**Mô tả hấp dẫn:**
Tôi lợi dụng sự bất lực của Thẩm Độ – kẻ không thể nói chuyện, ngang nhiên bóp méo ngôn ngữ ký hiệu của anh ta. "Cảm ơn" trở thành lời thổ lộ ngọt ngào: "Nhớ em", "Đừng làm vậy" biến thành lời dụ dỗ: "Hôn một cái", và "Tạm biệt" lại thành lời tâm tình: "Tôi thích em". Tôi biến mọi thông điệp của Thẩm Độ thành những lời tán tỉnh đầy ám muội, bất chấp ý nghĩa thật sự.
Nhưng lần này, khi tôi định tiếp tục trò chơi của mình, những bình luận lạnh lùng đột nhiên xuất hiện trên màn hình: 【Nữ phụ đang dịch lung tung đến khi nào? Nam chính hắc hóa sẽ cắt lưỡi cô ấy trước tiên.】 【Sắp thôi! Nam chính sẽ gặp được nữ chính rồi, cuối cùng cũng có người chịu dịch ngôn ngữ ký hiệu cho anh ta.】 【Vui lòng rời sân sớm để tránh gây phiền nhiễu.】
Sợ hãi, tôi vội vã rút lui ngay trong đêm, giả chết biến mất khỏi thế giới này. Ba năm sau, Thẩm Độ đột nhiên bắt gặp tôi giữa đường, giọng lạnh lùng: *"Giang Chiêu, em chết rồi."*
Tôi thở hổn hển, đưa tay ra dấu: *"Lâu rồi không gặp."*
Nhưng trong đôi mắt Thẩm Độ, tôi thấy ngọn lửa giận dữ bừng bừng. Giọng anh trở nên khàn khặc, đầy thống khổ: *"Em... em sao... không... không nói chuyện được nữa?"*
Lời thoại của Thẩm Độ như tiếng vọng của tội lỗi, khiến tôi nhận ra: sự ích kỷ của mình đã hủy hoại cuộc đời anh như thế nào.
Truyện Đề Cử






