Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chia ly và lời hẹn ước
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
13.
Cao Phán Nguyệt nghe thế không nói gì, đúng là như vậy thật, nhưng mấy ngày nay cô ta đều đi theo Nhiễm Bình. Giờ Nhiễm Bình đi rồi, ai sẽ chỉ dạy cô ta đây?
“Chỉ là, chỉ là tôi không ngờ cô lại đi.”
Cô ta ngượng nghịu thốt ra một câu.
Nhiễm Bình lại thấy có chút bất lực. Sống hơn tám mươi năm, vậy mà cô vẫn không thể nào hiểu thấu tâm tư của một cô gái trẻ.
“Cao Phán Nguyệt, cô có một lòng dũng cảm tuyệt vời, sao cô không dùng nó cho chính bản thân mình?”
“Đừng đặt hết tâm tư vào một người đàn ông. Đến cuối cùng, người mà đàn ông coi trọng nhất cũng chỉ có bản thân anh ta thôi. Cô cũng nên vì mình mà tính toán một chút.”
“Với ngoại hình và năng lực của cô, rất thích hợp làm công tác văn nghệ. Một là cô quay về tham gia đoàn văn công, hai là về làm con gái nhà giàu của cô. Nhưng mong cô đừng ở đây mạo hiểm tính mạng mình chỉ vì một người đàn ông.”
Nhiễm Bình cảm thấy những gì cần nói cô đã dặn dò hết rồi.
Cao Phán Nguyệt đứng ngây người tại chỗ. Giờ khắc này, rất nhiều suy nghĩ trong đầu cô đã thay đổi.
Nhiễm Bình theo sự sắp xếp của cấp trên, trở về đơn vị trong nước.
Cô muốn nhắn một tin cho Trịnh Ngọc.
Nhưng hiện tại chiến sự căng thẳng, chỗ của cả hai cách xa đến ngàn dặm, muốn liên lạc cũng rất khó khăn.
Phó Bân đến tiễn Nhiễm Bình, đưa cho cô một lá thư và nói: “Nhiễm Bình, chỗ cô đến là huyện Tô Hà, đó là quê của tôi. Cô giúp tôi gửi lá thư này cho cậu mợ tôi nhé!”
Nhiễm Bình thắc mắc: “Sao anh không viết thư cho ba mẹ mình?”
Ánh mắt Phó Bân lộ vẻ thương cảm khó nói thành lời: “Ba mẹ tôi mất năm tôi bảy tuổi, là do cậu mợ nuôi tôi khôn lớn.”
“Họ mở một tiệm ăn sáng, tên là tiệm ăn Tô Hà, rất dễ tìm.”
Nhiễm Bình gật đầu, nhìn vị đội trưởng trước mặt đã từng chăm sóc mình rất nhiều trong suốt thời gian qua, lòng có chút lưu luyến.
“Cố gắng sống tốt nhé. Tôi đợi anh về huyện Tô Hà dẫn tôi đi xem phong cảnh.”
Mắt Phó Bân sáng ngời, rồi lại nhanh chóng ảm đạm, như đang kiềm chế điều gì đó: “Nếu có thể trở về, nhất định rồi!”
Nhiễm Bình nhón chân vỗ vỗ vai anh: “Vậy tôi đi đây!”
“Cô không muốn nói lời tạm biệt với Cố doanh trưởng sao?” Phó Bân dò hỏi.
Nhiễm Bình ngẫm nghĩ: “Anh nói cũng đúng.”
Nhiễm Bình quay người đi vào lều thương binh.
Nhìn bóng lưng cô, Phó Bân cảm thấy bản thân mình thật lắm chuyện.
…..
Trong lều, Cố Kiến Minh đang xem địa đồ.
Thấy Nhiễm Bình tới, anh lập tức buông bản đồ xuống, sợ cô cằn nhằn.
Nào ngờ, hôm nay Nhiễm Bình lại nói: “Tôi sắp đi rồi, anh ráng dưỡng thương cho tốt!”
Cố Kiến Minh buồn bã hỏi: “Lui về đóng quân hay đổi nơi khác?”
“Lui về đóng quân.” Nhiễm Bình trả lời.
Cố Kiến Minh truy hỏi: “Ở đâu?”
Nhiễm Bình suy nghĩ: “Còn đang đợi sắp xếp, nghe nói sẽ thông báo trên đường đi.”
Thật ra, đã trải qua nhiều chuyện như vậy, cô cũng không còn muốn trốn tránh Cố Kiến Minh nữa. Nhưng mà, có một số chuyện vẫn cần thời gian để tiếp nhận.
Nếu tất cả những gì anh ta mơ là sự thật, thì ông trời đúng là đang trêu ngươi.
Mọi thứ cũng thật nực cười.
Cố Kiến Minh đen mặt: “Em vẫn muốn trốn tránh anh sao?”
“Trốn hay không, cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Cố Kiến Minh, anh nên trân trọng người trước mắt.”
“Hiện tại, tôi không thể nào tin vào tình yêu của anh như Cao Phán Nguyệt được nữa.”
Nhiễm Bình đã trải qua rất nhiều sinh tử, thế nên cái gì mà yêu hay không yêu, đối với cô đã không còn quan trọng nữa.
“Anh sẽ đi tìm em.”
Cố Kiến Minh bỗng nhiên mở lời, đôi mắt anh lấp lánh: “Bình Bình, anh chỉ công nhận một mình em là vợ. Nếu giấc mơ của em và giấc mơ của anh là một câu chuyện hoàn chỉnh, thì đó nhất định chính là lời cảnh cáo dành cho anh.”
14.
“Cảnh cáo anh không được bỏ lỡ em lần nữa.”
“Em không muốn lộ địa chỉ, anh không ép em. Nhưng cho dù em ở chân trời góc biển nào, anh cũng sẽ tìm được em.”
“Nếu em đã kết hôn, anh sẽ ở bên cạnh bảo vệ em. Nếu em chưa kết hôn, anh sẽ dùng hết mọi cách để được ở bên em.”
“Bình Bình, trên đường đi không an toàn, em đi cẩn thận nhé.”
“Đừng lo lắng cho anh, anh cũng sẽ tự biết chăm sóc tốt cho bản thân mình.”
Nhiễm Bình nghe anh ta nói nhiều lời như vậy, đáy lòng yên tĩnh như mặt hồ bỗng chốc gợn sóng, tựa như có ai vừa ném đá vào.
“Cố Kiến Minh, anh vẫn chưa làm được điều đó, đừng cố hứa hẹn.”
“Tôi sẽ không tin nữa.”