Hoa hướng dương trên núi cao

Sậu Lạc - Kỉ Kinh

Hoa hướng dương trên núi cao

Sậu Lạc - Kỉ Kinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dạo gần đây, Hướng Biên Đình thường cười trước màn hình điện thoại, đến cả hoa trên núi cao cũng sắp bung nở như những cánh hoa hướng dương vậy.
Sau đó, Hạ Tuyên gửi tin nhắn bảo tối nay có việc bận, không về kịp để ăn tối cùng cậu.
Hướng Biên Đình đáp: "Anh bận thì cứ làm việc, em ăn ở căng tin cũng được."
Cuộc sống dần trở lại quỹ đạo cũ. Hướng Biên Đình ăn trưa ở trường, lâu không ăn nên hơi nhớ mùi vị của căn tin. Tóc cậu hơi dài, định sau giờ học sẽ đi cắt. Ăn xong, Lâm Vũ Hách hỏi cậu có đi xem phim không, bảo dạo này có một bộ phim hay vừa ra mắt, nhiều người khen ngợi, nhưng cậu ta ngại đi một mình nên muốn đợi cậu trở lại cùng xem.
Hai chàng trai đi xem phim quả thực hơi kỳ quặc, nhất là với tính cách khá hướng nội của Hướng Biên Đình. Trước đây cậu cũng từng đi xem phim cùng Thẩm Trạch, nhưng hồi đó không thấy gượng gạo, bởi vì hai người vốn đã gắn bó từ nhỏ, thậm chí còn mặc quần lót hở đũng chơi cùng nhau, xem phim cùng nhau cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng lần này, lần đầu tiên Hướng Biên Đình đi xem phim cùng Hạ Tuyên.
"Đi không?" Giọng Lâm Vũ Hách kéo sự chú ý của cậu trở lại.
"Hai đứa con trai đi xem phim, có vẻ kỳ quặc nhỉ." Nói xong, Hướng Biên Đình tự thấy buồn cười, yêu đàn ông rồi mà vẫn còn ngượng ngùng như thế, thật chẳng thoải mái chút nào.
"Không phải—" Lâm Vũ Hách cạn lời, rồi lại thấy buồn cười, "Xem phim điện ảnh chứ có phải xem phim ở nhà đâu, sao cậu lại sợ người khác nghĩ chúng ta là gay thế?"
Hướng Biên Đình thầm nghĩ: Tôi thì không sợ, tôi vốn đã như thế mà.
Cậu gật đầu: "Được, đi xem. Nhưng sau giờ học, tôi phải đi cắt tóc trước."
Chỉ có hai tiết học buổi chiều, tan học xong, Hướng Biên Đình và Lâm Vũ Hách quay về ký túc xá. Trước đó, Hạ Tuyên đã đưa cho Lâm Vũ Hách chiếc máy dự phòng và pin sạc, để cậu mang về trả lại.
Nhắc đến Hạ Tuyên, đột nhiên Lâm Vũ Hách mở album ảnh trên điện thoại, đưa cho Hướng Biên Đình xem một bức hình.
Hướng Biên Đình thoáng nhìn, lập tức hiểu ngay: "Anh ấy thiết kế hình xăm cho cậu à?"
"Ừ." Lâm Vũ Hách nhướng mày gật đầu, "Thế nào?"
Hướng Biên Đình cười: "Còn cần tôi nói gì nữa, miệng cậu sắp ngoác đến tận sau đầu rồi."
Bức tranh khá đơn giản: bầu trời sao và một chú cá voi, đúng thứ mà Lâm Vũ Hách muốn. Phong cách tươi trẻ. Nhưng tài năng thẩm mỹ của Hạ Tuyên đích thực là thiên tài, biến những yếu tố đơn giản thành tác phẩm độc đáo, riêng biệt của riêng hắn. Chỉ nhìn một lần đã biết đó là tác phẩm của Hạ Tuyên, thanh thoát, bao la.
Chú cá voi được vây quanh bởi dải ngân hà, đuôi kéo theo những ngôi sao lấp lánh, phóng khoáng, tự do.
Lâm Vũ Hách mỉm cười nhìn bức tranh lần nữa, càng nhìn càng hài lòng. Cậu tưởng tượng hình ảnh này sẽ như thế nào khi được xăm lên vai mình.
Bức tranh không mất nhiều thời gian của Hạ Tuyên, hắn nhớ ra thì tiện tay vẽ luôn, sau đó gửi ảnh phác thảo qua WeChat cho Lâm Vũ Hách xem, còn bảo cậu rằng kích thước xăm ngoài đời có thể không nhỏ như vậy, đuôi cá voi kéo theo sao có thể sẽ xăm tới sát vai, toàn bộ bức tranh không chỉ ở phần vai sau, hỏi cậu có muốn sửa không, cậu nói không cần, như vậy đã rất đẹp rồi.
"Tôi nghĩ bức tranh này với anh ấy chỉ như vài giọt nước mà thôi." Lâm Vũ Hách lướt điện thoại, mở tác phẩm mới phát hành trong studio của Hạ Tuyên. So với những bức tranh phức tạp này, tác phẩm của cậu ta chỉ như đồ án tốt nghiệp của sinh viên đại học. "Uiii, trình độ này, thật sự quá đỉnh."
Hướng Biên Đình đi cắt tóc, lần này cắt ngắn khá nhiều, nhìn rất tinh thần.
Hai người chuẩn bị đi ăn ngoài, ăn xong sẽ đi xem phim. Hướng Biên Đình viện lý do cần lấy điện thoại, nói muốn ghé qua chỗ Hạ Tuyên trước, Lâm Vũ Hách gật đầu: "Được rồi."
Hôm nay không phải cuối tuần, Lâm Vũ Hách thấy chị mình ở quán cà phê thì hơi ngạc nhiên: "Ơ, sao hôm nay chị lại đến? Hôm nay không phải cuối tuần mà."
"Đồng nghiệp xin nghỉ, ta giúp cô ấy trực một ngày." Lâm Khả Vi cười chào Hướng Biên Đình: "Lâu không gặp, em trai."
Hướng Biên Đình cười: "Quả thật là lâu không gặp."
"Mấy giờ chị tan làm thế?" Lâm Vũ Hách hỏi.
"6 giờ."
"Thế thì sắp rồi."
"Uống gì? Ta mời."
"Vậy em không khách sáo." Lâm Vũ Hách nhìn menu trên tường, "Chị có đồ uống nào không phải cà phê không?"
"Có, mục cuối cùng, mi tự xem đi."
Hướng Biên Đình nhìn sang bên cạnh, thấy Ninh Viễn đứng sau quầy, tay đang nghịch hạt cà phê trên bàn. Vết thương của cậu đã tháo chỉ, một bên mắt có vết sẹo rõ ràng, vừa mới lành, vẫn còn màu đỏ nhạt.
Hướng Biên Đình đi qua, gọi cậu ấy: "Anh Viễn."
Ninh Viễn hơi ngẩng đầu lên, nhưng không nhìn về phía Hướng Biên Đình.
"Không phải quên mất tôi rồi chứ?" Hướng Biên Đình hỏi.
Ninh Viễn ngừng vài giây rồi lắc đầu.
"Thế là quên hay không quên?" Hướng Biên Đình cười hỏi.
Ninh Viễn lắc đầu, ý là không quên.
"Nhớ là được." Hướng Biên Đình nhìn vào mắt cậu ấy, "Mắt thế nào rồi? Vết thương có đau không?"
Cậu ấy luôn phải phản ứng một lúc mới có thể trả lời, cơ bản là không nói chuyện, chỉ gật đầu hoặc lắc đầu.
Bên cạnh, Lâm Vũ Hách nghe thấy liền nhìn qua, hơi ngạc nhiên khi thấy Hướng Biên Đình nói chuyện được với anh chàng đẹp trai lạnh lùng đó.
Cậu bước lại gần, phát hiện anh chàng đẹp trai bị thương ở mắt, một gương mặt đẹp như vậy mà lại có vết sẹo rõ ràng, nhìn khá khó chịu.
Chuông cửa kêu lên, Lâm Vũ Hách theo phản xạ quay lại nhìn, cảm thấy người bước vào trông hơi quen mắt. Người đó có mái tóc vàng hơi dài, đội một chiếc mũ lưỡi trai, phía sau còn buộc một đoạn tóc nhỏ, đi đến quầy gọi một ly cà phê.
"Có thể đưa lên phòng xăm ở lầu trên không?" Người đó hỏi Lâm Khả Vi.
"Có thể."
"Vậy nhờ đưa lên giúp tôi nhé."
"Được."
Sau đó người đó lên lầu.
"Ôi vãi, đó không phải là Đào Dã sao?" Lâm Vũ Hách đã nhận ra đó là ai, ca sĩ chính của một ban nhạc khá nổi tiếng. Có một thời gian, cậu rất thích ban nhạc này, giờ trong danh sách phát vẫn còn những bài hát của họ.
Lâm Khả Vi nhìn về phía cửa lên lầu: "Ai vậy? Mi biết à?"
Hướng Biên Đình cũng nhìn về phía đó.
"Ca sĩ chính của một ban nhạc khá nổi, bài hát của họ khá hay."
Ban nhạc dù nổi đến đâu cũng chỉ là một vòng tròn nhỏ, không thể so với idol mạng và ngôi sao. Lâm Khả Vi không biết.
"Trông cũng đẹp trai đấy."
"Cho nên cũng rất nổi tiếng nữa." Lâm Vũ Hách nhớ là Đào Dã luôn hoạt động ở Bắc Thành, nên hơi thắc mắc: "Anh ta không phải đến đây chỉ để xăm hình chứ?"
"Chắc chắn rồi." Lâm Khả Vi nói, "Có khá nhiều người nổi tiếng đến đây để xăm hình, ta đã gặp hai người rồi."
"Có thể đi xa như vậy, đúng chuẩn tình yêu đích thực rồi—" Lâm Vũ Hách dừng một chút, đột nhiên nhớ đến chuyện Đào Dã đã công khai mình là gay cách đây hai năm. Chuyện đó từng được bàn tán rất nhiều, thậm chí lên hot search, ban đầu có tin đồn trong giới nói Đào Dã là gay, có bạn trai ngoài ngành, tất cả hình xăm trên người anh ta đều do cùng một thợ xăm thực hiện, và thợ xăm đó chính là bạn trai của anh ta.
Sau đó, Đào Dã trực tiếp công khai tính hướng của mình, thừa nhận mình là gay, cũng thừa nhận có một người bạn trai là thợ xăm. Lâm Vũ Hách không nhớ rõ những điều gì đã xảy ra sau đó, chỉ nhớ Đào Dã đã công khai chuyện này. Hôm nay thấy Đào Dã đến đây xăm, cậu ta mới nhớ đến tin tức cũ đó.
Lâm Vũ Hách ngồi ngẩn người mất một lúc mới thốt lên "Ôi vãi."
"Làm sao vậy?" Lâm Khả Vi nhìn cậu ta, Hướng Biên Đình cũng nhìn cậu ta, biểu cảm của Lâm Vũ Hách rất phong phú.
"Không có gì." Lâm Vũ Hách lắc đầu, không muốn suy diễn.
Cả hai mang cà phê lên lầu tìm Hạ Tuyên. Khi lên lầu, Hướng Biên Đình hỏi Lâm Vũ Hách: "Vừa nãy cậu sao vậy?"
Nghe thấy Lâm Vũ Hách nói "tình yêu đích thực", dây thần kinh của cậu lập tức co giật, rất nhạy cảm, cộng với phản ứng của Lâm Vũ Hách… khiến cậu cứ cảm giác có chuyện gì đó, và chuyện này có lẽ còn liên quan đến Hạ Tuyên.
"'Ôi vãi' nữa là sao." Hướng Biên Đình lại hỏi.
"Không có gì, tôi chỉ nghĩ đến một số chuyện thôi."
"Chuyện gì?"
"Chuyện của ca sĩ trong ban nhạc đó."
Hướng Biên Đình nhướn mày, đợi cậu ta tiếp tục nói.
Lâm Vũ Hách quay đầu nhìn cậu, cười nói: "Cậu vẫn còn hứng thú với chuyện này à?"
Lâm Vũ Hách vốn không muốn nói, nhưng Hướng Biên Đình đã chủ động hỏi, cậu ta liền nói cho cậu biết.
"Tưởng Văn Vân nói anh đã vào đó hai năm trước, chuyện này thật không?" Đào Dã nằm trên chiếc giường nhỏ, một chân đặt thẳng, chân kia co lại duỗi ra bên cạnh, Hạ Tuyên cúi đầu xăm lên chân anh ta.
Hạ Tuyên ừ một tiếng.
"Sao thế? Thật sự đã ở trong đó hai năm à?"
"Không lâu như vậy, hơn một năm rưỡi."
"Tôi cứ tưởng Tưởng Văn Vân đang đùa với tôi, bảo sao hồi đó nhắn tin cho anh mà không thấy phản hồi, gọi điện không ai bắt máy. Làm sao mà vào đó thế? Phạm phải chuyện gì?"
Hạ Tuyên ngẩng lên nhìn anh ta: "Không nhắc đến chuyện này được không?"
Đào Dã cười một tiếng: "Được, không nhắc đến." Anh ta nhìn quanh căn phòng xăm này, còn nhìn ra ngoài một lần, nói: "Đại Phật như anh định ở lại trong ngôi miếu nhỏ này luôn à?"
Hạ Tuyên không nói gì, hắn vốn không thích nói khi xăm, chỉ có Đào Dã khá quen thuộc với hắn mới dám nói nhiều như vậy.
"Có phải thiếu tiền không? Nếu thiếu tiền thì tôi sẽ đầu tư cho anh, đổi một nơi lớn hơn, căn phòng này quá nhỏ, không thích hợp với anh đâu."
Cửa hàng nhỏ này so với studio trước đây của Hạ Tuyên thực sự quá nhỏ. Trước đây, trong cửa hàng của Hạ Tuyên có tới mười mấy thợ xăm, người ta gọi hắn là "sếp Hạ" cũng có nguyên do cả.
"Không cần." Hạ Tuyên lạnh lùng nói: "Có thể nói ít thôi không."
"Đã lâu không gặp, ngay cả một câu cũng không cho tôi nói à? Hôm nay tôi không muốn chấp hành mớ quy tắc bỏ đi kia của anh, nếu không cho tôi nói thì cứ bảo trợ lý của anh khâu miệng tôi lại."
Đào Dã là người cứng đầu, tính khí không tốt, trước đây còn khá lịch sự với Hạ Tuyên, hai năm không gặp giờ càng thêm kiêu ngạo. Hạ Tuyên cũng không phải là người dễ tính: "Lần này xăm xong lần sau đừng tìm tôi nữa."
"Ê, lại còn tức giận à."
Hạ Tuyên không tức giận, nhưng lời nói là nghiêm túc.
"Không tìm anh thì còn tìm ai?"
Xăm hình có gây nghiện hay không thì tùy vào từng người. Đối với Đào Dã, điều này gần như là một dạng nghiện, anh ta đã đến chỗ Hạ Tuyên xăm nhiều lần rồi, đều không phải là hình lớn, lần này chắc chắn cũng không phải lần cuối.
"Tìm Tưởng Văn Vân." Hạ Tuyên đáp lại.
Đào Dã cười một tiếng: "Trình độ của anh ta làm sao mà so với anh được."
Tưởng Văn Vân là bạn trai cũ của Đào Dã, cũng là thợ xăm, làm cùng một studio với Bạch Khâm, anh ta là ông chủ của tiệm đó. Trước đây, Bạch Khâm là thợ xăm trong tiệm, sau đó đầu tư vào thành viên, giờ cũng trở thành một trong những ông chủ.
Với tư cách là thợ xăm, trình độ của Tưởng Văn Vân thực sự không được coi là hàng đầu, ít nhất Đào Dã không coi trọng, nhưng không ngăn được việc hai người đã từng có một đoạn tình cảm.
Khi Hướng Biên Đình và Lâm Vũ Hách vào tiệm, Trình Dư đang dọn đồ chuẩn bị tan làm.
"Ô, sao các cậu lại đến đây vào giờ này?" Trình Dư rất ngạc nhiên khi thấy họ.
"Đến trả điện thoại cho thầy Hạ." Lâm Vũ Hách nói, "Chị tan làm rồi à?"
"Ừ."
Cửa tiệm xăm mở, trong phòng vang lên tiếng máy xăm "rì rì rì".
Cửa mở có nghĩa là có thể cho người xem, thường thì nếu khách hàng xăm vào những chỗ riêng tư thì cửa sẽ đóng.
Về câu chuyện mà Lâm Vũ Hách đã nói, tất nhiên Hướng Biên Đình không tin thợ xăm đó chính là Hạ Tuyên, nhưng cậu vẫn tò mò về thân phận của Đào Dã, dù không bị ghen tị nhưng vẫn hơi để ý.
Ai mà ngờ vừa đi đến cửa tiệm xăm nhìn vào bên trong, đã lập tức cảm thấy ghen tị.
Có người đang nằm trên giường xăm của tiệm, là người đàn ông tóc vàng lúc nãy, nửa dưới chỉ mặc một chiếc quần lót, một chân duỗi thẳng, một chân co lại. Anh ta mở hai chân nằm đó, Hạ Tuyên thì đang cúi người cầm súng xăm hình bên trong đùi anh ta.
"Ôi trời." Lâm Vũ Hách cũng rất bất ngờ, không ngờ lại để mở cửa khi xăm vào chỗ riêng tư như vậy.
Đào Dã nhìn ra cửa, thấy bên ngoài có người nhưng cũng không phản ứng quá lớn, cũng không để ý việc chân mình đang mở, kệ cho họ nhìn.
"Xin lỗi." Hướng Biên Đình nói một tiếng xin lỗi, dù sao cũng không nên nhìn, họ thật sự có phần thất lễ.
Hạ Tuyên nghe thấy liền ngẩng đầu lên, Đào Dã bên cạnh cười nói: "Xin lỗi cái gì, tôi có phải không mặc quần đâu."
Hướng Biên Đình nghĩ thầm: Vậy anh còn muốn để trần để bạn trai tôi xăm cho anh à.
Cậu và Hạ Tuyên nhìn nhau.