Sau cuộc ly hôn đầy sóng gió và bước chuyển nhà vội vã, tôi ngã vật xuống chiếc giường lạnh lẽo, thân thể như tan rã vì mệt mỏi. Chưa kịp chìm vào giấc ngủ, tiếng chuông điện thoại vang lên. Tin nhắn từ mẹ chồng cũ khiến tôi giật mình:
**"Vãn Vãn, con vẫn là cô gái ngoan ngoãn như ngày nào. Đây là số tiền hồi môn mà mẹ trả lại cho con khi con về làm dâu. Mong con nhận cho lòng thành."**
Bên dưới là dòng tin nhắn thứ hai, lạnh lùng và đầy căm phẫn:
**"Giờ đây A Vũ đã có người mới. Mẹ cũng không thể liên lạc với con nữa. Chúc hai người hạnh phúc."**
Từng chữ như dao cắt vào lòng tôi. Chồng cũ của tôi đã bạc tình, nhưng mẹ chồng cũ—người phụ nữ từng đối xử tử tế với tôi—lại nhẫn tâm như vậy sao? Tôi nhìn vào tài khoản, quyết định sẽ rời khỏi thành phố, đi thật xa, để quên đi những ký ức đau lòng.
Vừa mở ứng dụng du lịch, một tin nhắn đột ngột xuất hiện từ số lạ, kèm theo bức ảnh gây sốc:
**"Khương Vãn, căn nhà này giờ đây là tổ ấm của tôi và A Vũ. Cô ấy thích tôi hơn cô, nên đừng có mơ tưởng nữa."**
Bức ảnh ghi lại cảnh người phụ nữ trẻ khoác tay chồng cũ, đứng ngay trong ngôi nhà mà trước đây chúng tôi từng cùng nhau lựa chọn. Bên cạnh họ, mẹ chồng cũ cười hiền hậu, như thể chấp nhận mọi chuyện.
Một luồng lạnh đột ngột xâm chiếm toàn thân tôi. Tôi không còn tức giận nữa, chỉ còn cảm giác tê dại. Tay run rẩy, tôi gọi ngay cho cảnh sát:
"Cảnh sát ơi, tôi muốn báo án mạng! Ở khu dân cư Hạnh Phúc Garden, có người chết."
"Ai đã chết vậy? Ở tòa nhà nào, căn hộ nào?"
Tôi nghẹn lời, trước khi thốt lên:
"Mẹ chồng cũ của tôi… cô ấy đã chết."
Truyện Đề Cử






