Sau Khi Xuyên Thành Minh Tinh Pháo Hôi Tôi Bạo Hồng
Chương 39: Vết Sẹo Của Tuổi Thơ
Sau Khi Xuyên Thành Minh Tinh Pháo Hôi Tôi Bạo Hồng thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Fei
Là đạo diễn, Vương Chướng có phong cách chỉ huy riêng biệt. Dưới sự dẫn dắt của ông, đoàn làm phim nhanh chóng vào guồng.
Ngoại trừ mối quan hệ thân thiết giữa ba nam chính, tuyến tình cảm trong bộ phim《Thời Gian Thuật Khách》còn xoay quanh cặp nam nữ chính.
Thường Thi Nhiên thủ vai nữ chính Phương Di Điềm, một học sinh chuyển trường. Trong kỳ thi thử đầu tiên, cô bị phòng giáo vụ sắp xếp vào lớp có thành tích tồi nhất.
Tình cờ, cô ngồi ngay phía sau nam chính Thành Vũ, và đó cũng là lần đầu tiên hai người tiếp xúc với nhau.
Phương Di Điềm xinh đẹp, dịu dàng, giọng nói ngọt ngào như mật, mỗi lời nói đều thấm sâu vào trái tim Thành Vũ.
Thành Vũ vốn nổi tiếng ở trường vì tính cách hung hăng, hay gây gổ, nhưng ít ai biết rằng, Phương Di Điềm lại yêu một chàng trai "điên rồ" như thế.
Bề ngoài, họ là đôi trai tài gái sắc chẳng liên quan gì; sau lưng, họ lại là những ngón tay đan chặt, những nụ hôn lãng mạn trên trán.
Nhưng tuổi trẻ vốn dĩ không tránh khỏi những biến cố bất ngờ khiến họ không kịp phòng bị ——
Thành Vũ phải thay anh trai Dương giải quyết quá nhiều chuyện. Một hôm, kẻ thù tìm đến, uy hiếp cặp vợ chồng già nhận nuôi Thành Vũ.
Ông Thành Vũ tức đến phát bệnh tim rồi qua đời, bà nội hoảng sợ theo ông không lâu sau. Cái chết của ông bà khiến nam chính Thành Vũ sốc nặng.
Phải trưởng thành trong một đêm.
Lần đầu tiên, chàng trai nếm trải cảm giác tuyệt vọng. Cầm dao định báo thù theo cách cực đoan nhất, nhưng bị Phương Di Điềm ngăn cản.
Đêm yên tĩnh, cô gái kiễng chân che đi đôi mắt đầy hận thù và tuyệt vọng của chàng trai. Nhỏ giọng nói:
"A Vũ, cậu từng hứa sẽ chờ tớ tốt nghiệp rồi cưới tớ mà?"
"Giờ tớ xin lỗi cậu, tớ sẽ ở đây chờ cậu."
Thành Vũ buông dao, được cô gái mình yêu nhất kéo ra khỏi vực thẳm.
...
Ngoài cặp nam nữ chính, vai diễn của nam phụ Phương Hoài cũng đóng vai trò quan trọng.
Sau bao tháng ngày bị áp bức, cuối cùng Phương Hoài không chịu nổi, cãi nhau dữ dội với mẹ.
Bà dùng kéo rạch cổ tay ngay trước mặt anh. Gặp cảnh tượng đầy máu me ấy, Phương Hoài sợ hãi rồi bỗng cười khổ, trở nên vô cảm.
Mẹ Phương không chết, nhưng Phương Hoài được hàng xóm khuyên giải, lặng lẽ quỳ bên giường bệnh xin lỗi. Thế nhưng vết sẹo trong lòng anh chẳng thể lành.
Ngày thi đại học, anh rời khỏi nhà dưới ánh mắt tha thiết của mẹ rồi biến mất.
Anh bỏ thi và rời xa ngôi nhà ấy mãi mãi.
Các nhân vật chính nghe tin bèn chia nhau tìm kiếm khắp nơi. Nữ phụ vốn ngưỡng mộ Phương Hoài quá mức, bị lưu manh say rượu lừa, xảy ra chuyện ngoài ý muốn...
Bi kịch lần lượt kéo đến theo định mệnh.
Kỷ Li thủ vai Hướng Tùy An, đảm nhận vai trò "Người thay đổi số phận" trong từng lần luân hồi.
Cậu nhắc nam chính về đúng lúc, ngăn kẻ thù đến uy hiếp ông bà cụ; thuyết phục Phương Hoài tạm thời tránh xa mẹ để không cãi nhau; nghĩ cách bảo vệ nữ phụ, tránh khỏi thảm kịch nơi con đường nhỏ kia...
Cậu cố gắng thay đổi từng thứ một.
Nhưng khi ngoảnh lại, mọi thứ đều quay về kết cục bi thảm đã định.
Nam phụ biến mất giữa dòng đời, cha mẹ nữ phụ dẫn con gái bị thương rời khỏi thị trấn, ngay cả nam nữ chính cũng rơi vào tình cảnh như ban đầu.
Cô gái từng giúp Thành Vũ vượt qua bóng tối, lại nói phải gả cho chàng trai kết hôn với người khác. Nửa năm sau, người đó đột ngột chết thảm, đẩy chàng trai vào địa ngục.
Như lời cuối cùng của Hướng Tùy An trong kịch bản ——
"Tôi như kẻ thuyết khách nằm ngoài vòng kiểm soát của thời gian. Cố gắng hoàn thành trọn vẹn mọi điều trong những lần luân hồi."
Từ đầu đến cuối, Hướng Tùy An là người hiểu rõ nhất, cũng là người đau khổ nhất.
Thông minh quá sớm phải chịu họa.
Cậu có thể thuyết phục người khác buông tay, nhưng chẳng thể thuyết phục chính mình.
...
Bộ phim càng tiến gần đến giai đoạn hậu kỳ, đoàn làm phim càng cảm thấy tiếc nuối.
Phong Trình và Vệ Lai nhận được sự "thúc đẩy" vô hình từ Kỷ Li, diễn xuất tiến bộ nhanh chóng, từng cảnh quay quan trọng đều thể hiện xuất sắc khiến Vương Chướng ngày nào cũng đăng status khen ngợi diễn viên trẻ trên mạng xã hội.
Một tháng quay phim trôi qua nhanh như chớp.
Kỷ Li là nam ba nên phần diễn ít hơn các diễn viên khác. Sau khi hoàn thành công việc tại trấn Thạc Dương, cậu quay về Hải Thi trước.
Bộ phim vẫn chưa khô thẻ tre, Kỷ Li còn vài cảnh quay trong nửa tháng tới.
《Đại Tông Thiếu Niên Mưu》dự định phát sóng vào tháng Một năm sau, tính ra chỉ còn khoảng hai tuần.
Phim đang gấp rút hậu kỳ, tuy phần lớn thu âm trực tiếp tại hiện trường, nhưng vài cảnh vẫn cần lồng tiếng.
Đoàn phim thúc giục liên hồi, Úc Phú Nhã không thể làm gì khác ngoài tận dụng khoảng thời gian rảnh rỗi này.
Kỷ Li từng lồng tiếng hậu kỳ cho rất nhiều phim, nên chẳng thấy lạ lẫm gì. Chỉ bốn ngày trong phòng thu âm, cậu đã hoàn thành xong.
Trên đường trở về, Kỷ Li chủ động hỏi: "Công ty có dự án mới hoặc kịch bản nào gửi đến không chị?"
Bộ phim của Vương Chướng đóng máy sớm, cậu không muốn rảnh quá.
Úc Phú Nhã ngồi ghế trước, nghiêng người sang, nghiêm túc đáp: "Chị giúp cậu xem thử rồi. Đoàn phim tìm đến đều là vai phụ. Hiện tại, nguồn phim truyền hình mà công ty đầu tư chẳng phù hợp với cậu."
Hai người từng thảo luận nghiêm túc —— Kỷ Li muốn phát triển sự nghiệp hướng về màn ảnh rộng.
Chỉ là, phim điện ảnh khó tiếp cận hơn phim truyền hình.
Dù Kỷ Li đã nhận ba bộ phim, nhưng hiện tại vẫn chưa có tác phẩm nào chính thức ra mắt.
Không dễ để đoàn phim điện ảnh chủ động liên hệ.
"Cậu đừng vội, khi nào bộ phim này khô thẻ tre cứ nghỉ ngơi một thời gian. Sang năm, đoàn phim bấm máy nhiều, chị nhất định sẽ chọn được kịch bản hay cho cậu."
Úc Phú Nhã có âm mưu.
Kỷ Li thủ vai phản diện trong phim truyền hình, nam ba trong phim điện ảnh, nên các phim sắp tới không thể tiếp tục nhận những vai phụ nhỏ nhặt.
Diễn viên mới có thể rèn luyện diễn xuất qua vai phụ điện ảnh, nhưng Kỷ Li đã không cần nữa. Họ phải đặt nặng vấn đề vị trí.
Chất lượng hơn số lượng.
Kỷ Li hiểu ý cô, gật đầu: "Dạ, em không vội."
Dù sao sau lưng cậu là Siêu Ảnh Văn Hóa, lại có Úc Phú Nhã là người đại diện, con đường sự nghiệp của cậu đương nhiên sẽ rộng mở hơn nhiều diễn viên cùng tuổi.
Xe dừng trước cổng công ty, hôm nay Kỷ Li còn hai bộ ảnh quảng cáo cần chụp.
Họ xuống xe.
Đột nhiên, một người phụ nữ trung niên ăn mặc giản dị lao tới, nắm lấy tay Kỷ Li: "Tiểu Li, cuối cùng cô cũng tìm được cháu rồi!"
Bị người lạ động chạm, Kỷ Li đổi sắc mặt.
Úc Phú Nhã và Bánh Bao phản ứng nhanh, một người bên trái một người bên phải, tách họ ra.
"Bà là ai?"
"Ai cho bà động vào anh Kỷ!"
Người phụ nữ trung niên tránh được họ, bất mãn gân cổ lên: "Tôi phải hỏi các người mới đúng! Tôi đến gặp cháu tôi, có liên quan gì đến mấy người?"
Mụ ưỡn thẳng lưng, gạt mái tóc rối sang hai bên, lộ khuôn mặt gầy gò vàng như sáp.
Kỷ Li nhìn "người xa lạ" kia, ký ức về nguyên chủ ùa về. Cậu nhướng mày, chẳng đáp lời.
Người phụ nữ trung niên tên Tạ Khả Phương, là mợ của nguyên chủ.
Ngày trước, để đóng học phí cho con trai ruột, mụ đã "lừa" nguyên chủ vừa mới tốt nghiệp đại học đến truyền thông Mộng Tưởng, thay đối phương ký hợp đồng bất bình đẳng, còn lấy luôn tiền lương thực tập sinh.
Sau khi Kỷ Li thay thế nguyên chủ, cậu vứt bỏ gia đình vốn có của nguyên chủ, số tiền kia coi như tiền nuôi dưỡng nguyên chủ trả cho họ.
Với Kỷ Li, những người như thế không nhận cũng chẳng sao.
Không ngờ đã bốn tháng trôi qua, Tạ Khả Phương lại chủ động tìm đến.
Thấy Kỷ Li không thèm đoái hoài, mụ vội vàng tiến lên hai bước: "Mợ không nhận nhầm người đấy chứ? Tiểu Li, dạo này cháu sống thế nào? Mợ hỏi thăm mãi mới biết cháu đổi công ty..."
Mụ nở nụ cười giả dối, định làm quen.
Bánh Bao nhanh tay chắn trước người Kỷ Li: "Chuyện gì thì cứ nói, đừng đứng sát như vậy."
Vẻ mặt Kỷ Li lạnh lùng chứng tỏ không có ấn tượng tốt với người phụ nữ này. Cậu là trợ lý đương nhiên phải cảnh giác, không thể để bà ta được voi đòi tiên.
Tạ Khả Phương bị ngăn cản, đảo mắt, bắt đầu dùng chiêu tình thân.
"Tiểu Li ơi, mợ đây mà, mấy tháng vừa rồi cháu sống tốt không? Mợ và cậu ở nhà nhớ cháu lắm, chỉ sợ cháu bị người khác bắt nạt."
"Lâu như vậy sao cháu không gọi điện về?"
Kỷ Li không mắc bẫy: "Đừng làm bộ làm tịch nữa, chính bà là người hiểu rõ nhất lý do tôi gia nhập giới giải trí mà?"
Tạ Khả Phương nhìn bộ dạng thờ ơ của Kỷ Li, khó chịu, ngữ khí trở nên sắc bén: "Ai bảo Kỷ Li, cháu nói gì đấy?"
"Lúc trước nếu không phải mợ đưa cháu vào công ty, liệu cháu có được như bây giờ không? Gà bay lên cành còn tưởng mình là phượng hoàng à?"
"Nuôi nấng bao nhiêu năm, ai ngờ lại là đứa vô ơn!"
Giọng Tạ Khả Phương oang oang, thu hút sự chú ý của người qua đường —— bên dưới Siêu Ảnh có drama!
Úc Phú Nhã nghiêng người, nhanh chóng kéo mũ áo hoodie của Kỷ Li lên, bảo vệ "con trai cưng".
Cô lạnh lùng nhìn khuôn mặt đầy mưu toan của Tạ Khả Phương: "Bánh Bao, mày dẫn anh Kỷ của mày vào đi để chị xử lý bà ta."
Trước khi trở thành người đại diện, cô đã điều tra kỹ bối cảnh gia đình Kỷ Li. Chứng kiến toàn bộ tình huống, cô hiểu được ý đồ của Tạ Khả Phương ——
Mụ biết Kỷ Li có chỗ đứng trong giới giải trí, muốn bấu víu quan hệ.
Mợ cháu thế à? Buồn nôn.
Còn định biến thanh niên thành túi tiền? Đừng hòng!
Bánh Bao quét thẻ: "Anh Kỷ chúng ta đi thôi."
"Làm phiền chị Úc ạ." Kỷ Li không thích dây dưa, nhanh chóng rời khỏi.
Tạ Khả Phương thấy Kỷ Li chẳng buồn quan tâm, trong lòng vừa hoảng vừa giận, vội vàng bước đi.
Một giây sau, mụ bị Úc Phú Nhã kéo lại: "Làm gì đấy? Công ty chúng tôi là chỗ bà có thể tùy tiện dạo tới dạo lui à?"
"Tôi phải hỏi cô mới đúng?! Cô là ai? Tôi gặp cháu trai tôi thì liên quan gì đến cô?"
Tạ Khả Phương nén cơn giận, bày ra dáng vẻ ngang ngược vô lý.
Mụ chờ hai ba tiếng giữa trời lạnh, giờ đụng phải tình huống này, tức đến mức không biết vào đâu!
Tạ Khả Phương không tin một người trí thức như Úc Phú Nhã sẽ đánh mụ ở nơi công cộng. Nếu dám "đụng", mụ nhất định sẽ cho cô đẹp mặt!
Úc Phú Nhã nhìn thấu tâm tư mụ, cười khẩy, lấy điện thoại ra: "Đừng vênh váo trước mặt tôi. Nếu bà có bản lĩnh như thế, chúng ta trực tiếp đến cục cảnh sát đối chất nhé?"
Tạ Khả Phương sững sờ, không ngờ sự tình lại phát triển theo chiều hướng ấy: "Tôi, tôi không phạm pháp, sao phải tới cục cảnh sát?"
Mụ có thể động thủ chứ động khẩu thì chịu.
"Không phạm pháp? Hợp đồng lúc trước với truyền thông Mộng Tưởng là bà ký thay mà? Nghe nói bà còn cuỗm đi cả đống tiền hợp đồng nữa?"
Úc Phú Nhã tiến lên, tiếng giày cao gót "cộp cộp" như đâm thẳng vào tim Tạ Khả Phương: "Hành vi lúc đó của bà chính là lừa gạt tài sản của bên thứ ba, tội gian lận hợp đồng."
"Kỷ Li rộng lượng không thèm chấp nhưng tôi lại khác! Nếu bà còn dám vác mặt đến công ty gây chuyện, người đại diện là tôi đây sẽ không bỏ qua cho bà đâu!"
Dứt lời, điện thoại trên tay cô vang lên âm thanh kết nối.
Tút —— tút—— tút ——
Vì bật loa ngoài nên Tạ Khả Phương nghe thấy hết. Mụ thấp thỏm, căng thẳng nuốt nước miếng: "Tôi không nói chuyện với cô nữa!"
Đúng là mụ ký hợp đồng thay Kỷ Li khi chưa nhận được sự đồng ý, còn cầm rất nhiều tiền...Hiện tại có tật giật mình, biết điều không dám làm tới cùng.
Dứt lời mụ quay lưng, vội vã bỏ đi.
Đầu dây bên kia có người bắt máy: "Alo, Phú Nhã? Tôi vừa mới họp xong."
Là giọng của Đào Danh Dương.
Chuyện hợp đồng đã qua từ lâu, báo án cũng không thể thành lập hồ sơ vì thiếu chứng cứ.
Úc Phú Nhã chỉ lấy cục cảnh sát ra để dọa Tạ Khả Phương thôi.
"Bên dưới có cổng an ninh là không cần thuê bảo vệ luôn hả? Nghệ sĩ nhà mình về công ty mà còn bị người lạ chặn đường, chẳng nhẽ Siêu Ảnh không thể bảo đảm an toàn cho nhân viên sao?"
Úc Phú Nhã bước vào thang máy, ngữ khí cực kì nghiêm túc.
Hôm nay nếu không có cô và Bánh Bao ở đây, chẳng phải Kỷ Li sẽ bị bà mợ thần kinh kia gây khó dễ ư!?
...
Tạ Khả Phương đứng từ xa nhìn Úc Phú Nhã đi mất, bấy giờ mới bình tĩnh lại. Mụ nhổ nước miếng, miệng lẩm bẩm chửi rủa.
Đột nhiên, điện thoại di động trong túi mụ kêu lên.
Tạ Khả Phương moi móc chốc lát, khi nhìn thấy cái tên hiển thị trên màn hình, vẻ mặt ác độc của mụ bỗng trở nên hồi hộp.
"Tiểu Lai à, gọi mẹ có việc gì thế?"
Đối phương là Kỷ Hữu Lai – con trai mụ, sinh viên năm nhất đại học.
"Mười vạn con bảo mẹ chuẩn bị cho con lúc nào mới gom đủ? Con vất vả lắm mới tìm được chỗ đầu tư có lãi, mẹ đừng làm hỏng chuyện tốt của con!"
"Sẽ không, sẽ không!" Tạ Khả Phương nở nụ cười trong gió rét: "Mới năm nhất mà đã giỏi như vậy, yên tâm, mẹ nhất định sẽ nghĩ cách mang tiền về!"
Mụ nhìn về phía logo của Siêu Ảnh Văn Hóa.
"Mẹ nói với con rồi đấy, bây giờ thằng tiện chủng Kỷ Li là minh tinh lớn, nó nhất định có tiền!"
"Kỷ Li?" Kỷ Hữu Lai bán tin bán nghi: "Cái thằng đầu gỗ kia có thể trở thành minh tinh ấy hả? Mẹ đang an ủi con thôi chứ gì?"
Bình thường cậu chẳng theo đuổi idol như mấy cô nữ sinh, càng chẳng buồn quan tâm đến ông anh họ trên danh nghĩa, nên tưởng rằng Tạ Khả Phương nói linh tinh.
"Chẳng phải lúc trước vì gom học phí cho con mà mẹ lừa nó gia nhập công ty giải trí à. Thằng tiện chủng này tốt số, thế mà lại nổi tiếng!"
Đứa con gái hàng xóm nghỉ hè về nhà chơi đã kể với Tạ Khả Phương. Mụ thuận theo tiếng gió, tới đây canh.
Tuy bị cản đường nhưng Tạ Khả Phương vẫn không chịu bỏ cuộc.
Một người hiền như cục bột suốt hai mươi năm đột nhiên đổi tính trong mấy tháng ngắn ngủi? Mụ không tin.
Tạ Khả Phương nghĩ đến Kỷ Li, mắt lóe lên ánh sáng hám lợi: "Tiểu Lai à, con bình tĩnh chút. Nó chỉ là quả hồng mềm, mẹ con xử lý được hết!"
"Tiền nó kiếm được cũng là tiền của mẹ con mình cả! Đừng nói mười vạn, hai mươi vạn mẹ cũng moi được cho con!"
Ai ngờ chỉ bằng một hành động vô tình lúc trước mà mụ lại "trồng" được cây tiền.
Các minh tinh trên TV đều gọn gàng xinh đẹp, miễn Kỷ Li tiếp tục hoạt động tại giới giải trí thì mẹ con mụ còn sợ thiếu tiền tiêu sao?
Kỷ Hữu Lai cùng suy nghĩ với mụ, vội vàng giục giã: "Vậy được, mẹ chắc kèo giúp con, con đang cần tiền gấp lắm đấy."
Tạ Khả Phương luôn miệng hứa hẹn, bấy giờ mới cúp điện thoại.
...
Ba tiếng sau, Kỷ Li chụp xong ảnh tuyên truyền hàng ngày.
Gần đây Úc Phú Nhã tìm thấy một nhà hàng được đánh giá không tệ nên dẫn y và Bánh Bao đi ăn thỏa thích: "Ăn nhiều vào, đứa nào cũng gầy quá."
Ở chung suốt ba tháng, cô luôn coi hai người như con để chăm sóc.
Bánh Bao hì hục gặm đùi gà: "Chị Úc, lúc trước chị có nói vậy đâu. Chị còn bắt anh Kỷ ăn ít đó."
Úc Phú Nhã không khách khí thưởng một phát "búng trán": "Bảo ăn thì cứ ăn đi, đút thịt rồi cũng chẳng chặn nổi cái miệng."
Bánh Bao cười hì hì, thấy Kỷ Li uống hết nước bèn chủ động rót thêm.
"Anh Kỷ, sao anh cứ uống nước mãi thế, không muốn ăn hay tâm trạng không tốt?" Nói xong, Bánh Bao liền nhìn Úc Phú Nhã xin giúp đỡ.
Người sau khẽ nhún vai.
Kỷ Li nhận cốc, nhớ tới tình huống ban nãy gặp phải, nhíu mày: "Người phụ nữ kia đi chưa ạ?"
Vừa nghĩ tới những gì Tạ Khả Phương từng làm với nguyên chủ, cậu thực sự không muốn gọi tiếng "mợ".
Nguyên chủ bị mẹ ruột vứt bỏ từ tấm bé, không biết cha đẻ là ai. Cậu ấy đôn hậu thật thà, bằng lòng nuôi cậu lớn lên nhưng mợ cậu ấy thì rất khó tính ——
Khai giảng hàng năm đều là những tháng ngày gian nan nhất của nguyên chủ.
Bởi học phí, sểnh ra một cái là Tạ Khả Phương lại đánh chửi nguyên chủ. Người cậu muốn bảo vệ cháu trai cũng bị trách móc chung, nghiêm trọng hơn là vợ chồng họ còn cãi nhau ầm ĩ.
Sau đó lên cấp ba và đại học, nguyên chủ bắt đầu có học bổng lẫn tiền lương từ công việc làm thêm. Tự nộp học phí xong, toàn bộ số tiền đều bị Tạ Khả Phương vơ vét để đưa cho con trai ruột Kỷ Hữu Lai.
Kỷ Hữu Lai muốn ăn gì thì cứ ăn nấy nhưng nếu nguyên chủ dám đụng vào thịt mỡ sẽ bị gõ đũa vào tay...
Nguyên chủ bị ức hiếp hết ngày này qua tháng nọ.
Úc Phú Nhã nhấp ngụm nước, đáp: "Bị chị dọa chạy rồi. Mấy hôm nay công ty tăng cường bảo vệ, nhìn thấy lập tức đuổi bà ta đi ngay. Chị và Bánh Bao sẽ đồng hành với cậu trong các lịch trình bên ngoài, người phụ nữ kia muốn làm gì cũng biết khó mà lui."
Bánh Bao gật đầu, không ngừng thề thốt.
Cậu nghe Úc Phú Nhã nhắc qua về hoàn cảnh của Kỷ Li, vừa thương vừa khó hiểu ——
Anh Kỷ ưu tú như vậy sao lại có người thân kỳ quặc như Tạ Khả Phương? Vì học phí của con trai ruột mà dám "bán" cháu mình, đúng là đồ vô liêm sỉ!
Úc Phú Nhã múc cho cậu bát canh: "Đừng suy nghĩ nữa, ăn nhiều vào."
Kỷ Li gật đầu, tạm thời kìm nén nỗi nghi ngờ.
Cậu cứ cảm thấy với cái tính điêu ngoa của Tạ Khả Phương, mụ sẽ không bỏ cuộc dễ dàng.
Gần kết thúc bữa ăn, Úc Phú Nhã đột nhiên nhận được cuộc điện thoại quan trọng. Sau khi dặn dò hai người xong bèn thanh toán rồi đi trước.
Kỷ Li và Bánh Bao ăn thêm một lúc, mãi đến tám giờ mới gác đũa.
"Anh vào phòng vệ sinh, cậu gọi xe chờ anh nhé."
"Vâng."
...
Ba phút sau, Kỷ Li rời khỏi toilet, bỗng bị người khác chặn đường.
"Cuối cùng cũng gặp được mình mày!"
Không biết Tạ Khả Phương đi ra từ đâu, đánh đòn phủ đầu.
"Thằng tiện chủng nhà mày buổi chiều gặp tao chẳng thèm chào hỏi cứ thế tếch đi? Mày tưởng mày làm minh tinh là ngon lắm đấy à, tao nói cho mày hay tao chính là mợ mày đấy! Mày không chịu nghe lời trưởng bối khéo tao tìm đến đài truyền hình bóc phốt mày!"
Kỷ Li nhìn khuôn mặt quá quen thuộc kia, ánh mắt lạnh băng: "Bà theo dõi tôi?"
Tạ Khả Phương bỗng giật thót tim.
Thanh niên trong ấn tượng của mụ chưa bao giờ nhìn mụ bằng biểu cảm như thế, cứ như biến thành người khác.
Nhưng mụ nhanh chóng gạt bỏ "ảo giác" kia khỏi đầu: "Theo dõi? Nói khó nghe vậy? Ôi thôi mày đừng giả vờ giả vịt với mợ nữa. Cái ngữ như mày thế nào mợ còn lạ gì."
"Thừa dịp người đại diện gì gì đó của mày không ở đây, tao muốn bàn chính sự."
Tạ Khả Phương ngó nghiêng, cẩn thận quan sát hướng nhà hàng, xác nhận Úc Phú Nhã sẽ không quay về mới thả lỏng hơn.
Thông qua sự việc buổi chiều, mụ hơi sợ Úc Phú Nhã.
Kỷ Li đè thấp vành mũ, ngữ khí lạnh nhạt bình thản: "Sao?"
Tạ Khả Phương thấy y thuận theo, vô cùng đắc ý.
Vẫn là bộ dạng mặc mụ chỉ đâu đánh đó thôi.
"Em họ mày tương lai xán lạn, quen biết ông chủ công ty sắp lên sàn chứng khoán nên người kia mời nó hợp tác đầu tư!" Mụ vô thức nhướng cao giọng khi nhắc đến con trai cưng.
Minh tinh ư? Ở thời xưa thì chính là hạ cửu lưu, là con hát bị người ta khinh thường nhất.
Chỉ có Tiểu Lai nhà mụ giỏi nhất, vừa lên đại học năm nhất đã làm quen được với ông chủ lớn!
Kỷ Li phát hiện trăm ngàn lỗ hổng trong lời nói của mụ, đáy mắt lóe lên tia mỉa mai: "Ồ? Nó giỏi thế sao bà còn tới tìm tôi?"
Tạ Khả Phương chậc một tiếng, hiển nhiên bất mãn với phản ứng của y.
Mụ sửa sang cái áo chần bông trên người mình, nói bằng giọng điệu ra lệnh: "À công ty Tiểu Lai cần tiền gấp, mày mau mau đưa một ít cho tao. Đợi sau này nó kiếm được tiền mày cũng được thơm lây."
"..."
Kỷ Li thiếu chút nữa tức đến bật cười, cố tình hỏi: "Thế các người muốn bao nhiêu?"
Tạ Khả Phương tưởng y đồng ý, mừng tít cả mắt.
"Hai mươi vạn. Không, khoan khoan..." Vẻ tham lam nơi đáy mắt mụ chợt lóe, lập tức yêu cầu: "Tao cần một trăm vạn! Tốt nhất là mày nên đưa cho tao ngay bây giờ!"