Nhất Trung ngày ấy, Giang Nghiên là tượng đài băng giá, "đóa hoa lạnh lùng" với vẻ ngoài tinh xảo, khí chất thanh lãnh như sương khói đỉnh núi. Trái ngược hoàn toàn, Nhan Yểu lại là "nữ sinh tai tiếng" – nét trong trẻo vốn có bị che lấp bởi vẻ quyến rũ hoang dại, bốc đồng từ tận xương tủy. Hai người, hai thế giới, tưởng chừng không bao giờ có điểm giao. Thế nhưng, mười năm sau, khi định mệnh một lần nữa kéo họ lại gần, Nhan Yểu chết lặng khi vô tình bắt gặp một hình xăm xanh đen ẩn hiện trên ngực của "học thần" năm xưa. Chỉ một từ duy nhất: "Yanyao." – Tên của cô! *** Thuở thanh xuân ấy, Giang Nghiên đã từng "hận" Nhan Yểu đến thấu xương tủy. Hận cô chiếm trọn tâm trí anh, khiến anh mất ăn mất ngủ. Hận cô có thể nở nụ cười rạng rỡ với cả thế giới, nhưng lại dành cho anh sự lạnh nhạt đến vô tâm. Hận cô vô tư bay nhảy, sống cuộc đời tự do tự tại, chưa một lần ngoảnh lại nhìn anh. Anh sẽ không bao giờ quên lời cô nói khi nhắc đến anh, ánh mắt thờ ơ cùng nụ cười nhạt nhẽo: "Giang Nghiên á? Chẳng có gì thú vị, chỉ là một học sinh ngoan ngoãn học giỏi mà thôi." *** Mười năm sau, Giang Nghiên giờ đã là Giang giáo sư danh tiếng tại Đại học Q, nổi tiếng là người nghiêm khắc, đặc biệt căm ghét những "thiếu nữ bất lương" – loại người thích trốn học, xăm mình, hút thuốc. Nhan Yểu, người đang "lừa dối bạn trai" để lén lút đến nghe giảng của anh, chỉ biết cười khẩy: "Thế thì ai mới hôm qua say mềm, ôm chặt lấy tôi không buông cơ chứ?" *** Hóa ra, hình xăm ấy không chỉ là nỗi hận, mà còn là lời thú tội câm lặng suốt một thập kỷ: "Để khắc ghi mối hận năm ấy, anh đã khắc tên em lên người. Nhưng suốt mười năm qua, mỗi ngày mỗi đêm, nó đều nhắc nhở anh rằng anh yêu em đến nhường nào." – Giang Nghiên. Lưu ý nhỏ dành cho độc giả: Nữ chính từng là bad girl chính hiệu thời cấp ba. Nam chính yêu thầm đến mức "ngược" chính mình. Và dĩ nhiên, nữ chính đã không còn "zin".