Ta xuyên không, trở thành phu nhân của nam chính vạn người mê, nhưng số phận đã định ta chỉ là hòn đá lót đường cho tình yêu vĩ đại của hắn. Để thoát khỏi cái kết bi thảm, chết không toàn thây như trong nguyên tác, ta quyết tâm biến mình thành kẻ đáng ghét nhất, cốt để hắn chán ghét mà từ bỏ ta.
Nào ngờ, phu quân "vạn người mê" này lại đúng chuẩn một đóa bạch liên hoa thuần khiết, lương thiện đến mức khó tin. Dù ta có làm mọi điều quá quắt, hắn vẫn vô điều kiện tha thứ, ôn hòa đến khó hiểu, hoàn hảo như một vị Thánh nhân.
Cuối cùng, ta từ bỏ mọi giãy giụa, chủ động đề nghị hòa ly.
Gương mặt vốn ôn hòa, thân thiện của mỹ nhân bỗng tối sầm, ánh mắt tràn đầy phẫn nộ, hắn mạnh mẽ kéo ta lên đùi mình.
"Hòa ly?" Mặt nạ bạch liên hoa vỡ tan tành, hắn nghiến răng, cắn chặt lấy môi ta không buông, cuồng nhiệt như một con thú bị dồn vào đường cùng: "Trừ khi ta chết, bằng không, nàng đừng hòng mơ tưởng!"
Truyện Đề Cử






