Chương 11

Sáu Mươi Năm Cuộc Đời thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhiễm Bình thấy Phó Bân đang gấp, liền gật đầu, sau đó nói với Cao Phán Nguyệt: “Đi theo tôi!”
Cô đoán, Cao Phán Nguyệt chắc chắn muốn đến gặp Cố Kiến Minh.
Mặc dù Cao Phán Nguyệt không hài lòng, nhưng cũng hiểu rằng đây là nơi nguy hiểm, không phải muốn làm gì thì làm được, nên đành theo Nhiễm Bình bước vào trong.
Vừa bước vào, Nhiễm Bình đã đưa quân phục cho Cao Phán Nguyệt, khi cô ta vẫn còn đang mặc váy…..
“Tôi không biết cô đã làm cách nào để đến được đây, nhưng tôi nói cho cô biết, nơi này không phải chỗ để cô diện váy làm tiểu thư, cũng chẳng phải nơi để hẹn hò yêu đương.”
“Ở đây, mỗi phút giây bị lãng phí đều có thể sẽ bỏ lỡ thời gian tốt nhất để cứu một thương binh.”
“Được rồi, đi thay quần áo đi!”
Mặc dù Cao Phán Nguyệt đã được người sắp xếp cô đến đây dặn dò phải nghe lời cấp trên, nhưng bản tính tiểu thư đã ăn sâu vào xương tủy, huống chi người đối diện lại là tình địch của mình.
“Cô có biết nói chuyện hay không? Cô vênh váo sai khiến ai đấy?”
“Tôi nói cho cô biết, tôi đến đây là vì anh Kiến Minh, chúng tôi sẽ sớm kết hôn thôi, tôi muốn cùng anh ấy vào sinh ra tử.”
Từng câu từng chữ cô ta đều khẳng định chủ quyền của mình, nhằm khiêu khích Nhiễm Bình.
Nhiễm Bình có phần cạn lời, khẽ nhếch miệng: “Rồi… thì có liên quan gì đến tôi?”
“Thay quần áo nhanh lên, nếu trong vòng một phút mà chưa xong, tôi sẽ báo cáo Phó đội trưởng là cô không phục tùng mệnh lệnh, rồi đuổi cô về!”
“Tôi thay!”
Cao Phán Nguyệt nghe thấy thế liền vội vàng nói.
Sau khi rời khỏi lều, Phó Bân vẫy tay với Nhiễm Bình, cô bước đến chỗ anh. Anh đang đeo khẩu trang, chỉ lộ ra một đôi mắt với thần thái rạng rỡ.
“Vất vả cho cô rồi, khiến cô phải kèm cặp người mới, tôi cũng đành chịu, đây là do cấp trên chỉ định….”
Nhiễm Bình cười: “Không có gì, tôi biết cô ta. Nếu cô ta gây ra chuyện gì, chúng ta cứ gửi trả về. Dù được cấp trên chỉ định, nhưng phải xem cô ta có năng lực hay không đã?”
Phó Bân gật đầu: “Được.”
Cao Phán Nguyệt đứng nép sau cửa, không ngờ Nhiễm Bình lại có tâm địa ác độc như vậy. Không được, cô ta tự nhủ, phải nhanh chóng tìm được Cố Kiến Minh mới an tâm.
Cố Kiến Minh là doanh trưởng ở đây. Năm đó Nhiễm Bình bỏ đi như vậy, khiến anh tức điên, tìm Nhiễm Bình suốt ba năm. Không biết bọn họ đã gặp mặt nhau hay chưa?
Cao Phán Nguyệt vỗ trán: “Haizz… mình thật ngốc! Nếu như bọn họ chưa gặp nhau, chẳng phải là mình đã lỡ tiết lộ chuyện Kiến Minh đang ở đây rồi sao?”
Cô ta vừa dứt lời, liền nghe thấy tiếng gõ cửa: “Có ra đây không? Tôi đếm 3, 2…”
Cao Phán Nguyệt còn tâm trạng đâu mà suy nghĩ vẩn vơ, lập tức chạy ra.
Nhiễm Bình nở nụ cười: “Thì ra cũng biết nghe lời người khác nói đấy chứ.”
Cô xoay người đi đến lều thương binh, Cao Phán Nguyệt chỉ có thể đi theo.
Nhưng khi bước vào lều thương binh, mùi máu tươi nồng nặc xộc thẳng vào mũi, nụ cười trên mặt Nhiễm Bình lập tức biến mất. Phó Bân vỗ vai cô: “Tranh thủ thời gian!”
Mà Cao Phán Nguyệt vừa nhìn thấy cảnh tượng đó, liền chạy ra ngoài nôn mửa.
Nhiễm Bình cũng không có thời gian để bận tâm đến cô ta, cùng các đồng nghiệp cứu chữa thương binh.
Chờ đến khi xong thì trời đã gần sáng.
Chờ đồng nghiệp đến thay ca, Nhiễm Bình trở về khu ký túc xá đơn sơ. Cao Phán Nguyệt đang nằm trên chiếc giường trống, ngủ rất say.
Nhiễm Bình cũng rất buồn ngủ, vừa ngả đầu xuống đã thiếp đi.
Nhưng đến chiều cô tỉnh dậy, là do tiếng hét của Cao Phán Nguyệt làm cô giật mình tỉnh giấc.
Trong ký túc xá còn có các nữ bác sĩ khác, cũng đều bị cô ta đánh thức.
“Hét cái gì mà hét?” Bác sĩ Trần Lệ tức giận.
Lúc này Nhiễm Bình mới nhìn thấy, trên đầu giường của Cao Phán Nguyệt có một con nhện to bằng bàn tay.
“Có nhện, để tôi bắt cho, cậu ngủ tiếp đi!” Cô trấn an Trần Lệ. Trần Lệ “ừ” một tiếng rồi nằm xuống ngủ tiếp.
Cao Phán Nguyệt sợ đến mức nép chặt vào góc giường. Nhiễm Bình dùng cây chổi quét một cái, con nhện rơi xuống gần chỗ cô ta.
“Cô mau đem nó đi đi! Tối nay tôi còn phải ngủ nữa.”
Trong khoảnh khắc đó, Nhiễm Bình lại bị lời nói của Cao Phán Nguyệt khiến cô tức giận. Cô thậm chí còn muốn ném con nhện vào người Cao Phán Nguyệt, nhưng cô vẫn cố nhịn.
Trần Lệ lại không nhịn được: “Cô không ngủ thì cũng phải để người khác ngủ chứ. Sống sung sướng từ bé thì ra tiền tuyến làm gì?”
“Có mỗi con nhện mà cũng sợ đến thế.”
Trần Lệ đã thức trắng một ngày một đêm không ngủ, hiện tại cậu ấy đang vô cùng bực bội. Xốc chăn lên, giật lấy con nhện từ tay Nhiễm Bình ném vào mặt Cao Phán Nguyệt: “Tôi nói cho cô biết, nơi này không chỉ có nhện, còn có rắn, giun, chuột, kiến, rất nhiều!”
Nhiễm Bình giật mình, Trần Lệ vốn luôn dịu dàng, không ngờ lại kích động đến vậy.
Cô vội vàng kéo Trần Lệ lại: “Cậu đừng nóng nảy, ngủ thêm chút nữa đi!”