30. Hạnh Phúc Viên Mãn

Sáu Mươi Năm Cuộc Đời

Hạnh Phúc Viên Mãn

Sáu Mươi Năm Cuộc Đời thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Em đang suy nghĩ gì vậy?” Cố Kiến Minh hỏi.
Nhiễm Bình nhìn phong cảnh lướt qua ngoài cửa sổ: “Em đang nghĩ, mẹ em có thật lòng không, hay chỉ là cố ý.”
“Khi em vừa mới vào nhà, mẹ đã lo lắng như vậy, vậy mà lại trở mặt vì hai trăm đồng bạc lẻ.”
Cố Kiến Minh biết tâm trạng cô không tốt, liền lái xe chậm lại.
“Bà ấy yêu con trai hơn cả. Bình Bình, chúng ta đều không có người thân, về sau anh chỉ có em, em chỉ có anh, chúng ta sống nương tựa vào nhau, cũng tốt lắm rồi.”
Sống nương tựa vào nhau……
Nhiễm Bình xoay người nhìn Cố Kiến Minh.
“Ai bảo chúng ta chỉ sống nương tựa vào nhau? Chúng ta sẽ còn có con, chúng ta sẽ yêu thương nó, để nó được tỏa sáng trong thời đại mới này.”
Ngày kết hôn, Đoàn trưởng Cao là người chứng hôn.
Bà Cao thật sự rất thích Nhiễm Bình, sau khi nghe được câu chuyện của cô, liền ngỏ ý muốn nhận cô làm con nuôi.
Thế là, Nhiễm Bình nghiễm nhiên trở thành tỷ tỷ của Cao Phán Nguyệt.
Cao Phán Nguyệt vốn là người ngang bướng, ngông nghênh, vậy mà lại rất nghe lời Nhiễm Bình.
Ba năm sau.
Nhiễm Bình được điều tới bệnh viện Quân khu, đảm nhiệm vị trí quản lý.
Năm đó, cô đã 28 tuổi, và con gái cô đã được 2 tuổi.
“Con đang mang thai, nên nghỉ ngơi đừng ra ngoài nhiều.” Bà Cao một tay ôm Cố Tư Nghị - con gái của Nhiễm Bình, một bên lại dặn dò Cao Phán Nguyệt.
Nhiễm Bình kiểm tra tình hình của Cao Phán Nguyệt một lượt: “Không có gì đáng ngại, nhưng nên nằm trên giường dưỡng thai, đừng đi lung tung nữa.”
Cao Phán Nguyệt thở dài: “Ôi, mang thai rồi, chẳng làm được gì cả!”
Một năm trước Cao Phán Nguyệt đã kết hôn cùng Trần Minh Hạo, một chàng trai môn đăng hộ đối, hiện tại cuộc sống mỗi ngày đều rất hạnh phúc.
Công việc của Trần Minh Hạo bận rộn, Cao Phán Nguyệt liền dọn về ở với mẹ.
Từ khi Cao Phán Nguyệt mang thai, mỗi ngày tan làm Nhiễm Bình đều ghé qua thăm nàng.
“Muội còn muốn làm gì nữa? Tỷ đã dặn muội đừng đi giày cao gót mà muội không nghe, hôm nay còn suýt ngã sấp mặt.” Đôi khi Nhiễm Bình cảm thấy vô cùng bất lực trước Cao Phán Nguyệt.
Nghe được giọng điệu tức giận của Nhiễm Bình, Cao Phán Nguyệt lập tức im lặng.
Nhưng Cố Tư Nghị lại từ trên người của bà Cao trượt xuống, chạy đến trước mặt Cao Phán Nguyệt, giơ ngón tay út bé xíu ra: “Dì ơi đừng sợ, Tư Nghị sẽ bảo vệ dì và em bé ạ!”
Cao Phán Nguyệt vui vẻ nói: “Ha ha, Nhiễm Bình tỷ thấy chưa, con gái tỷ chính là ô dù của muội đó!”
Nhưng Cao Phán Nguyệt cười chưa được 3 giây, liền thấy Nhiễm Bình liếc nhìn Cố Tư Nghị một cái. Cố Tư Nghị sợ đến mức vội vàng trốn sau lưng bà Cao.
Bà Cao thấy vậy liền buồn cười: “Bình Bình con đừng nghiêm khắc với Tư Nghị như vậy, nó vẫn còn nhỏ mà!”
“Bây giờ không dạy dỗ cẩn thận, sau này nó sẽ quậy banh nóc nhà giống hệt dì nó thôi.”
Bà Cao thấy Nhiễm Bình nói có lý, vì thế liền cùng cô quở trách Cao Phán Nguyệt: “Mẹ sẽ vứt hết giày cao gót của con đi!”
“Cứu mạng……”
Cao Phán Nguyệt dở khóc dở cười.
……
Buổi tối, Cố Kiến Minh đến đón vợ con về nhà.
Vừa đi, Cố Kiến Minh vừa kể chuyện trong ngày với Nhiễm Bình: “Hôm nay, đi tuần tra trong thôn, anh biết được đệ đệ của em vừa sinh một bé gái.”
“Sau đó thì sao?” Nhiễm Bình hỏi.
“Anh đã để lại một chút tiền, xem như tiền mừng.”
“Cũng tốt, nó cũng đã có con rồi.”
Hai năm trước, song thân của Nhiễm Bình cũng đã qua đời.
Thật ra, lần đó trước khi kết hôn, cô cùng Cố Kiến Minh trở về, Nhiễm Bình cũng từng muốn hòa giải với họ, dù sao thì họ cũng chỉ còn sống được một năm nữa.
Nhưng rồi thì sao?
Con người vốn dĩ rất phức tạp. Họ đã sinh ra cô, cho cô ăn, nuôi cô khôn lớn.
Trong kiếp này, có những chuyện đã không thể xảy ra được nữa.
Cho nên, dù nói là không còn qua lại, đám tang của họ, Nhiễm Bình và Cố Kiến Minh vẫn quay về tổ chức một cách long trọng.
Nhưng Nhiễm Bình không nghĩ sẽ có qua lại với đệ đệ nữa, thế nên cũng không còn liên lạc gì.
Cố Tư Nghị ghé sát vào tai Cố Kiến Minh hỏi nhỏ: “Ba ơi, con sẽ có đệ đệ sao?”
“Con có muốn có đệ đệ không?” Cố Kiến Minh hỏi con bé.
Làn da của Cố Tư Nghị trắng như tuyết, đôi mắt hai mí to tròn, từ nhỏ đã rất xinh đẹp, trong khu này ai cũng yêu thích con bé.
Con bé nghiêm túc suy nghĩ hồi lâu, sau đó gật đầu: “Muốn ạ!”
Cố Kiến Minh liền dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Nhiễm Bình.
“Con muốn thì nói với mẹ con, ít làm việc lại, ở bên cạnh ba nhiều hơn!”
“Sao lại nói cái này trước mặt con bé chứ!”
Nhiễm Bình thoáng chốc đỏ mặt, vội vàng ôm lấy con gái từ trong tay huynh ấy: “Đừng lo nghĩ đến đệ đệ, hôm nay con muốn ăn gì nào?”
Cố Kiến Minh nhìn hai người anh yêu nhất trước mặt, chỉ cảm thấy kiếp này thật đáng giá biết bao!