Hồi Sinh Giữa Biển Khơi, Thức Tỉnh Ở Thời Hiện Đại

Sau Khi Xuyên, Tôi Lại Gả Vào Hào Môn

Hồi Sinh Giữa Biển Khơi, Thức Tỉnh Ở Thời Hiện Đại

Sau Khi Xuyên, Tôi Lại Gả Vào Hào Môn thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Xuyên không đến hiện đại
🏮🏮🏮
"Tõm!"
"Cái tên điên này!"
"Nhanh! Mau xuống vớt nó lên..."
Âm thanh trên vách núi dần yếu đi, dòng nước lạnh buốt xé toạc vết thương chưa lành của Thư Uyển. Là đau đớn hay tê dại, cậu chẳng thể nào phân biệt được.
Cậu không muốn bị bắt lại nữa.
Trời u ám, bão táp sắp ập đến.
Đôi tay vẫy vùng theo bản năng ngày càng nặng nề. Thư Uyển ngước nhìn mặt sông tối đen không chút ánh sáng, trong đầu chỉ có một ý nghĩ: Cứ thế chìm xuống vậy đi.
Những ngày tháng ở Lưu phủ quá đau khổ, những đêm dài quỳ gối không ngừng, những trận đòn không thể chịu đựng nổi, ngay cả một bát cơm cũng phải tranh giành với chó... Cậu không muốn quay lại cái nơi lạnh lẽo đó nữa.
Nếu đằng nào cũng phải chết thê thảm, thì cứ để cậu lặng lẽ yên nghỉ dưới lòng sông này. Cha sẽ không trách cậu đâu.
Cậu nhớ cha.
Trong đêm mưa gió lạnh lẽo, căn nhà tranh rách nát ấy cũng lạnh không kém. Nhưng vòng tay của cha lại ấm áp đến lạ, đủ để che chắn cho cậu khỏi mọi cơn ác mộng.
Những hạt mưa rơi lộp bộp tạo thành những gợn sóng trên mặt sông. Giọng nói dịu dàng của cha như vẫn còn văng vẳng bên tai: "Uyển nhi à, cha không thể nhìn con trưởng thành được nữa rồi... Con phải sống thật tốt, trở thành một ca nhi kiên cường, đừng bao giờ khuất phục trước cái gọi là số phận..."
Nước sông tràn vào mũi miệng, khiến cậu nghẹt thở. Tầm nhìn của Thư Uyển dần mờ đi.
Trước khi hoàn toàn chìm vào vô thức, cậu thầm cầu xin sự tha thứ từ người đã cho cậu cuộc sống này.
...Cha ơi, Uyển nhi cũng muốn sống tiếp.
Nhưng... Uyển nhi thực sự đau đớn quá...
...
Con sông nhỏ sau núi Xuân Hương không hề dữ dội, Thư Uyển cũng không biết mình có được cứu lên không. Nhưng cậu hy vọng là không.
Trong lúc ý thức lờ mờ, con sông nhỏ dường như biến thành biển cả. Làn nước lạnh buốt như muốn nuốt chửng cậu, như muốn gột rửa mọi đau khổ trên thân thể. Thư Uyển nghĩ, có lẽ lần này cậu thực sự sẽ chết. Nếu không, tại sao giữa dòng sông lại xuất hiện một vật thể khổng lồ như thế này?
Đó giống như một con tàu viễn dương trong tranh vẽ. Không, phải còn to lớn hơn cả tàu thuyền, với lớp vỏ sắt bọc kín, rẽ sóng mà tiến về phía cậu.
Những con người trên tàu reo hò khi vớt cậu khỏi dòng nước. Từng giọt mưa rơi lách tách trên khuôn mặt cậu, bầu trời phía trên là những đám mây đen dày đặc cuồn cuộn, kéo dài đến vô tận. Một lực mạnh đè nặng lên lồng ngực, khiến cậu không thể kiểm soát mà nôn thốc nôn tháo nước trong phổi ra ngoài.
Cậu ho khù khụ, rồi lại bất tỉnh.
Đợi đến khi ý thức trở lại, Thư Uyển phát hiện mình đang nằm trên một đám mây êm ái, mềm mại. Thực ra cậu vẫn chưa mở mắt, nhưng trong đầu chỉ có thể nghĩ ra cách ví von như thế.
Chiếc giường dưới người quá mềm mại, tấm chăn đắp trên người lại nhẹ nhàng và ấm áp. Nếu không phải đang ở trên mây, thì còn có thể ở đâu được nữa?
Những cơn đau nhức từ vết thương chậm rãi ập đến, tàn nhẫn nhắc nhở Thư Uyển rằng cậu vẫn chưa thể dễ dàng thoát khỏi.
Sáu tháng sau khi gả vào Lưu gia, Thư Uyển đã học được rằng không nên dễ dàng mở mắt sau khi tỉnh lại từ cơn hôn mê. Xung quanh yên tĩnh lạ thường. Dù tiết xuân vẫn còn se lạnh, nhưng trong căn phòng này lại ấm áp đến kỳ lạ.
Lưu gia sẽ không đời nào đốt than sưởi ấm cho cậu, nên là có người khác đã cứu cậu sao?
Thư Uyển nén hơi thở, lắng nghe thật kỹ âm thanh xung quanh. Không có tiếng thở, hẳn là không có ai ở bên cạnh cậu.
Kinh nghiệm bị phát hiện khi giả vờ ngủ khiến cậu phải tiếp tục nằm im thêm nửa nén hương nữa, để chắc chắn rằng không ai có thể nín thở lâu đến vậy. Đến lúc cảm thấy an toàn, cậu mới cẩn thận hé mắt.
Chẳng bao lâu sau, cậu quên luôn cả việc phải cảnh giác. Thư Uyển mở to hai mắt, bị cảnh tượng trước mắt khiến cậu kinh ngạc.
Đây là một căn phòng nhỏ chật chội, không có cửa sổ. Chỉ cần liếc mắt một cái cũng có thể bao quát toàn bộ căn phòng. Không gian kín mít tạo nên cảm giác ngột ngạt, như thể đây là một phòng giam. Nhưng Thư Uyển biết không phải. Nơi này quá sạch sẽ, ngăn nắp, không có nhiều đồ trang trí, bài trí lại vô cùng đơn giản—một phong cách mà cậu chưa từng thấy bao giờ.
Còn cả những vật phát sáng kia nữa... Thư Uyển ngẩng đầu nhìn lên chiếc đèn gắn trên tường. Ánh sáng chói lòa đến hoa mắt, nhưng vẫn không thể tìm thấy ngọn lửa nhỏ ẩn bên trong.
Sao lại sáng đến vậy được?
Cậu đang ở nơi nào thế này?
Căn phòng chỉ có một chiếc giường mềm mại, chiếm hơn một nửa diện tích không gian. Thư Uyển chầm chậm lần xuống mép giường, nhìn thấy một đôi giày kiểu dáng lạ mắt đặt ở dưới.
Quần áo trên người cậu đã được thay đổi. Bộ đồ mới đơn giản nhưng cũng kỳ lạ không kém. Thư Uyển không quen đi chân trần, nhưng không còn lựa chọn nào khác. Cậu đành xỏ đôi chân trắng nõn vào đôi dép nhựa hở mũi.
Những ngón chân trắng ngần co rúm lại một cách khó chịu.
Chân của ca nhi không thể tùy tiện cho người khác xem, không đến mức lộ ra một chút là phải chết, nhưng chắc chắn sẽ bị người ta chỉ trích là không đoan trang.
Không tìm thấy tất hay thứ gì tương tự, Thư Uyển đành lê bước đi, cố gắng giấu những ngón chân vào giữa quai dép.
Trông cậu giống như một con mèo nhỏ lạc vào một nơi xa lạ, vừa tò mò vừa đầy cảnh giác. Đôi mắt mở to, cậu chăm chú quan sát từng món đồ trong căn phòng nhỏ, vừa ngờ vực vừa cố đoán công dụng của chúng, nhưng lại không dám chạm vào bất cứ thứ gì.
Nếu như đồ đạc trong phòng ngủ còn có thể tạm đoán được, thì khu vực nhỏ được ngăn riêng trong phòng lại khiến Thư Uyển hoàn toàn lúng túng.
Một tấm gương sáng bóng bất ngờ hiện ra, phản chiếu hình ảnh của một con mèo nhỏ đang thám thính khắp nơi, làm cậu giật mình lùi phắt lại. Trong lúc hoảng hốt, cậu va phải cánh cửa của phòng tắm, chạm đến vết thương trên lưng. Đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, đau đớn hiện rõ trên gương mặt, và người trong gương cũng lập tức phản ứng y hệt.
Lúc này Thư Uyển mới phát hiện ra không phải trong phòng có người, mà là cậu. Đây là một tấm gương có thể phản chiếu người và vật một cách chân thực đến từng chi tiết nhỏ.
Người trong gương cũng ngỡ ngàng như cậu, đưa tay ra như muốn chạm vào chính mình. Không giống như gương đồng thường bị mờ ảo hay méo mó, hình ảnh trong tấm gương này hoàn toàn giống hệt—từng ngón tay, từng biểu cảm đều y như đúc.
Ánh mắt của Thư Uyển dừng lại ở bồn rửa mặt dưới gương. Cậu lờ mờ đoán rằng đây là nơi dùng để rửa mặt hoặc tay, nhưng lại không hiểu nước sẽ chảy ra từ đâu, cũng không dám tùy tiện chạm vào vòi nước.
Chưa đợi Thư Uyển nghiên cứu thêm, cánh cửa cạnh phòng tắm bất ngờ phát ra tiếng động.
"Tách—" một tiếng.
Âm thanh ấy lại khiến Thư Uyển giật mình.
Cánh cửa bật mở rồi lại khép lại, để lộ một hành lang bên ngoài căn phòng. Hành lang dài đến mức không nhìn thấy điểm cuối, dằng dặc những cánh cửa đóng kín.
Nhìn qua, nơi này lại giống như một phòng giam.
Là một phòng giam cực kỳ sạch sẽ sao? Thư Uyển đoán thầm.
Căn phòng nhỏ chật chội bỗng chốc trở nên chật hẹp hơn khi có ba người bước vào. Chẳng còn chỗ nào để trốn, Thư Uyển bị bắt gặp ngay tại trận.
Người đàn ông trung niên dẫn đầu vừa nhìn thấy cậu đã túm ngay lấy cổ áo cậu: "Mày còn biết dậy à?"
Đầu óc Thư Uyển hoàn toàn trống rỗng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cậu bị lôi xềnh xệch ra khỏi phòng tắm, rồi bị đẩy mạnh xuống nền. May mà dưới nền có trải một lớp thảm dày, không mềm mại nhưng vẫn dễ chịu hơn nền đá xanh lạnh buốt rất nhiều.
Thư Uyển không kịp nghĩ nhiều, cậu vội cuộn tròn người lại, cố gắng giảm thiểu những tổn thương.
"Mày định diễn trò cho ai xem vậy hả?" Thư Bá Quần tức giận đến mức không thể kiềm chế được, chẳng màng giữ chút vẻ ngoài nhã nhặn nào. Chân ông ta đạp mạnh hai cú vào người đang co rúm dưới nền: "Thư Uyển, thằng con hoang, hôm nay mày làm tao mất hết mặt mũi rồi!"
"Thôi nào, nhỏ tiếng thôi, kẻo người ngoài nghe thấy." Lưu Hiểu Lệ kéo cánh tay Thư Bá Quần, nhưng không thực sự ngăn cản ông ta. Đợi ông ta đá thêm hai cái nữa vào người đang co rúm ở một góc giường, bà ta mới lên tiếng: "Thôi nào, đừng làm hỏng khuôn mặt của nó. Đến lúc nhà họ Úc hỏi đến thì phiền lắm."
Ngày thường Thư Uyển như một con sói con, hôm nay lại không hề lên tiếng, đoán chừng là nhảy xuống biển đã làm hỏng đầu óc rồi.
"Tao nói cho mày biết, cuộc hôn nhân này mày phải gả, không gả cũng phải gả! Ngày cưới đã định rồi, đừng có giở trò nữa, không thì tao sẽ khiến mày sống không bằng chết!" Thư Bá Quần thở hắt ra, nói tiếp: "Mấy ngày này mày không được bước chân ra khỏi căn phòng này! Tao sẽ bảo người mang cơm đến cho mày. Còn nhỏ mà không biết học điều hay lẽ phải, lại đi học đòi người ta tự tử, tao thấy mày đúng là giống hệt người mẹ đã chết sớm của mày, trên không thẳng thì dưới ắt cong!"
Lưu Hiểu Lệ thấy vậy, khẽ huých tay Thư Bá Quần, cuối cùng cũng khiến ông ta im lặng, có vẻ như bà ta sợ rằng Thư Uyển lại tiếp tục nhảy xuống biển.
Sau khi đóng vai người cha nghiêm khắc, giờ đến màn an ủi dịu dàng. Lưu Hiểu Lệ cúi người, đỡ lấy Thư Uyển đang co rúm, nhẹ nhàng nói bằng giọng điệu ngọt xớt: "Ôi chao, Tiểu Uyển, không phải dì muốn trách con đâu, nhưng lần này con thực sự sai rồi đấy. Dì và bố con chỉ có ý tốt thôi. Con thử nghĩ mà xem, nhà họ Úc là gia đình gì. Được gả vào nhà họ, đó là cái phúc ba đời mới tu được!"
"Con xem con này, trước khi đi đã đồng ý rất rõ ràng rồi. Sao giờ lại đột nhiên muốn đổi ý? Còn làm ra chuyện nhảy xuống biển như thế này nữa. Nhìn xem, bố con sợ đến thế nào kia chứ. Ông ấy cũng có tuổi rồi, làm sao chịu đựng nổi kiểu kích động này của mấy đứa trẻ như con chứ?"
Thư Uyển hoàn toàn không hiểu họ đang nói gì, cũng không dám mở miệng trả lời. Cậu bị Lưu Hiểu Lệ nắm lấy cánh tay, ép cậu ngồi xuống mép giường. Đợi đến khi bà ta buông tay ra, cậu lập tức co mình lại, trốn vào một góc giường.
Lưng tựa vào bức tường lạnh lẽo, trái tim đang treo lơ lửng của cậu dường như cuối cùng cũng tìm thấy chút điểm tựa.
Thư Bá Quần nhìn bộ dạng từ chối giao tiếp của Thư Uyển khiến ông ta nhức đầu. Không biết trút giận vào đâu, ông ta nhặt chiếc dép lê rơi trên sàn, ném mạnh về phía Thư Uyển: "Mày thích đàn ông đã đủ khiến người ta ghê tởm rồi! Bây giờ có cơ hội tốt như thế đặt ngay trước mắt, đúng như ý mày mong muốn, mà mày vẫn không biết trân trọng! Đợi đến khi vào nhà họ Úc, sẽ chẳng còn ai chiều chuộng mày nữa đâu!"
"Hôm nay tao nói cho mày rõ, Thư Uyển, tao nuôi mày hai mươi năm, không mong mày làm nên trò trống gì, chỉ cần không làm ô danh gia đình họ Thư này, là tao đã thắp nhang tạ ơn trời đất rồi!"
"Mày nhất định phải gả vào nhà họ Úc, đừng tưởng rằng tao chiếm được lợi lộc gì từ mày! Lấy lòng Úc Hằng Chương, mày cũng chẳng thiếu phần tốt đâu! Nếu mày thật sự thấy mình lớn rồi, cánh đã cứng cáp rồi, thì làm ơn dùng đầu óc suy nghĩ cho rõ ràng, nghĩ xem cái gì nên làm, cái gì không nên làm!"
Hôm nay bị mất mặt trước bao người, Thư Bá Quần càng nhìn đứa con trai cả của mình lại càng thêm bực bội. Ông ta giả vờ như không thấy sự bất thường của Thư Uyển, dưới lời khuyên nhủ dịu dàng của Lưu Hiểu Lệ, liền rời khỏi căn phòng kín mít khiến người ta khó thở ấy trước một bước.
Lưu Hiểu Lệ dặn dò đứa con trai ruột vẫn luôn đứng yên ở một góc phòng, không nói lấy một lời: "Tiểu Trạch, con vào khuyên anh con thêm lần nữa đi, đừng khiến ba con giận nữa, ngoan ngoãn nghe theo sắp xếp của gia đình một lần thôi mà."
Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, giọng Lưu Hiểu Lệ nhẹ nhàng vọng vào trong: "Phải rồi, lát nữa nhớ cầm luôn thẻ phòng của anh con nhé, giờ tâm trạng của Tiểu Uyển không ổn định, cứ ở trong phòng nghỉ ngơi cho tốt."
Thư Uyển không biết thẻ phòng có tác dụng gì, cậu chỉ cảnh giác nhìn vị thiếu gia trẻ tuổi còn ở lại trong phòng này.
Thư Trạch thờ ơ liếc nhìn Thư Uyển trên giường, lục lọi trên bàn rồi nhét thẻ phòng của Thư Uyển vào túi áo.
Tuy gọi là em, nhưng thực ra Thư Trạch chỉ nhỏ hơn Thư Uyển vài tháng.
Thư Trạch đánh giá căn phòng nhỏ hẹp, nhếch môi, tỏ vẻ không hài lòng. Lúc đăng ký thông tin, cậu ta cố tình sắp xếp cho Thư Uyển ở khoang hạng thấp nhất, nhưng dù sao cũng là du thuyền sang trọng, khoang nội thất tệ đến đâu cũng chẳng đến mức quá tồi tàn.
Thư Trạch nghĩ, đáng lẽ Thư Uyển phải chết đuối dưới biển mới đúng, sao lại có người cứu cậu lên được chứ?
Đôi dép lê bị văng lên người Thư Uyển rồi trượt xuống giường, giờ bị Thư Trạch gạt đi với vẻ ghê tởm. Vừa rồi Thư Bá Quần ra tay đánh, Thư Uyển cũng không hề phản kháng, đoán chừng là vì ngâm mình trong biển một trận nên thể lực không đủ.
Thư Trạch đưa tay túm lấy Thư Uyển kéo lại gần, kề sát tai cậu, lạnh giọng nói: "Lần này coi như mày số lớn, nhưng tao đã nói với mày rồi, không có chuyện gì mà Thư Trạch tao không làm được... Đừng có mơ tưởng đến chuyện đổi đời dễ dàng như thế, chỉ cần một ngày mày chưa bước chân vào cửa nhà họ Úc, tao vẫn còn cơ hội."
Khoảng cách gần như vậy, Thư Trạch vẫn cảnh giác đề phòng Thư Uyển đột nhiên nổi điên mà cắn cậu ta một cái, nhưng nhìn cái điệu bộ hiện giờ, có vẻ Thư Uyển đã bị dọa cho sợ hãi đến mức không dám phản ứng gì.
Cơn bực dọc trong lòng Thư Trạch lập tức dịu đi.
Ai mà chẳng sợ chết chứ, bình thường Thư Uyển tỏ vẻ cứng rắn, giờ chẳng phải cũng giống như bao kẻ khác thôi sao.
Cậu ta vung tay ném Thư Uyển trở lại giường, như thể sợ bẩn mà còn dùng ga trải giường lau tay. Khi ngẩng đầu lên, Thư Uyển vẫn co người lại ở góc giường, hoàn toàn không có ý định phản kháng nào.
Cuối cùng cũng dọa được thằng điên này sợ rồi, nhưng Thư Trạch lại cảm thấy mất hết hứng thú. Cậu ta chẳng buồn để tâm đến Thư Uyển nữa, quay người định rời đi, nhưng đột nhiên lại thấy có gì đó không đúng.
Vẫn là mái tóc dài lòa xòa kia, vẫn là bộ dạng đáng thương, giả ngây giả dại như đóa sen trắng kia, nhưng mà hình như...
Trên mi mắt trái của Thư Uyển... trước đây có nốt ruồi son sao?