Chương 14: Gửi Trái Tim

Sậu Lạc - Kỉ Kinh

Chương 14: Gửi Trái Tim

Sậu Lạc - Kỉ Kinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhóm bạn bên ngoài vẫn chen chúc, khi thấy Hướng Biên Đình bước ra liền nhanh chóng lùi lại, nhường chỗ cho cậu.
Khi Hướng Biên Đình ra ngoài, cậu nhìn Lâm Vũ Hách và nhận lại một ánh mắt đầy ngụ ý: “Tôi giỏi không? Tôi thông minh không? Mau khen tôi đi!”
“Sao cậu lại ở trong đó lâu thế? Suýt nữa tụi tôi đã phải xông vào rồi.” Lưu Siêu nói, “Có chuyện gì vậy? Sao cậu lại nói chuyện với người ta?”
“Nói rồi mà, sếp Hướng đã xem nhiều cảnh lớn rồi.” Lâm Vũ Hách vừa nói vừa hỏi Hướng Biên Đình, “Có xin WeChat không? Có gửi trái tim chưa?”
Hướng Biên Đình chỉ ừ một tiếng.
Lâm Vũ Hách nói: “Được rồi, nhiệm vụ hoàn thành.”
Trần Gia Hiên luôn có sự chú ý kỳ lạ: “Người đó có phải là người quan trọng nhất trong đó không?”
Hình Hiểu Hinh phì cười: “Sao cậu lại quan tâm thế…”
“Vừa nãy không phải anh ta đứng dậy rồi sao? Cậu không thấy à?” Bạn cùng phòng của Lý Nhuỵ nói, “Cao hơn Hướng Biên Đình cả nửa cái đầu, tôi cảm giác phải một mét chín ấy.”
Cô gái đó hỏi Hướng Biên Đình: “Lúc cậu gửi trái tim, có phải người ta sắp cười chết không?”
“Cũng gần vậy.” Hướng Biên Đình nói.
“Ha ha ha ha, tôi nói mà, chắc tất cả mọi người trong phòng đều đang cười…”
Lý Nhuỵ lại hỏi: “Cậu vừa nói gì với người đó mà lại đứng gần như vậy?”
Hướng Biên Đình nói bừa: “Tôi nói trái tim không đẹp, bảo anh ta đừng để ý.”
Mọi người đều ngẩn người một lúc rồi bật cười. Lý Nhuỵ cười đỏ mặt: “Hướng Biên Đình, cậu điên à? Đừng nói đùa như vậy nữa…”
Hướng Biên Đình rẽ vào phòng bên trái, cả đám người ríu rít theo sau. Mặc dù ban ngày, Hình Hiểu Hinh đã gặp Hạ Tuyên ở studio, nhưng trong phòng karaoke tối quá, nên cô không nhìn rõ người bên trong là ai, vì thế Hướng Biên Đình mới có thể nói bừa.
Hướng Biên Đình ngồi lại trên ghế sofa, nghe thấy có người hỏi: “Chơi không? Chơi không?”
“Chơi chơi chơi!”
“Các cậu tiếp tục đi, tôi phải chọn bài.”
“Tôi cũng không chơi nữa, lát chơi.”
“Bài hát nhiều lên chút, lát nữa hết!”
“Chọn giúp tôi bài ‘Vận may đến’.”
Lâm Vũ Hách ngồi cạnh Hướng Biên Đình, cậu quay đầu nhìn cậu ta: “Cậu biết thầy Hạ bên cạnh à?”
“Biết chứ.” Lâm Vũ Hách xiên một miếng dưa hấu rồi cắn, “Vừa nãy đi vệ sinh, tôi đã gặp anh chàng tóc bạc đó, anh ta đi cùng thầy Hạ, nhưng không kịp nói với cậu. Có phải cảm ơn tôi không, tôi đã giúp cậu giảm bớt bao nhiêu độ khó.”
Hướng Biên Đình nheo mắt cười: “Thật sự cảm ơn cậu.”
Cái WeChat này có khác gì hỏi người lạ, có gì mà phải bận tâm. Nói chuyện với người lạ, cậu cũng chẳng thấy ngượng, đến giờ vẫn còn nóng mặt.
Hướng Biên Đình hơi khát, liền lấy bình nước thể thao trong túi uống một ngụm.
Bạch Khâm từ nhà vệ sinh đi ra, có người muốn vào toilet, bị y chặn lại: “Lão Tần đang nôn mửa ở trong đó…”
Người đó bật cười: “Nôn thật à?”
“Trông như vậy mà không nôn mới lạ.”
Bạch Khâm đi tới ngồi cạnh Hạ Tuyên: “Em đến xin lỗi sếp Hạ đây.”
Hạ Tuyên nhìn y, mặt mày vẫn đầy vẻ tự mãn, không biết xin lỗi cái gì.
“Cậu đến xin lỗi hay đến khoe công?” Hạ Tuyên hỏi.
“Tuỳ anh.” Bạch Khâm nhếch môi, “Nếu anh không vui thì em xin lỗi, nếu anh vui thì em khoe công.”
Đầu óc Bạch Khâm xoay chuyển nhanh, không mấy người theo kịp. Chiều nay Hướng Biên Đình và Lâm Vũ Hách chỉ ở studio chưa đầy nửa tiếng, thế mà y đã có thể làm ra trò này.
“Đừng xăm nữa, cậu thích hợp làm việc ở Liên Hợp Quốc.” Hạ Tuyên nói.
“Xin thanh minh nhé, em thật sự không biết cậu ấy đến đây, chuyện này hoàn toàn là ngẫu nhiên.” Bạch Khâm cười cười nhìn hắn, “Đúng là duyên phận.”
Hạ Tuyên không nói gì, Bạch Khâm lại nói: “Em vốn định qua bên cạnh thăm bạn nhỏ, nhưng không ngờ cậu ấy lại tự sang đây. Anh cũng thấy đó, trái tim này là do cậu bé tự làm, không liên quan gì đến em cả.”
Âm nhạc nhẹ nhàng, ban đầu Bạch Khâm nói chuyện với Hạ Tuyên cũng có thể nghe thấy, nhưng một anh chàng nào đó chiếm mic đột nhiên cất giọng hát một bài trữ tình nghe như đang khóc, khiến tiếng mọi người nói chuyện chìm nghỉm.
Bạch Khâm không muốn gào lên để nói chuyện với Hạ Tuyên, y lấy một miếng cam bỏ vào miệng, rồi sang bên cạnh chọn bài hát.
Màn hình điện thoại để trên bàn sáng lên một chút, Hạ Tuyên ngẩng đầu nhìn, là thông báo tin nhắn WeChat từ Hướng Biên Đình. Hắn mở WeChat xem, Hướng Biên Đình gửi cho hắn một emo “cảm ơn”.
Hạ Tuyên trả lời: [Không có gì.]
Nửa phút sau, Hướng Biên Đình lại gửi một tin nhắn: [Thầy Hạ, Tuyên của anh là cái nào?]
Hạ Tuyên trả lời: [宣.]
Hướng Biên Đình đã đổi ghi chú của Hạ Tuyên, vừa quay lại giao diện trò chuyện thì vừa khéo có một tin nhắn bật lên.
Hạ Tuyên: [Tên của cậu là những chữ nào?]
Hướng Biên Đình trả lời: [向边庭]
Hạ Tuyên: [Ừm.]
Cái “Ừm” này có chút ý nghĩa kết thúc chủ đề, Hướng Biên Đình không biết nên trả lời gì nữa, cậu vào xem vòng bạn bè của Hạ Tuyên thì thấy bên trong chẳng có gì cả.
Một lúc sau, điện thoại lại rung, Hướng Biên Đình cúi đầu nhìn.
Hạ Tuyên: [Khi nào đi thì gửi tin nhắn, tôi đưa cậu về cùng.]
Hướng Biên Đình nhìn màn hình, ngẩn ra một lúc mới cầm điện thoại gõ chữ.
Hướng Biên Đình: [Chắc chúng tôi không chơi muộn đâu, không làm phiền anh nữa.]
Hạ Tuyên: [Không phiền.]
Hạ Tuyên: [Tôi có thể đi bất cứ lúc nào.]
Có thể đi bất cứ lúc nào, nhưng cậu cũng không tiện thật sự nhắn cho Hạ Tuyên trước khi đi. Hướng Biên Đình không biết nên trả lời thế nào.
Hạ Tuyên: [Hửm?]
Hướng Biên Đình do dự một lúc, trả lời: [Ừm, vậy tôi sẽ gửi tin nhắn cho anh.]
Hạ Tuyên: [Ừm.]
Chớp mắt đã gần mười một giờ, hai cô gái khác trong ký túc xá của Lý Nhuỵ nhìn thời gian không còn sớm nữa, định về nhà, cả hai đều là người Giang Châu, tối nay cũng từ nhà chạy đến. Trung Thu kết hợp với cuối tuần vừa rồi được nghỉ hai ngày, Lý Nhuỵ và Hình Hiểu Hinh nhà xa nên lười về. Ký túc xá của Hướng Biên Đình chỉ có Lâm Vũ Hách về nhà, những người khác đều ở lại trường cả Trung Thu.
Hai người đi rồi, niềm vui giảm đi một nửa, lại hát thêm hai ba bài, mấy người còn lại cũng chuẩn bị giải tán.
Hướng Biên Đình suýt quên gửi tin nhắn cho Hạ Tuyên, lúc nhìn thấy ảnh đại diện WeChat của Hạ Tuyên mới nhớ ra chuyện này.
Những người lớn trong phòng bên cạnh đang hát rất vui, có vài người đã uống say mềm. Hạ Tuyên đang chơi trò chơi với họ, cảm thấy điện thoại trong túi rung một cái, hắn móc điện thoại ra nhìn.
Hướng Biên Đình: [Thầy Hạ, tôi phải về rồi.]
Hạ Tuyên: [Đợi tôi ở cửa, ba phút.]
Hướng Biên Đình: [Tôi đã ra ngoài rồi.]
Hạ Tuyên: [Tôi nói là ở cửa KTV.]
Hạ Tuyên đứng dậy, chỉ ra ngoài cửa, ra hiệu với mọi người là hắn phải đi rồi.
Những người đang hát liền dừng lại, giơ mic lên nói: “Ông đi sớm quá vậy?”
“Về ngủ.” Hạ Tuyên nói, “Thanh toán rồi, các ông từ từ chơi.”
Có người ngăn cản không cho hắn đi: “Không phải đã nói là hát xuyên đêm sao? Đi đâu vậy, không được đi.”
“Ông nói với ai vậy?” Hạ Tuyên cầm điện thoại lên, móc chìa khóa xe trong túi ném cho Tiêu Dịch Dương, “Dù sao cũng không phải với tôi.”
Tiêu Dịch Dương một tay bắt lấy chìa khóa, anh ta sớm đã muốn về, ghét nhất là đến những chỗ này. Nếu không phải vì đi cùng Bạch Khâm thì anh ta đã về nhà ngủ từ lâu rồi, ngồi đây chịu đựng quá lâu rồi, nếu Hạ Tuyên không về thì anh ta cũng tự về.
Bạch Khâm còn đang bên đó uống rượu nói chuyện, Tiêu Dịch Dương đi tới ôm lấy cổ y: “Đi thôi, về nhà thôi.”
Trong miệng Bạch Khâm còn ngậm một ngụm rượu chưa nuốt xuống: “Mới có mười hai giờ mà?”
Tiêu Dịch Dương buông y ra: “Thế thì em ở lại đây đi, lát nữa tự gọi taxi về, anh với Hạ Tuyên đi trước.”
Hạ Tuyên đã đẩy cửa đi ra ngoài, Tiêu Dịch Dương cầm chìa khóa, không thèm quay đầu lại mà đi theo.
Tiêu Dịch Dương đóng cửa lại, Hạ Tuyên quay đầu nhìn anh ta một cái: “Ít nhất cũng phải đợi y ba giây chứ.”
Tiêu Dịch Dương cười cười nói: “Một giây cũng không muốn ở lại, vì em ấy mà tôi đã chịu đựng vài nghìn giây rồi. Không sao, lát nữa em ấy sẽ tự ra thôi.”
Hai người cũng không đợi y, cứ thế đi ra ngoài. Hạ Tuyên nói với Tiêu Dịch Dương: “Lát nữa tôi sẽ dẫn một người đi cùng.”
Tiêu Dịch Dương ngẩn ra, nhìn hắn rồi ừ một tiếng, cười như không cười: “Mới thêm WeChat mà đã dùng rồi hả.”
Hạ Tuyên không nói gì.
“Cậu ấy đang đợi ông à?” Tiêu Dịch Dương hỏi.
Hạ Tuyên còn chưa kịp mở miệng, Bạch Khâm đã xách áo khoác từ trong phòng đi ra. Y chạy một bước tới sau lưng Tiêu Dịch Dương, nâng chân dùng đầu gối đụng vào mông anh ta: “Đm hai người không đợi em gì cả…”
“Nếu em ra muộn hơn chút nữa thì bọn anh đã trên đường rồi.” Tiêu Dịch Dương nói.
“Vừa ở trong đó tìm điện thoại đó chứ.” Bạch Khâm khoác áo vào.
Tiêu Dịch Dương nhìn Hạ Tuyên, nói với Bạch Khâm: “Lát nữa sếp Hạ của em còn phải dẫn một người bạn, bạn nhỏ.”
Bạch Khâm uống rượu, đầu óc phản ứng hơi chậm, ngẩn ra hai giây rồi đột nhiên bật cười: “Cái WeChat này không uổng phí rồi. Người đâu? Đang đợi bên ngoài à?”
Hướng Biên Đình đang đợi bên ngoài, mấy bạn học khác đã gọi taxi về trường rồi. Lát nữa, Lâm Vũ Hách sẽ về nhà, cậu ta lười gọi taxi, định để bố đến đón.
“Lát tôi sẽ bảo bố tôi đưa cậu về luôn.” Lâm Vũ Hách lật lật số điện thoại của bố mình, “Ầy, biết giải tán sớm thế này, tôi đã gọi bố sớm hơn rồi…”
“Lát tôi sẽ về cùng thầy Hạ.” Hướng Biên Đình nói, “Anh ấy sắp ra rồi.”
Lâm Vũ Hách ngẩng đầu nhìn cậu: “… cái gì cơ?”
Đang nói, giọng của Bạch Khâm từ phía sau vang đến: “Hai cậu nhóc chưa đi à.”
Lâm Vũ Hách quay đầu lại, Bạch Khâm nhìn cậu ta: “Sao cậu không qua bên cạnh gặp tôi?”
Lâm Vũ Hách cười, vỗ vỗ lưng Hướng Biên Đình, nói: “Chẳng phải có đại diện qua xem rồi sao.”
“Bạn học của các cậu đều đi hết rồi à?”
“Đúng vậy. Các anh cũng kết thúc sớm vậy à?” Lâm Vũ Hách nhìn bên trong, “Các anh về sớm à? Sao chỉ có ba người vậy?”
Bạch Khâm nhìn Hạ Tuyên và Tiêu Dịch Dương, nói: “Hai chú này lớn tuổi rồi, không chịu nổi nữa, phải về ngủ.”
Lâm Vũ Hách cười: “Chưa thấy chú nào trẻ như vậy nha.”
Lâm Vũ Hách nhìn Hạ Tuyên, cười hỏi: “Thầy Hạ, Đình Đình cho anh một trái tim, anh có hài lòng không?”
Hạ Tuyên đùa: “Không hài lòng thì tôi đã không cho cậu ấy ra ngoài.”
Lâm Vũ Hách cười lăn cười bò.