28. Đoạn tuyệt

Sáu Mươi Năm Cuộc Đời thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ông Nhiễm hít một hơi, suýt chút nữa sặc.
Cố Kiến Minh nghe vậy, vẻ mặt hơi trầm xuống: “Năm đó, cháu và Bình Bình có chút hiểu lầm, giờ đã giải quyết xong.”
“Nghe nói ông lén mai mối cho con bé?”
Ông Nhiễm nghe xong mừng quýnh cả lên, vội vàng phủ nhận chuyện mình lén gả bán con gái: “Không có! Tôi biết hai đứa có thể đến với nhau mà, làm sao có thể tùy tiện gả con gái mình cho người khác được chứ.”
“Bình Bình là cục cưng của nhà chúng tôi mà.”
Cố Kiến Minh chẳng còn kiên nhẫn nghe ông ta nói, nhưng vì đều là người cùng thôn, lại là ba của Nhiễm Bình, nên anh cũng không thể nào ra tay đánh ông ta được.
Trong phòng, bà Nhiễm ôm Nhiễm Bình khóc lóc, vừa đánh vừa khóc: “Mấy năm nay không có lấy một chút tin tức, mẹ cứ tưởng con đã chết rồi.”
“Con có biết mẹ đã lo lắng thế nào không?”
Nhiễm Bình an ủi mẹ: “Không sao đâu, chẳng phải con đã về rồi sao?”
Lúc này, em trai Nhiễm Kiệt vui vẻ đi từ trong phòng ra.
“Nhiễm Bình đã về, bán nó cho thôn bên cạnh đi, như vậy chúng ta sẽ không cần phải trả tiền nữa!”
Vừa dứt lời, một giọng nói hăm dọa vang lên: “Để tôi xem ai dám đem cô ấy đi bán để lấy tiền nào?”
Khuôn mặt Cố Kiến Minh tối sầm lại, Nhiễm Kiệt hoảng sợ trốn sau lưng bà Nhiễm.
Bà Nhiễm cũng hoảng hốt: “Đây là ai?”
Nhiễm Bình cười giải thích: “Mẹ, con và Cố Kiến Minh đã làm hòa, chúng con chuẩn bị kết hôn.”
“Không được!” Bà Nhiễm phản xạ từ chối ngay lập tức.
Nhiễm Bình nhíu mày: “Tại sao không được?”
Bà Nhiễm nói: “Ba con đã sắp xếp một mối hôn sự khác cho con rồi, đợi con về là sẽ kết hôn. Trước đây con cùng Cố doanh trưởng gây ồn ào như vậy, giờ làm sao còn mặt mũi mà gả vào nhà họ được nữa?”
“Chẳng chừng người ta còn đàm tiếu nữa.”
Sắc mặt Cố Kiến Minh càng thêm khó coi: “Bác gái à, cháu không ngại, không ai dám đàm tiếu về Nhiễm Bình đâu.”
“Hơn nữa, vợ chồng cãi nhau thì có gì lạ đâu?”
Thật ra Cố Kiến Minh và Nhiễm Bình đều biết, việc bà Nhiễm đột nhiên thay đổi thái độ là vì Nhiễm Kiệt mà ra.
Nhiễm Bình vẫn cố gắng kiên nhẫn: “Mẹ, Cố Kiến Minh không ngại, con cũng không ngại. Trước kia các người chẳng phải cũng mong chúng con làm hòa với nhau sao?”
“Sao bây giờ lại không đồng ý chứ?”
“Chuyện này…” Bà Nhiễm ứ ừ, trước mặt Cố Kiến Minh bà không dám nói ra chuyện gả Nhiễm Bình đi là vì tiền.
Ông Nhiễm liền bước tới, tát bà Nhiễm một cái.
“Đồ đàn bà ngu xuẩn! Kiến Minh và Bình Bình nhà mình là trời sinh một đôi! Hiện tại, Kiến Minh là doanh trưởng, Bình Bình là bác sĩ, muốn bao nhiêu tiền mà chẳng có, đừng nhắc đến chuyện kết hôn với ông hai Chu nữa!”
Sau đó lại quay sang nịnh nọt Cố Kiến Minh: “Chỉ là chuyện lễ hỏi thì…”
Nhiễm Bình hiểu rất rõ ba mẹ mình.
Mỗi lần cô có chút ảo tưởng rằng sẽ được mẹ mình yêu thương hơn một chút, thì đều bị mẹ mình dội cho một gáo nước lạnh.
“Tiền sính lễ là 150 đồng, về sau này cả đời không qua lại, được không?” Nhiễm Bình ngắt lời Cố Kiến Minh.
Cố Kiến Minh liếc nhìn Nhiễm Bình, Nhiễm Bình ra hiệu cho anh cứ để cô tự xử lý, anh liền lẳng lặng đứng phía sau cô.
“150 đồng!” Nhiễm Kiệt chưa từng nhìn thấy nhiều tiền đến thế, vội vàng thúc giục ba mẹ: “Mau đồng ý đi!”
Ông Nhiễm bước tới một bước muốn nói chuyện với Cố Kiến Minh, nhưng Cố Kiến Minh không thèm liếc nhìn ông ta lấy một cái.
Vì thế ông ta chỉ có thể nói với Nhiễm Bình: “Mày lại kiếm chuyện gì nữa vậy?”
“Tao là ba mày, chúng ta có quan hệ huyết thống, có thể mua đứt được sao?”
“200 đồng!” Nhiễm Bình không trả lời ông ta, chỉ nói tăng giá.
Ông Nhiễm vẫn chưa muốn từ bỏ cái cây hái ra tiền là Cố ‘doanh trưởng’, đang định từ chối thì bà Nhiễm đã vội vàng ngắt lời trước.
“Được 200 thì 200 vậy!”
“Bình Bình, sau khi đưa 200 đồng, từ nay về sau chúng ta sẽ không còn bất cứ mối quan hệ nào nữa!”
Đôi mắt bà Nhiễm đỏ hoe, Nhiễm Bình không hiểu tại sao bà lại khóc.
Chỉ móc từ trong túi ra 200 đồng tiền đặt lên bàn, lạnh lùng nói: “Giữ gìn sức khỏe, chuyện đám cưới cũng sẽ không báo cho các người biết nữa đâu!”
Nói xong, Nhiễm Bình kéo Cố Kiến Minh rời khỏi thôn Linh Lung.
Trên đường trở về thành phố, Nhiễm Bình ngồi trên xe jeep quân dụng của Cố Kiến Minh, lòng có chút thẫn thờ.