi về phía hai con ngựa lớn.
Hắn coi như không thấy Tạ Tài Khanh đang đứng bên cạnh.
Tạ Tài Khanh hành lễ với hắn, thần sắc có chút gượng gạo, khó che giấu vẻ lúng túng. Y mím môi, tự quay người, chầm chậm bước đi.
Tiêu Quân cũng không nhìn y, chỉ lo làm việc của mình, bảo tiểu thái giám xách thùng đến. Toàn bộ sự chú ý của hắn đều dồn vào con ngựa.
Doãn Hiền ở một bên nhìn mà sốt ruột hết sức, thầm nghĩ Tạ Tài Khanh đúng là không biết cách ứng xử, da mặt quả thực quá mỏng. Bệ hạ còn nói không muốn gặp mình đây này, chẳng phải mình vẫn mặt dày xông tới đó sao?
Chỉ cần y dỗ Bệ hạ vui vẻ, Bệ hạ chẳng phải tự nhiên sẽ muốn gặp y sao?
Nhìn tình hình này, rốt cuộc y đã phạm lỗi gì mà lại khiến Bệ hạ ghét bỏ đến nỗi không thèm nhìn lấy một cái?
Vậy thì hôm qua là chuyện gì vậy, Bệ hạ còn để Trạng nguyên lang tiếp cận hắn.
Doãn Hiền nghĩ đến mối giao hảo với Tạ Tài Khanh, cắn răng nhanh chóng tiến lên, túm lấy cổ tay Tạ Tài Khanh, cố ý cười hì hì nói: “Ái chà, Trạng nguyên lang hiếm khi đến đây một chuyến, vội vàng đi làm gì? Bệ hạ sắp vắt sữa ngựa rồi, Trạng nguyên lang e là chưa từng thấy, cũng đến xem đi.”
Chưa đợi Trạng nguyên lang lắc đầu, Doãn Hiền đã vừa kéo lê y trở lại.
“Công công…”
Doãn Hiền ra sức nháy mắt ra hiệu cho y, Tạ Tài Khanh chỉ mở to mắt, lắc đầu liên tục. Doãn Hiền mặc kệ y, kéo xềnh xệch y lại bên cạnh Tiêu Quân, vẫn không buông tay, sợ vừa buông ra thì người ta sẽ chạy mất dạng như thỏ.
Tạ Tài Khanh thật sự không ngờ sẽ gặp Tiêu Quân. Y đã có kế hoạch sơ bộ cho sau này rồi, lúc này gặp hay không gặp Tiêu Quân không quan trọng, gặp hắn lại sợ phá hỏng nhịp điệu của kế hoạch, nhất thời có chút ngượng ngùng.
Tiêu Quân nghe thấy tiếng động nhỏ phía sau, cũng không nói gì, tự mình dắt chú ngựa trắng con tới, ấn đầu chú ngựa trắng con vào bầu vú của ngựa mẹ đen để nó cọ xát.
Chú ngựa trắng con chống cự vài cái, đột nhiên ngửi thấy mùi, hút lấy hút để, cổ co giật liên tục. Tiêu Quân đột nhiên bịt miệng nó lại, nửa ôm nửa kéo nó đi.
Chú ngựa trắng con đạp chân trong vòng tay hắn, kêu hí hí liên hồi.
Tạ Tài Khanh: “…”
Chỉ cho uống một ngụm rồi ôm đi thì thà không cho uống còn hơn.
Người hầu hạ bên cạnh thấy Trạng nguyên lang vẻ mặt ngơ ngác, cười nói: “Không cho ngựa con hút một ngụm sữa của ngựa mẹ thì người không vắt ra được.”
Tạ Tài Khanh bừng tỉnh.
Tiêu Quân bảo tiểu thái giám lấy thùng đến hứng, tự mình nửa ngồi xổm xuống, sờ bầu vú căng đầy của ngựa rồi vặn nhẹ vài cái.
Một mùi sữa thơm đặc trưng bay vào mũi Tạ Tài Khanh.
Tạ Tài Khanh nhìn cảnh đó hơi ngẩn người, trong mắt hiện lên một tia thích thú. Hóa ra vắt sữa lại đơn giản như thế này.
Doãn Hiền quan sát sắc mặt, nháy mắt, nhíu mày nói: “Trạng nguyên lang có muốn thử không?”
Tay Tiêu Quân khựng lại, thầm nghĩ tên nô tài chó chết này thật lắm chuyện.
Tạ Tài Khanh lắc đầu.
Tiêu Quân quay đầu nhìn Tạ Tài Khanh một cái, hắn cũng không đến nỗi muốn làm khó người khác: “Trẫm mệt rồi, Trạng nguyên lang thử xem?”
Nói xong, hắn chưa đợi Tạ Tài Khanh đồng ý, đã tự mình buông tay ra, đứng sang một bên, nhận khăn do thái giám đưa tới lau tay.
Tạ Tài Khanh đành phải bước tới, học theo Tiêu Quân ngồi xổm xuống, thăm dò chạm vào bầu vú của ngựa mẹ. Y có vẻ hơi ngượng, tay có chút cứng đờ, sau đó mới dám nắm chặt.
Tiêu Quân đứng bên cạnh nhìn, khóe miệng không kiểm soát được nhếch lên đôi chút, lập tức kìm lại, mặt không biểu cảm.
Tạ Tài Khanh cũng không ngờ nó lại mềm và có cảm giác đến vậy, đến nỗi y không dám dùng sức, sợ làm nó đau.
Tiêu Quân: “Trạng nguyên lang là vắt sữa hay sờ bầu vú vậy? Trẫm chưa từng thấy ngươi có sở thích này đấy.”
“…” Sắc mặt Tạ Tài Khanh đỏ bừng ngay lập tức.
Tiểu thái giám xung quanh đều đang cười. Trạng nguyên lang còn chưa cưới vợ mà.
Tạ Tài Khanh vội vàng tập trung tinh thần, thử nắm một lần, lại thấy hình như không đúng, không có sữa chảy ra. Y càng giống như đang trêu ghẹo một con ngựa hơn.
Tiêu Quân nhịn cười, vẫn giữ thái độ thờ ơ: “Vắt đi.”
Tạ Tài Khanh đành dùng chút sức. Không biết có phải y dùng sức quá mạnh, nắm không đúng chỗ làm ngựa mẹ đau không, hay là con tuấn mã tính khí mạnh mẽ, không quen ai ngoài Tiêu Quân chạm vào. Con ngựa hất đầu, kêu hí dài, ngửa cổ lên.
Sắc mặt Tiêu Quân biến sắc, gầm lên: “Tránh ra!”
Tay Tạ Tài Khanh vẫn còn trên bầu vú ngựa mẹ. Con ngựa trước mắt đột nhiên nhấc chân sau lên. Ký ức bị ngựa đá và giẫm lúc nhỏ lập tức hiện lên trước mắt. Đầu óc Tạ Tài Khanh trống rỗng, chậm một nhịp mới buông tay. Chân sau đã ở ngay sát, sắp sửa giáng xuống mặt y.
Mọi chuyện xảy ra trong chớp mắt, những người xung quanh kinh hãi biến sắc. Tim Tạ Tài Khanh ngừng đập, chỉ kịp đưa tay lên đỡ. Giây tiếp theo, Tạ Tài Khanh bị người ta hất nhào xuống đất, lăn hai vòng, thoát khỏi đường giẫm đạp điên cuồng, giận dữ của con ngựa.
Nhất thời, trên bãi chăn thả rộng lớn im phăng phắc, chỉ còn nghe rõ tiếng thở dốc.
Tạ Tài Khanh mở to mắt, thở hổn hển một hơi dài vì tim còn sợ hãi, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Y chậm rãi nhận ra điều gì đó, từ từ hạ cánh tay đang che mặt xuống, đối diện với ánh mắt của người đang đè lên mình.
Cánh tay thon dài mạnh mẽ của Tiêu Quân ôm chặt eo y, cẳng tay đỡ lấy lưng y, lòng bàn tay đỡ lấy sau gáy y, khiến nửa thân trên của y hầu như không chạm vào bãi cỏ lổn nhổn đá vụn.
Cơ thể hắn rất nặng nề, to lớn hơn y một vòng, che kín hoàn toàn, khiến Tạ Tài Khanh không nhìn thấy bầu trời phía trên. Trong mắt y chỉ có khuôn mặt tuấn tú, phong lưu của Tiêu Quân và đôi mắt đen như mực kia.
Hai cơ thể dán chặt vào nhau.
Tiêu Quân nhìn Tạ Tài Khanh tóc mai rối bời, sắc mặt tái nhợt trong vòng tay mình.
Y dường như sợ đến mức ngẩn ngơ, trợn mắt, thất thần, môi khẽ mấp máy, thở dốc, như muốn xua đi nỗi kinh hoàng.
Y nhìn chằm chằm hắn không chớp mắt, dường như không ý thức được điều này mạo phạm đến mức nào.
Cơ thể mềm mại, ấm nóng bên dưới, còn hơi run rẩy. Lồng ngực phập phồng thỉnh thoảng lại áp sát vào ngực hắn hơn. Đầu mũi là mùi thơm nhàn nhạt, đậm đà, rõ ràng hơn gấp mấy lần so với mùi hương trên chiếc khăn tay.
Tiêu Quân chậm một nhịp mới nhận thấy sữa ngựa bắn lên cổ, lên môi, thậm chí cả trên lông mi dài của Tạ Tài Khanh.
Hàng mi đen như cánh quạ khẽ run rẩy, hất những giọt chất lỏng xuống. Những giọt sữa ngựa uốn lượn dọc theo sống mũi thanh tú của Tạ Tài Khanh, chảy xuống khóe môi y, muốn thấm vào bên trong.
Tạ Tài Khanh vô thức liếm khóe môi một cái.
Một sợi dây nào đó trong đầu Tiêu Quân căng lên, như một tiếng sét đánh ngang tai, rồi đứt phựt hoàn toàn.
Tạ Tài Khanh đang thắc mắc tại sao Tiêu Quân lại nhìn chằm chằm mình ngang ngược như vậy giữa thanh thiên bạch nhật. Tiêu Quân đột nhiên chống tay xuống đất, đứng dậy nhanh như chớp, cứ như ghét bỏ y đến nỗi không muốn chạm vào dù chỉ một góc áo.
Tạ Tài Khanh chống tay vào cỏ, ngồi dậy, ngẩng đầu nghi hoặc xen lẫn buồn bã, thất vọng nhìn Tiêu Quân.
Tiêu Quân sắc mặt khó hiểu, bước nhanh đi không ngoảnh đầu lại. Bước chân nhanh đến nỗi cứ như có người đang đuổi theo phía sau.
Hoàng đế đi rồi, mọi người cuối cùng cũng hoàn hồn trở lại. Doãn Hiền vội vàng đỡ Tạ Tài Khanh dậy khỏi mặt đất, hốt hoảng nói: “Có sao không? Có đau ở đâu không?”
Tạ Tài Khanh nhìn về hướng Tiêu Quân rời đi, đầu óc lơ mơ lắc đầu: “Không sao.”
Doãn Hiền không yên tâm: “Vẫn nên gọi Thái y đến khám—”
“Bệ hạ đã che chắn cho ta rồi, Công công nên gọi Thái y xem cho Bệ hạ mới đúng, Tài Khanh không hề gì.”
Doãn Hiền thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ mình thật hồ đồ. Nếu Tạ Tài Khanh có chuyện, Bệ hạ chỉ có thể bị thương nặng hơn.
“Vậy nhà ta gọi Thái y đi xem Bệ—”
Hắn vừa ngẩng đầu nhìn rõ mặt Tạ Tài Khanh thì sững người lại một chút, quay đầu hỏi tiểu thái giám lấy khăn tay: “Lau mặt đi, bị bắn lên mặt rồi.”
“Gì cơ?” Tạ Tài Khanh hơi ngơ ngác, ngẩng đầu sờ lên mặt, sờ thấy một lớp chất lỏng sữa mỏng, mát lạnh. Vẻ mặt chợt ngây ra, khóe môi dần cứng lại, sắc mặt đỏ bừng hoàn toàn trong nháy mắt.
Chẳng lẽ Tiêu Quân…
Trên xe ngựa, Tiêu Quân nhíu mày hít một hơi khí lạnh sâu, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Hỏng rồi sao?
Sao lại có cái thứ ngu xuẩn này chứ, không nghe lời mình gì cả.
Tại sao con người lại có cái thứ ngu xuẩn này.
Hắn rất tỉnh táo, đầu óc rất tỉnh táo. Chẳng phải chỉ là một nam nhân hơi đẹp và thơm hơn một chút thôi ư?
Tiêu Quân cúi đầu. Chết tiệt, mình điên rồi sao? Hay kiếp trước mình là một phần của Tạ Tài Khanh, nên kiếp này vừa thấy y là lại hưng phấn đến vậy?
Chết tiệt.
Hắn siết chặt ngón tay thành nắm đấm, khớp ngón tay kêu răng rắc, vừa tức vừa giận, không có chỗ nào để trút. Hắn hận không thể tháo tung cả chiếc xe ngựa.
Tất cả là tại Tạ Tài Khanh. Không có việc gì lảng vảng trước mắt mình làm gì? Vắt sữa cũng không biết.
Không biết mà còn cố chấp, con người không thể có chút tự biết mình ư?
Sau khi chửi rủa một thôi một hồi trong lòng, Tiêu Quân lấy một chiếc khăn tay trắng tinh thêu hình đôi đàn tranh quấn quýt vào nhau từ bên cạnh ra.