27. Chương 27: Người Trái Đất say mê

Sau Khi Tôi Chạy Trốn, Bạn Đời Người Thực Vật Tức Giận Đến Mở Mắt thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa nhìn thấy Đại Tráng, Đường Hoàn liền nảy ra ý tưởng làm đồ thủ công – những chú thú bông dễ thương bằng vải nỉ!
Cậu vốn chẳng biết làm gì khác ngoài việc làm mèo, nên đành phải làm chú mèo mà mình yêu thích nhất – chính là Đại Tráng! Rồi sẽ làm cả một đội mèo Đại Tráng nữa.
Để cho toàn bộ căn phòng chật kín những chú Đại Tráng xinh đẹp.
Nghĩ đến cảnh cả nhà đầy ắp những chú Đại Tráng đáng yêu, Đường Hoàn sung sướng đến mức muốn bay lên.
Tông Hách lạnh gáy, có linh cảm chẳng lành sắp xảy ra.
Đường Hoàn ôm chầm lấy hắn, lao như tên bắn vào kho đồ, vừa lục tung những vật liệu mua từ trước chưa dùng đến, vừa hỏi xối xả: "Này, dạo này con có tăng cân không? Cô giáo cho con ăn gì thế? Con có thể nói với ta một câu được không?"
Tông Hách tuyệt vọng như tro tàn, chỉ thốt lên: "Thịt."
"Ôi trời, Đại Tráng của chúng ta biết nói 'thịt' rồi! Giờ chỉ nói được một hai chữ, sau này chắc chắn sẽ nói cả câu thôi, giỏi quá đi!"
Bị khen như vậy, Tông Hách chỉ muốn lấy móng che mặt. Nhưng chắc chắn một điều: trong ngôi nhà này, không phải Đường Hoàn có vấn đề, thì cũng là chính hắn có vấn đề. Không thì làm sao sống nổi?
Đường Hoàn moi được một đống vải nỉ trong kho, nhét hết vào túi, một tay xách túi, tay kia bế chú Đại Tráng nặng gần tám cân, cảm thấy mình như có siêu năng lực, bước đi phè phới như gió. Đám lông đó là do cậu thu nhặt từ lông rụng của Đại Tráng trước kia, sau này thêm cả lông của Tông Hách – lông hắn vừa nhiều vừa dài, Đường Hoàn ngày nào cũng chải, nhiều khi chải chưa xong còn túm thêm vài sợi, góp lại thành một đống.
Tông Hách hai chân quấn lên vai Đường Hoàn, buông xuôi không vùng vẫy nữa, tựa đầu lên vai cậu, nhắm mắt... ngủ!
Đến chạng vạng tối, Đường Hoàn kê thêm một cái ghế sau ghế ngồi của mình, trải lên đó một tấm đệm dày, rồi mở phòng livestream: "Chào mừng mọi người đến với phòng livestream Thú Cưng Địa Cầu! Hôm nay chúng ta sẽ làm đồ thủ công thần kỳ, chỉ tay không cũng có thể tạo ra một chú Đại Tráng, thậm chí còn có thể làm ra thật nhiều chú Đại Tráng nữa nha!"
Tông Hách đang ngủ sau lưng Đường Hoàn liền rung rung tai, mắt hé hé mở, liếc nhìn dáng người mảnh khảnh của cậu chủ, cố nhịn không biến to ra rồi đè cậu xuống giường chà đạp một trận. "Thật nhiều bé mình" là ý gì chứ?
Người xem cũng tò mò: "Thật nhiều bé Đại Tráng" nghĩa là sao?
Một chú Đại Tráng thôi đã đủ làm tan nát tim mọi người trong phòng livestream rồi, nhiều chú nữa thì sẽ biến thành cái gì?
Tôi chỉ cần một chú Đại Tráng thôi là đủ rồi, bạn có giỏi làm ra chú ấy không? Vậy bạn có giỏi làm cho nó có chức năng như bản gốc không?
Tôi đã thèm Đại Tráng từ lâu lắm rồi, sao bạn không thể chiều tôi một lần?
Đúng vậy! Chúng tôi muốn được ngắm nhìn Đại Tráng! Nếu không cho xem là lập tức unfollow!
Hủy theo dõi ngay!
Chúng tôi muốn vui vẻ, đừng làm tan vỡ giấc mơ của chúng tôi!
......
Đường Hoàn đọc đến đoạn này liền nhướng mày, cười khẩy trêu chọc: "Tôi không cho xem đâu, các người cắn tôi đi! Đại Tráng là của tôi, chỉ mình tôi được ngắm thôi!"
Lần đạn: Lần đầu tiên thấy kiểu chủ livestream cãi nhau với fan như thế này, tôi không hiểu nổi mình yêu anh ta ở điểm nào nữa.
Chắc tôi là kẻ mê bị hành, dù chẳng thấy mặt anh, chẳng thấy biểu cảm, chỉ nghe giọng kiêu căng đó thôi mà cả người đã sung sướng.
Đã nói rồi mà, mọi người đừng cố nữa, Đại Tráng là bảo bối trong lòng anh ta, tim gan anh ta đều là nó.
Đúng vậy đó, Weibo của anh ta đặt tên là "Ăn Cơm Ngủ Loát Đại Tráng", đủ thấy không có Đại Tráng thì anh ta không sống nổi!
Đường Hoàn quay đầu vuốt vuốt lên đầu chú mèo nhỏ đang ngủ ngon: "Đúng đó, ngày nào tôi cũng ăn no ngủ kỹ rồi loát Đại Tráng!"
Lần đạn dồn dập: Lông của bé Đại Tráng ấy, vuốt lên phê phải biết luôn!!!
Đường Hoàn cong khóe môi, vui vẻ nói với mọi người: "Chuẩn luôn, vuốt đã tay lắm, mềm, mịn, mượt, sờ phê cực. Nhìn chỗ này nè, còn có thịt thịt nữa nè." Cậu định kéo chân sau của Đại Tráng ra để cho mọi người ngắm cái bụng mềm mềm kia, vì lông bụng càng mềm hơn nữa.
Tông Hách mở trừng mắt, ánh mắt lạnh tanh nhìn cậu, chỉ muốn đánh cho cậu một trận: Dám khoe bụng chồng cho thiên hạ ngắm, cậu có bị ngốc không đấy?!
Bị ánh nhìn đó làm chột dạ, Đường Hoàn nghĩ bụng: Bé Đại Tráng càng ngày càng có khí chất đại miêu rồi, đúng là không muốn bị ngắm nữa, thôi được, cậu là người lớn có văn hóa, phải giữ thể diện cho con trai mình, không xem thì thôi.
"Được rồi được rồi, không luyên thuyên nữa, tiếp theo chúng ta bắt đầu làm luôn. Ai thấy hứng thú với việc này, mà trong nhà có thú nhân, mọi người có thể vuốt lông họ luôn, đừng vứt đi, tôi có thể quay hẳn một video hướng dẫn, chỉ mọi người cách làm thành vải nỉ, y như vậy luôn." Đường Hoàn lấy ra một nắm lông đen lẫn vàng, "Đây là lông tôi nhặt được từ người Đại Tráng, mọi người có thể dùng nó làm thành bản sao y chang nguyên hình thú nhân, đến lúc tặng cho họ, đảm bảo hù được họ luôn."
Người xem bắt đầu hứng thú, hóa ra lông rụng cũng có thể dùng như vậy. Có người đã nhắm trúng bạn lữ của mình, đến lúc vuốt một trận cho đã tay rồi!
Đường Hoàn cũng không ngờ, thao tác này của cậu lại tạo ra một cơn sốt vuốt lông khắp nơi!
"Đại Tráng được tạo thành từ mấy bộ phận: đầu tròn như viên bi, thân hình giống quả trứng, chân dài, đuôi, và cả một bộ phận không thể miêu tả nữa."
Vừa dứt lời, Tông Hách lập tức giơ móng đánh cho một cái. Bộ phận "không thể miêu tả" là ý gì hả?!
Đường Hoàn quay đầu lại trấn an: "Con à, mấy chỗ khác có thể không làm, chứ trứng thì bắt buộc phải có, không thì mất cân đối lắm."
Tông Hách chỉ muốn đập chết cậu luôn.
Làn đạn tràn ngập: emmmm......
...... Tấm tắc.
...... Ừm......
Cả phòng chẳng ai nói gì thêm. Đường Hoàn nói cũng có lý đấy, nhưng nghe xong cứ thấy muốn cà khịa mà lại chẳng biết phải nói gì, nghẹn đến mức khó chịu ghê.
Đường Hoàn quan tâm nhắn nhủ: "Bị táo bón thì đi khám bác sĩ đi, đừng có nhịn, không khéo dễ phát sinh lỗi hệ thống đấy."
Người xem: Sao cái kiểu chủ livestream này lại có thể nổi tiếng nhỉ? Quá là phi logic luôn á!
Dỗ dành xong người xem, Đường Hoàn lại nghiêm túc giới thiệu với mọi người: "Những bộ phận này sẽ được làm riêng ra, sau đó ráp lại với nhau. Rồi, bắt đầu luôn, mình bắt đầu từ phần đầu nhé. Đầu tiên là vuốt cho lông mượt, rồi cuốn lại. Các bạn muốn làm bé to cỡ nào thì cuốn to cỡ đó. Lưu ý là bên trong đừng cuốn quá lỏng, kinh nghiệm xương máu đấy, cuốn lỏng quá là làm xong nó rỗng bên trong, bóp cái là xẹp, các bạn không muốn làm ra cái đầu trông như hiện trường tai nạn giao thông đâu nhỉ."
Người xem tập trung xem hết sức, có người còn đùa: "Không ngờ tôi lại xem cái video làm đồ thủ công mà sắp mê mệt thế này."
"Học xong cái này là tôi có thể nói với mẹ tôi: Con là một nghệ nhân khéo tay rồi nha!"
"Im lặng đi, tập trung xem nè, xem xong rồi đi vuốt lông bạn lữ ngay!"
Đường Hoàn lại lấy ra một miếng xốp lớn, hai cây kim, đặt sẵn trên bàn: "Tôi cảm giác là sau khi tôi làm xong cái này, kiểu gì cũng sẽ có công ty tìm tới muốn hợp tác bản quyền cho xem. Lúc đó họ phát hành bộ nguyên liệu, các bạn có thể mua làm sẵn luôn. Ai muốn lấy dự án này cho công ty thì có thể tag tôi ở Weibo chính thức nha."
Lúc này, hệ thống nhảy dòng thông báo: VIP cấp tối cao · Ngoan Bảo Bảo Chế Tạo Số 1: "Tôi đến đây tiểu đệ ơi, Cho tôi, cho tôi, hợp tác vui vẻ nha moah moah."
Đường Hoàn nhướng mày: "Được rồi, dự án này lại bị anh cả bên công ty đồ chơi Ngoan Bảo Bảo nhận thầu rồi, mấy bạn sau này tìm họ mua nguyên liệu nha."
Cậu đặt phần lông đã cuộn lên miếng xốp, bắt đầu dùng kim chọc chọc chọc, chọc cho lông kết lại thành khối: "Đừng chọc mãi một chỗ, chỗ đó sẽ bị xẹp. Mấy cái này cần kiên nhẫn, cứ chọc đều, rồi dùng kim nhỏ chỉnh lại cho mượt, sau đó cắt tỉa viền một chút là xong. Đó, hình dáng cơ bản của đầu Đại Tráng đã hiện ra rồi đó."
Tông Hách hé mắt nhìn một cái, suýt nữa bị hình thù kia dọa cho mù mắt.
"Đây là tai nè, phải chọc hai cái tai!"
"Tiếp theo là phần thân, cùng nhau làm tiếp nhé!"
Làn đạn: "Làm cái này tức là cứ chọc chọc chọc hoài đó hả, tôi thấy tôi cũng làm được đó nha!"
"Cái máy nhà tôi chắc cũng làm được, cứ chọc hoài chọc hoài thôi mà."
"Tôi nghĩ chỉ cần một ngày là tôi có thể chọc ra bé con nhà tôi luôn!"
"Dễ mà, cứ chọc là được."
......
Đường Hoàn nghĩ bụng: Mọi người cứ chờ xem, không có kinh nghiệm thì không chỉ làm gãy kim đâu, còn tự đâm trúng tay mình nữa, làm ra cái đầu thì chẳng tròn, thân thì to nhỏ chẳng đều, tệ nhất là: xấu! Cực kỳ xấu! Nhìn xong muốn cay mắt!
Hy vọng sau khi họ làm xong sẽ không xảy ra chiến tranh gia đình.
Sau khi làm xong hết các bộ phận, Đường Hoàn bắt đầu lắp ráp: "Lắp ráp đơn giản lắm, chỉ cần chọc chúng nó dính vào nhau, giống như nãy giờ đó, cứ chọc chọc chọc."
Hình dạng của bé mèo nhỏ dần hiện ra, theo từng lần kim chọc của Đường Hoàn, càng lúc càng giống thật. Cậu gắn cặp mắt đã nhuộm màu vàng kim vào, đến lúc đó thì... giống không tưởng.
Đường Hoàn đặt bé mèo bằng vải nỉ lên đầu Đại Tráng, hỏi mọi người: "Có phải giống hai cha con không nè?"
Người xem lúc này đã bị đôi tay tài hoa của Đường Hoàn chinh phục, thi nhau trầm trồ:
"Còn gì mà cậu không biết làm nữa vậy? Giống quá trời ơi! Như bản thu nhỏ luôn á!"
"Tôi cũng muốn học! Tôi sẽ làm nguyên bộ ảnh gia đình!"
"Ra bộ nguyên liệu đi! Khi nào bán ra thị trường vậy?!"
"Đường Đường khỏi cần lộ mặt luôn, chỉ dựa đôi tay này thôi cũng đủ nuôi thân rồi!"
"Cậu là bậc thầy điêu khắc hả? Sao cái gì cậu cũng biết vậy?!"
Đường Hoàn cười tít mắt: "Điêu khắc thì tôi không biết đâu, tôi chỉ biết làm đồ thủ công, làm mấy món đồ chơi nhỏ nhỏ thôi. Mà nói đi, mọi người có thấy thiếu thiếu cái gì không?"
Người xem đồng thanh: "Trứng trứng!!!"
Đường Hoàn áy náy nhìn chú mèo đang ngủ phía sau: "Ừ ha, còn thiếu trứng trứng."
Tông Hách lập tức mở to mắt, bật dậy luôn, chỉ muốn vung móng đánh người, đúng là tìm đường chết mà!
"Bảo bối à, đừng giận mà, chuyện nhỏ xíu mà, giận làm gì," Đường Hoàn nhẹ nhàng vuốt lông hắn, từ đỉnh đầu vuốt xuống tận đuôi, "Chẳng lẽ em không muốn có trứng trứng sao? Bình thường giống đực đều có trứng trứng mà."
Tông Hách giận dữ nhe răng, dùng móng đập lên trán Đường Hoàn một cái, lông đuôi dựng đứng cả lên, nổi giận bốc khói!
Đường Hoàn chẳng sợ gì, kiên nhẫn dỗ dành: "Không muốn có trứng trứng hả, thôi được rồi, không làm nữa."
Câu này mà đụng vào tai một giống đực thú nhân bình thường thì đúng là chịu không nổi luôn á. Người yêu mà nói mình không có trứng trứng, giận hay không? Có điều, bắt hắn làm thì cũng vẫn giận y chang!
"Vậy nên, bộ phận này nhất định không thể thiếu." Đường Hoàn làm bộ nghiêm túc, ánh mắt thì giấu không nổi nụ cười gian tà. Mỗi ngày chọc chọc một quả trứng của Đại Tráng, cuộc sống đúng là đầy màu sắc.
Mặc cho Đại Tráng biểu cảm thế nào, Đường Hoàn đã bắt đầu vo lông làm thành quả cầu. Tông Hách cứng đờ cả người, nhìn đôi tay trắng trẻo linh hoạt của Đường Hoàn đang nhào nặn, tâm trạng cũng lộn tùng phèo theo, không biết đang nghĩ cái gì mà cả tai cũng đỏ bừng lên.
Ngay sau đó, Đường Hoàn đặt quả cầu lông nhỏ lên miếng xốp, cầm kim lên.
Tông Hách: !!!