Sau Khi Xuyên, Tôi Lại Gả Vào Hào Môn
Nhận vai mới
Sau Khi Xuyên, Tôi Lại Gả Vào Hào Môn thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thầy Thư, nếu gần đây thầy đang xem kịch bản thì có thể cân nhắc thêm vai Hạ Minh Duyệt này.
Giọng điệu của người ở đầu dây bên kia rất chân thành.
Thư Uyển có chút ngạc nhiên: Tôi tưởng bộ "Hạ Sinh" đã khởi quay từ lâu rồi chứ?
Tôn Gia Di thở dài một tiếng, nói: Chuyện này nói ra dài dòng lắm, ban đầu đúng là định vừa vào xuân là sẽ khai máy.
Người liên lạc với Thư Uyển chính là nhà biên kịch nổi tiếng đang chuyển hướng làm đạo diễn, Tôn Gia Di, người đã từng cùng tham gia show thực tế về hôn nhân với cậu.
Vào ngày cuối cùng quay show, cô đã từng ngỏ lời mời Thư Uyển tham gia vai nam chính trong bộ phim mới của mình, sau này khi bản thảo kịch bản đầu tiên hoàn thành, cô cũng đã gửi một bản cho Từ Tài Mậu.
Nhưng lúc đó Thư Uyển đang "nghỉ phép", không trùng với lịch quay dự kiến của bộ phim, nên Từ Tài Mậu đã thay Thư Uyển từ chối.
Sau này Thư Uyển có xem qua tóm tắt cốt truyện của "Hạ Sinh". Trong thời gian mang thai, vì buồn chán nên cậu cũng hay xem phim, tình cờ xem được tác phẩm đầu tay đã mang về cho Tôn Gia Di giải Đạo diễn mới xuất sắc nhất. Cậu khá hứng thú với nội dung kịch bản của "Hạ Sinh" và cũng rất thích phong cách làm phim của Tôn Gia Di.
Hạ Minh Duyệt là nam chính của "Hạ Sinh", nếu vẫn chưa chọn được diễn viên, Thư Uyển cũng sẵn lòng thử một lần.
Tôn Gia Di giải thích: Kịch bản của "Hạ Sinh" chắc cậu cũng đã biết, nữ chính đã chọn Viên Hân của công ty tôi, vai diễn quan trọng còn lại chính là Hạ Minh Duyệt. Vốn dĩ chọn xong nam chính là có thể khai máy, kết quả việc tuyển chọn mãi không thuận lợi, Viên Hân lại đột xuất nhận vai thay thế ở đoàn phim khác, nên việc quay "Hạ Sinh" đã bị hoãn lại.
Khoảng thời gian này tôi vẫn luôn tuyển chọn nam chính, có đến mấy chục diễn viên đến thử vai, nhưng không ai thực sự khiến tôi ưng ý. Ngẫm đi ngẫm lại, đều là vì đã có một viên ngọc sáng như thầy Thư đây rồi. Hình tượng của cậu và Hạ Minh Duyệt quá hợp nhau, không phải các diễn viên thử vai khác không tốt, mà là mỗi lần xem họ diễn, tôi đều không nhịn được mà so sánh với cậu, họ thiếu một thứ cảm giác, ừm... tôi cũng không thể diễn tả rõ ràng được cái cảm giác tinh tế ấy là gì, nhưng nó lại có ở cậu. Có lẽ là khí chất thiếu niên chăng? Cũng không hẳn chỉ là khí chất thiếu niên.
Vừa hay nghe nói bên quản lý Từ lại bắt đầu nhận kịch bản, tôi suy nghĩ rồi quyết định vẫn nên trực tiếp hỏi cậu, xem cậu có ý muốn này không.
Thư Uyển bị nói đến ngại ngùng: Cô Tôn, tôi sợ tôi không diễn ra được cảm giác mà cô muốn, lại làm cô thất vọng mất.
Hãy tin vào mắt nhìn của tôi đi thầy Thư! Tôn Gia Di cười nói, Vậy nói là cậu có ý rồi đúng không? Vậy tôi gửi kịch bản cho cậu nhé, dạo này tôi vừa chỉnh sửa lại nội dung kịch bản một lần nữa, có khá nhiều thay đổi so với bản đầu.
Tôn Gia Di làm việc nhanh như gió, không bao lâu đã gửi kịch bản cho Thư Uyển, rồi lại liên lạc với Từ Tài Mậu: Quản lý Từ, xin lỗi nhé, đợi bên anh nói với thầy Thư thì chậm quá, nên tôi đã chạy đi chen ngang một suất, để thầy Thư xem kịch bản của tôi trước rồi.
Từ Tài Mậu: ...
Tôn Gia Di: Vậy chúng ta hẹn lịch thử vai nhé?
Trán Từ Tài Mậu nổi gân xanh ngay lập tức: Cô tự nói Thư Uyển hợp với vai này, kết quả lại còn muốn thử vai? Ý là cũng có khả năng thử xong lại thấy không hợp, để chúng tôi đi một chuyến công cốc!?
Tôn Gia Di cũng biết mình làm vậy không hợp lý, nhưng không còn cách nào khác, cô phải chịu trách nhiệm với bộ phim của mình. Nếu không thì tại sao thử vai mấy chục diễn viên mà không tìm được một người vừa mắt?
Cũng không phải do cô quá kén chọn, mà là cô luôn cố gắng để đạt được sự hoàn hảo nhất.
Nếu không phải Thư Uyển ngây thơ kia đã bị thuyết phục đồng ý rồi, thì Từ Tài Mậu thật sự muốn từ chối thẳng.
Thành thật mà nói, trong khi Tôn Gia Di đang tìm diễn viên giỏi, thì anh ta cũng đang chọn đạo diễn giỏi cho Thư Uyển. Dù gì Tôn Gia Di cũng mới chuyển sang làm đạo diễn không lâu, tác phẩm lại mang nặng phong cách nghệ thuật.
Mà thị trường phim nghệ thuật những năm gần đây thu hẹp đến đáng thương, gần như chủ yếu sản xuất để tranh giải, mà còn là giải thưởng quốc tế.
Những giải thưởng đó có ích cho đạo diễn, nhưng với diễn viên thì lại chẳng giúp được bao nhiêu, chỉ là nói ra nghe hay, còn không bằng đóng một vai phụ trong phim Tết của đạo diễn lớn.
Với bối cảnh và thực lực của Thư Uyển, cậu hoàn toàn có thể nhận được vai diễn có vị thế cao hơn.
Anh Từ, em biết anh đang nghĩ cho sự phát triển trong tương lai của em, muốn em nổi tiếng hơn, nhưng em cảm thấy mức độ hiện tại đã rất tốt rồi. Khi nhận được điện thoại 'chất vấn' của Từ Tài Mậu, Thư Uyển đã nói ra kết quả mà cậu đã suy đi nghĩ lại trong khoảng thời gian này, Em càng nổi tiếng, ánh mắt nhìn vào em sẽ càng nhiều, khả năng Hựu Hựu bị chú ý cũng càng lớn.
Cho nên anh Từ, em cảm thấy bây giờ như vậy là rất tốt rồi.
Từ Tài Mậu lập tức bị chặn họng, anh ta nói với giọng điệu phức tạp: Cậu quyết định đặt gia đình lên trên sự nghiệp rồi sao?
Cũng không hẳn là vậy ạ? Thư Uyển cười nói, Chẳng phải em vẫn đang xem kịch bản đây sao.
Điều mà Từ Tài Mậu không biết, nếu là Thư Uyển của trước đây, có lẽ cậu sẽ không do dự mà chọn rút khỏi giới giải trí, ở nhà chăm sóc chồng con. Nhưng Thư Uyển của bây giờ lại sẵn lòng đi thêm vài bước trên con đường diễn viên, để nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn.
Thay đổi một tư tưởng đã ăn sâu bén rễ rất khó, may mà phía sau cậu luôn có một người kiên định ủng hộ cậu đi tìm kiếm mảnh trời của riêng mình.
Cuối cùng, Từ Tài Mậu vẫn đồng ý với lựa chọn của Thư Uyển, thực ra Thư Uyển cảm thấy kịch bản của "Hạ Sinh" không hề kén khán giả như Từ Tài Mậu vẫn nghĩ.
Từ kịch bản, cậu thấy rõ Tôn Gia Di muốn truyền tải điều gì qua tác phẩm này. Đó là cảm xúc hoàn toàn khác so với khi cậu đọc "Thịnh Thế An". "Thịnh Thế An" thuộc về thể loại tự sự hoành tráng, còn "Hạ Sinh" lại khai thác từ một góc nhìn tinh tế hơn, chỉ xoay quanh câu chuyện của hai người, và nói cụ thể hơn nữa, có lẽ nó chỉ kể về quá trình trưởng thành của một con người.
Không phải Hạ Minh Duyệt, mà là nữ chính do Viên Hân thủ vai - Tô Mạn Mạn.
Vẫn đang xem kịch bản à? Úc Hằng Chương về đến nhà liền thấy diễn viên nhỏ của mình đang cuộn tròn trên chiếc ghế lười ngoài ban công đọc kịch bản. Nhóc con nằm bên cạnh cha, đôi mắt to đen láy mở tròn xoe, nhưng cũng không làm phiền Thư Uyển, chỉ yên lặng ở bên cạnh cậu.
Thư Uyển ngẩng đầu lên, vẻ mặt thờ ơ, giọng nói nhẹ nhàng như hư ảo: Tiên sinh, ngài về rồi.
Thư Hựu cũng mang vẻ mặt nghiêm túc, giống hệt biểu cảm của cha mình.
Úc Hằng Chương bước nhanh đến gần, giật lấy kịch bản trong tay Thư Uyển, nói: Tỉnh táo lại đi.
Thư Uyển chớp mắt: Em tỉnh mà.
Úc Hằng Chương khẽ cau mày, ngồi xổm xuống trước mặt cậu, chăm chú quan sát: Sao anh lại thấy không giống vậy.
Thư Uyển ghé lại gần hôn Úc Hằng Chương một cái, lông mày giãn ra, nói với nụ cười: Thật sự tỉnh mà.
Để anh kiểm tra một chút. Úc Hằng Chương đặt tay sau lưng Thư Uyển, kéo dài nụ hôn, khiến nó thêm sâu sắc.
Thư Hựu Hựu ở bên cạnh cố gắng ngồi dậy nhưng không được, thật sự khiến nhóc con sốt ruột không thôi.
Sau khi xác định Thư Uyển không bị kịch bản làm ảnh hưởng tâm trạng, Úc Hằng Chương bế Thư Hựu Hựu đang lăn lộn trên thảm lên. Nhóc con vươn tay đòi vào lòng Thư Uyển, nhưng lại bị Úc tổng kiên quyết ngăn lại.
Gần đây tâm trạng của em rất sa sút, là vì nhân vật này sao?
Em muốn thử tìm lại cảm giác của Hạ Minh Duyệt. Thư Uyển đưa một ngón tay cho bé Bưởi, bé lập tức nắm lấy, bật cười khanh khách, khiến Thư Uyển cũng mỉm cười theo, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn hẳn.
Vai diễn này quá tốn sức lực và tinh thần. Úc Hằng Chương nói.
Nhưng em muốn thử. Thư Uyển ngẩng đầu.
Thấy được vẻ kiên định trên gương mặt Thư Uyển, Úc Hằng Chương khựng lại một lát rồi nói: Nếu em không chịu nổi cảm xúc của nhân vật, thì phải nói cho anh biết.
Thư Uyển khẽ cong mắt, hứa với anh: Vâng.
Không lâu sau, đã đến ngày Thư Uyển thử vai, Từ Tài Mậu đích thân đi cùng cậu.
Buổi thử vai hôm nay chỉ có một mình Thư Uyển, nhưng buổi thử vai được sắp xếp khá trang trọng, ngoài đạo diễn Tôn Gia Di, còn có phó đạo diễn và nhà sản xuất, cả nữ chính của "Hạ Sinh", là Viên Hân cũng có mặt.
Gặp lại Thư Uyển, Tôn Gia Di vô cùng vui mừng, cô phớt lờ ánh mắt dò xét của Từ Tài Mậu, tiến đến bắt tay Thư Uyển: Cảm ơn thầy Thư đã đến tham gia buổi thử vai của "Hạ Sinh"!
Viên Hân cũng gật đầu với Thư Uyển.
Ôi chao, quả nhiên vẫn phải là cậu. Tôn Gia Di đánh giá Thư Uyển từ trên xuống dưới, Tôi đã nói mà, trên người cậu có một cảm giác rất khác biệt. Một chàng trai ở độ tuổi cậu, rất khó tìm được khí chất trong sạch, thuần khiết thế này, không chỉ là khí chất thiếu niên, mà cái thần thái trong ánh mắt cũng không giống.
Đạo diễn Tôn còn chưa thử vai đã vội khen rồi. Nhà sản xuất cười nói, Để thầy Thư thử vai trước đi đã.
Được. Tôn Gia Di chỉ vào máy quay đặt phía trước, nói với Thư Uyển, Tất cả các buổi thử vai của đoàn phim đều cần phải lưu lại hồ sơ theo quy trình, không có vấn đề gì không?
Đã đến đây rồi thì còn có vấn đề gì nữa. Thư Uyển lắc đầu.
Tôn Gia Di lấy tập kịch bản đã in sẵn, ngẫu nhiên chọn một đoạn đưa cho Thư Uyển: Đoạn này đi, cuộc đối thoại đầu tiên giữa Tô Mạn Mạn và Hạ Minh Duyệt. Thầy Thư xem lời thoại trước, lát nữa cô Viên sẽ diễn cùng thầy, như vậy hiệu quả sẽ tốt hơn, cũng tiện cho thầy tìm được cảm xúc.
Chuẩn bị xong thì gọi chúng tôi nhé.
Thư Uyển lướt qua trang lời thoại, nói: Lời thoại tôi đều nhớ cả rồi, có thể bắt đầu luôn.
Tôn Gia Di: ...
Cô còn chưa ngồi lại vào ghế.
Trước đây nghe thầy Cát nói cậu xem lời thoại một lần là nhớ, hôm nay tôi mới được tận mắt chứng kiến. Tôn Gia Di cảm thán, cô quay sang nhìn Viên Hân bên cạnh, Thế nào, cô Viên? Lời thoại đoạn này em đã nhớ chưa?
Viên Hân lườm cô một cái: Chị nghĩ em đã bị chị lôi đến diễn cùng người khác bao nhiêu lần rồi?
Nếu cả hai bên đều không có vấn đề gì thì cũng không cần phải nói thêm gì nữa.
Nhân viên bên cạnh bật máy quay, buổi thử vai chính thức bắt đầu.
Sau khi tự giới thiệu đơn giản, Thư Uyển ngồi xuống sàn nhà, đối diện ống kính, một chân co lại tự nhiên, hai tay chống ra sau, dáng vẻ vô cùng tự tại.
Phóng tầm mắt về phía chân trời xa xăm, Hạ Minh Duyệt dường như cảm thấy nắng chói chang, bèn giơ một tay lên che mắt. Nhưng cánh tay cậu vươn ra rất xa, so với che nắng thì càng giống như đang muốn chạm vào mặt trời hơn, qua kẽ tay, ngắm nhìn vầng hoàng hôn lúc tỏ lúc mờ.
Này, cậu bạn, ngày nào cậu cũng ở đây, không cần phải đi học à? Giọng nói từ phía sau vọng đến, cắt ngang khoảnh khắc ngắm hoàng hôn của Hạ Minh Duyệt.
Những ngón tay trắng nõn khẽ cong lại, Hạ Minh Duyệt buông tay xuống, quay đầu lại.
Trong một thoáng, trên người cậu toát ra sự cô tịch đến mức dường như tràn đầy không thể chứa nổi, nhưng trong phút chốc, tất cả dường như chỉ là ảo ảnh.
Hạ Minh Duyệt ngẩng đầu nhìn vị khách không mời đã làm phiền mình, cười nói: Vậy còn chị thì sao? Ngày nào cũng ở đây, không cần đi làm sao?
Hóa ra cậu cũng chú ý đến tôi. Tô Mạn Mạn chậm rãi bước đến gần, ngồi xuống cạnh Hạ Minh Duyệt, cô ôm gối, không nhìn Hạ Minh Duyệt bên cạnh, mà cũng giống như Hạ Minh Duyệt, thả tầm mắt về một nơi nào đó rất xa.
Cậu nói cho tôi biết tại sao cậu không đi học, tôi sẽ nói cho cậu biết tại sao tôi không đi làm. Tô Mạn Mạn đặt cằm lên đầu gối nói.
Ừm... Ánh mắt của Hạ Minh Duyệt từ nơi xa xôi vô định thu về bên cạnh, cậu nhìn Tô Mạn Mạn, khí chất xa cách trên người cậu đột nhiên tan biến.
Khóe môi cong lên một nụ cười vô cùng tinh nghịch, Hạ Minh Duyệt thu chân lại giống Tô Mạn Mạn, ôm lấy đầu gối nói: Tôi trốn học ra ngoài chơi đó.
Tô Mạn Mạn có vẻ hơi bất ngờ vì sự thẳng thắn của cậu, quay đầu hỏi: Thật sao?
Lúc này, trên người Hạ Minh Duyệt đã hoàn toàn không còn cảm giác cô độc khi một mình ngắm nhìn mặt trời nữa, ngược lại, giống như một cậu nhóc hư hỏng với nụ cười rạng rỡ: Thật mà!
Được, được rồi!
Tôn Gia Di hô dừng lại, cô nhìn Thư Uyển với ánh mắt rực lửa, nói: Không cần thử nữa, thầy Thư, vai diễn này là của thầy rồi.