19. Chương 19: Bóng Ma và Con Dao

Sau Khi Xuyên Thành Minh Tinh Pháo Hôi Tôi Bạo Hồng thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ánh mắt Kỷ Li tối sầm lại, chưa kịp phản ứng thì Bánh Bao đã đứng ra: "Hạ Linh, cậu nói chuyện quá đáng rồi đấy!"
"Đây chưa phải lượt mày nói chuyện!" Hạ Linh quát Bánh Bao, "Không muốn làm trợ lý của tao thì cút đi."
"... Ai thèm làm trợ lý của cậu! Bây giờ tôi xin nghỉ việc luôn!" Lồng ngực Bánh Bao rung động, tức đến nghẹn thở.
Thật không thể tin nổi!
Tựa vào mấy đồng tiền bẩn trong nhà để ra oai sai khiến người khác.
Hạ Linh không ngờ Bao Tử Tinh lại đứng ra bảo vệ Kỷ Li, cơn giận càng thêm dữ dội. Cậu ta túm lấy cổ áo Kỷ Li, nói: "Cậu cũng biết lấy lòng người như vậy sao?"
"Cậu mới là kẻ suốt hai năm chẳng học được cách làm người." Kỷ Li nhìn chằm chằm nắm đấm của Hạ Linh, ánh mắt lạnh như băng, "Bánh Bao, mở cửa phòng ra."
"Hả?" Bánh Bao giật mình, vội vàng nghe theo.
Cánh cửa điện tử bên trái phát ra tiếng kạch.
Hạ Linh không khỏi ngạc nhiên, nắm đấm dần dần biến sắc, "Cậu định làm gì?"
"Chẳng định làm gì cả." Kỷ Li nắm chặt tay cậu ta, từng tiếng từng chữ rõ ràng, "Hành lang có camera, không tiện đánh nhau."
Nói xong, Kỷ Li đột nhiên kéo Hạ Linh vào phòng, đạp cửa đóng sập lại, "Bánh Bao, đứng xa ra, đừng dính vào chuyện này."
Hạ Linh đối diện với ánh mắt lạnh như băng của Kỷ Li, cơn tức giận trong lòng bùng lên dữ dội. Nhưng trước khi cậu ta kịp phản ứng, Kỷ Li đã huých khuỷu tay vào ngực cậu.
"Hự..." Hạ Linh lùi lại, đau đớn.
Kỷ Li không để cho cậu ta có cơ hội phản kháng, nhanh chóng chặn chân cậu.
Hạ Linh ngã ngửa, đầu va mạnh xuống đất. Kỷ Li lợi dụng lợi thế về thể hình ghì chặt cậu ta. Y rút con dao gọt táo trên bàn, cắm xuống đất sát bên mặt cậu.
Lưỡi dao lấp lánh bên cạnh, chỉ cần khẽ động đậy là sẽ cứa vào da.
Hạ Linh hít một hơi lạnh, "... Kỷ Li, mày phát điên rồi! Dùng dao hại người là phạm pháp!"
"Là cậu sỉ nhục người khác trước." Kỷ Li thờ ơ di chuyển chuôi dao, cười nhạt như không cười, "Tao có làm gì cậu đâu, sao phạm pháp được?"
"Mày có biết người đứng sau lưng tao là ai không? Nếu mày dám đụng đến tao, tao nhất định không để yên cho mày!" Hạ Linh nghiến răng, nhưng vẫn không dám động đậy.
Kỷ Li thưởng thức vẻ mặt vừa tức giận vừa uất ức của cậu ta, phì cười: "Tao quan tâm người chống lưng cho cậu là ai làm gì? Tưởng có kim chủ là lên trời ngay à? Mấy thứ dơ bẩn đó nói thêm một câu tao còn sợ bẩn miệng ấy chứ."
Hạ Linh đổi sang truyền thông Mộng Tưởng, luôn được Tôn Dũng dẫn đi quay quảng cáo. Khoảng ba tháng trước mới có được vai nam chính, đến bây giờ lại tự mình đưa tiền vào đoàn...
Giao dịch ngầm phía sau đó là gì không khó đoán.
Hạ Linh nghe thấy thế, nỗi sợ hãi và xấu hổ trong lòng bỗng bùng phát.
Sao có thể như vậy được?
Chuyện cậu ta bị Tôn Dũng dẫn đến "tiệc rượu" là bí mật, sao Kỷ Li lại biết được? Chẳng nhẽ Tôn Dũng đã kể cho hắn?
"Tao làm gì?" Hạ Linh cãi vã, "Mày tự nguyện tới chỗ Tôn Dũng thì còn nói lắm làm gì."
"Đã như vậy rồi mà cậu vẫn dám bôi xấu người khác? Tao sẽ không bao giờ để Tôn Dũng tùy ý sắp xếp, cũng không có bản lĩnh làm những việc đó như cậu đâu." Ánh mắt Kỷ Li ngày càng lạnh, lướt dao xuống dưới, "Nói linh tinh ít thôi, mau xin lỗi đi."
Cơn đau nhói nơi cổ cổ nhẹ nhàng lan truyền, Hạ Linh nhìn vào đôi mắt cương quyết lạnh lùng của đối phương, không dám thở, "...Xin, xin lỗi ai? Mày đừng kích động."
Kỷ Li nhìn chằm chằm cậu ta, "Trước hết xin lỗi Bánh Bao, sau đó đến tao. Ở đây chẳng ai chịu nổi tính xấu của cậu đâu."
Bánh Bao chứng kiến khí chất mạnh mẽ của Kỷ Li bộc lộ mà không hề sợ hãi, trái lại còn cực kỳ ngưỡng mộ ——
Anh Kỷ trông quyến rũ quá! Lại còn định bắt Hạ Linh phải xin lỗi mình nữa? Huhuhu.
Cảm giác bị áp bức từ đối phương khiến Hạ Linh đành chịu thua: "Xin lỗi."
Giọng nói nhỏ như muỗi, khó nghe.
"Nói to lên, tao nghe không rõ?" Kỷ Li nhíu mày bất mãn.
"... Xin lỗi... được chưa?"
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên, Tôn Dũng đứng ngoài hỏi: "Bánh Bao, Hạ Linh có ở phòng cậu không?"
Bánh Bao giật mình, vội nhìn Kỷ Li bằng ánh mắt cầu cứu.
Kỷ Li gật đầu, nhanh chóng đứng dậy.
Hạ Linh sờ cổ thấy không có máu, hiểu mình đã bị lừa. Thứ vừa kề sát vào cổ cậu ta chỉ là sống dao.
Hạ Linh đứng lên nhưng chân mềm, ngã ngồi xuống giường.
Khi Tôn Dũng bước vào, anh ta bắt gặp cảnh tượng ——
Kỷ Li thong dong dựa cạnh bàn, trên tay cầm trái táo đang gọt dở. Còn môi Hạ Linh trắng bệch, ngồi bất tự nhiên trên giường đối diện.
"Mấy cậu làm gì thế?" Tôn Dũng hỏi.
"Hạ Linh đói bụng, nổi tính công tử bột." Kỷ Li khéo léo gọt táo, bổ ra, dùng mũi dao đưa cho Hạ Linh, cười vừa trong sáng vừa thân thiện: "Ăn không?"
Hạ Linh cảm thấy sợ hãi khó tả, cứ nghĩ đối phương sẽ tức khắc dùng dao cứa cổ mình. Cậu ta vội hất tay Kỷ Li, vất vả nói, "Cút đi, từ ngày mai khỏi cần đóng vai thân thiện nữa."
Nói xong, cậu ta lập tức rời khỏi phòng, bóng lưng dường như mang chút chán nản.
Tôn Dũng nghi ngờ nhìn Kỷ Li, chỉ tay, "Cậu nghỉ đi."
Đợi hắn ta rời đi, Bánh Bao chạy tới bên Kỷ Li, nhỏ giọng hỏi: "Anh Kỷ, vừa rồi anh định ra tay với Hạ Linh thật đấy à?"
"Nào có? Xã hội này là pháp trị, tôi là công dân gương mẫu." Kỷ Li cười khẽ, đưa miếng táo cho Bánh Bao, "Tôi chỉ giả vờ doạ cậu ta chút thôi, vốn dĩ cần phải dạy cho cậu ta một bài học."
Thể hiện bảy phần thật, ba phần diễn.
Hạ Linh bị hắn ta dọa đến chết khiếp, chẳng dám hé răng.
Bánh Bao vui vẻ nhận miếng táo, nghĩ một lúc vẫn lo, "Nhưng em sợ Hạ Linh thù dai, gây hại cho anh thì sao?"
"Giới giải trí không phải là sân chơi của một mình tư bản, cậu sợ gì?" Kỷ Li từng trải, hoàn toàn không quan tâm đến uy hiếp của Hạ Linh.
Hiện giờ y vẫn là nghệ sĩ ký hợp đồng với Mộng Tưởng, chưa vi phạm quy định công ty nên sẽ không dễ bị đóng băng hoạt động. Còn kim chủ sau lưng Hạ Linh lại càng không thể để tính công tử bột của cậu ta chi phối.
"Nhưng anh Kỷ, anh diễn Tạ Ngạn hay quá." Bánh Bao rầu rĩ, cảm thấy đã khiến Kỷ Li dính vào rắc rối.
"Được rồi, gọi đồ ăn đi." Kỷ Li lảng sang chuyện khác, đáy mắt thoáng hiện tia lạnh.
Y cũng thấy tiếc, nhưng theo tính cách của Hạ Linh, sớm muộn gì cậu ta cũng sẽ nổi cơn tức giận đuổi việc y. Được diễn nhân vật hay như vậy cũng là duyên phận.
Vậy nên y phải nhanh chóng mạnh mẽ lên để tự chủ được cuộc đời mình.
...
Trong căn phòng hạng sang trên tầng cao nhất, Hạ Linh mặt tái đi khi nghe âm thanh chửi rủa từ điện thoại.
"Cậu nghĩ mình là ai? Tự nhiên dám nằm lên giường của tôi, muốn làm gì thì làm? Tôi đã bỏ ra 30 triệu cho cậu vào đoàn phim mà cậu còn chưa hài lòng sao?"
"Lại còn bảo tôi giúp cậu hãm hại người mới? Hạ Linh, cậu tưởng tôi rảnh lắm phải không?"
"Tôi nói cho cậu biết, cậu chỉ là một trong rất nhiều tình nhân của tôi, đừng tự phong mình lên trời! Ngoài 30 triệu kia ra, tôi còn đầu tư thêm nữa. Nếu cậu dám diễn tệ làm ảnh hưởng rating sau này, cậu chết chắc!"
Tút tút tút, đối phương gác máy thẳng thừng.
Hạ Linh tức đến run người, ném điện thoại xuống đất.
Tôn Dũng nhặt lên, sắc mặt không được tốt, "Làm gì mà giận dữ thế? Trịnh tổng là người cậu có thể gọi đến gọi lui đấy à?"
"Cậu nói Kỷ Li chọc tức cậu ở đâu mà lại phải gây khó dễ cho hắn? Chẳng phải mọi người trong đoàn đều khen hắn sao? Dù gì cũng chỉ là diễn viên đóng thế, diễn càng tốt cậu càng có lợi."
"Tôi mới là diễn viên chính của vai Tạ Ngạn, Kỷ Li lấn át tôi như thế mà anh bảo tôi phải nhịn ư?" Hạ Linh quát.
Tôn Dũng nói sự thật, "Là do mấy cảnh diễn của cậu đều bị NG khiến đạo diễn Diêu lơ tôi đấy chứ?"
Hạ Linh rót nước, cắn răng nói, "Anh bảo Kỷ Li về công ty đi, mấy cảnh sắp tới tôi sẽ tự quay."
Từ lần đầu nhìn thấy Kỷ Li, Hạ Linh đã cảm nhận được sự uy hiếp to lớn từ cậu ta —— Kỷ Li sẽ nổi tiếng hơn mình, chiếm mất vị trí được đẩy mạnh nhất của công ty.
Cảm giác uy hiếp này càng ngày càng tăng, Hạ Linh nhất quyết không thể để nó trở thành sự thật.
"Cậu có chắc mình có thể tự diễn không?" Tôn Dũng bán tín bán nghi.
Hạ Linh lấy lại điện thoại, bật đoạn video chưa đầy mười giây: "Đây là clip nhân viên đoàn phim Tiểu Dương gửi cho tôi, anh nghĩ cách đẩy nó lên hot search đi, lấy danh nghĩa của tôi ấy."
Tôn Dũng xem xong, chưa vội quyết định.
Hạ Linh nhìn chằm chằm hắn, nói: "Tôn Dũng, tôi mới là diễn viên chính thức của bộ phim này. Đối với người đại diện hám danh như anh, phải dùng cách nào để chiếm lợi ích nhất, anh chắc cũng hiểu rồi?"
"Từ khi leo lên giường Trịnh tổng, cậu bắt đầu lên giọng với tôi rồi đấy nhỉ." Tôn Dũng bất mãn.
"Giường của ông ta cũng là do anh đưa tôi lên." Hạ Linh gửi video cho hắn, "Thế nên giữa tôi và Kỷ Li, anh chỉ có thể chọn một."
Tôn Dũng im lặng suy nghĩ rồi đứng dậy, "Chờ đó."
...
9 giờ tối, căn phòng tràn ngập mùi đồ ăn.
Bánh Gạo nhìn chằm chằm đống thức ăn thừa, định nhảy từ ngực Kỷ Li lên bàn.
"Bánh Gạo, không ăn được đâu." Kỷ Li xoa đầu nó, môi thoáng nụ cười.
Kỷ Li nghĩ mình sẽ phải quay phim lâu nên đã mang Bánh Gạo đến Hoành Thành tiện chăm sóc. Ai ngờ mới ở được mấy ngày, sáng mai đã phải quay về.
"Anh Kỷ!" Bánh Bao lao tới, đưa điện thoại cho y, "Anh mau xem hot search!"
"Gì vậy?" Kỷ Li thả Bánh Gạo xuống sàn, cầm điện thoại.
Rồi y để ý đến hot search đứng đầu —— Tạo hình bạch y của Hạ Linh.