Đọc Nhật Ký

Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

[Lại sắp đến sinh nhật rồi, điều ước của năm nay là Nhậm Đàn Chu ra ngoài bị xe đụng, tốt nhất là bị đụng thành cái đầu heo luôn!!]
Một dòng chữ đầy oán hận, còn vẽ thêm một cái đầu heo nhỏ quấn băng vải, vài nét bút đơn giản đã có thể vẽ ra một biểu cảm sống động, có thể thấy chủ nhân cuốn nhật ký này là một người có năng khiếu hội họa.
Nhậm Đàn Chu mở đến trang mới nhất, đã đoán trước được sẽ khó mà đọc được những lời hay ý đẹp gì, thấy vậy vẫn bình thản đóng cuốn nhật ký lại.
Bìa màu vàng dán một chiếc nhãn hai màu đỏ trắng, tên của chủ nhân cuốn nhật ký rõ ràng và đẹp mắt viết trên đó.
Quý Ngưỡng Chân, một Beta luôn có niềm tin vững chắc là mình chưa phân hóa.
Cuốn nhật ký dày cộp, vừa viết vừa xé, mới dùng được một tháng đã tả tơi không còn nguyên vẹn.
Người hiện đại đã quen với việc ít dùng giấy trong học tập và làm việc, ngay cả anh, ngoại trừ ký hợp đồng cũng rất ít khi viết tay.
Nhậm Đàn Chu mơ hồ cảm thấy nét chữ của Quý Ngưỡng Chân dường như đã thay đổi, không chỉ có nét chữ mà còn có khoảng cách giữa các chữ, đặc biệt là chữ "tông" này, khiến anh nhất thời không nhớ ra trước đây Quý Ngưỡng Chân cầm bút thế nào để viết.
Quý Ngưỡng Chân vẫn luôn cho rằng viết nhật ký là một chuyện vô bổ, ban đầu cậu viết nhật ký là vì phải hoàn thành bài tập cố định ở cấp ba, đại khái là viết lại những chuyện thú vị gặp được trong cuộc sống để dùng làm tư liệu cho bài văn sau này.
Mỗi tuần nộp lên để giáo viên chấm điểm.
Thế là cậu trở thành một tín đồ của việc viết lách do nền giáo dục tạo nên.
Nhật ký viết thì vẫn viết, nhưng lại chẳng có liên quan chút nào đến cuộc sống ở thực tại. Tài năng thật sự của cậu, phải là viết lách thành văn, viết ra những câu chuyện trong tưởng tượng.
Chỉ là tài năng của cậu có hạn, dù có giỏi bịa chuyện đến mấy thì cũng phải đến cái ngày mà không còn chuyện gì để kể nữa, cứ thế đến cuối học kỳ, toàn bộ bài tập của cậu đã hoàn thành trước hạn, chỉ có cuốn nhật ký là vẫn trống không, cậu với nó trừng mắt nhìn nhau.
Quý Ngưỡng Chân thực lòng chán ghét viết nhật ký.
Sau khi tốt nghiệp trung học, cậu không còn đụng đến nhật ký nữa, bây giờ học xong đại học luôn rồi, lại một lần nữa viết trở lại, chỉ là bởi vì cậu bây giờ đang quá buồn chán.
Câu chuyện bắt đầu từ hai tháng trước.
Thật ra cũng không có gì đáng nói cả, chẳng ai muốn kể lại chuyện tối ngày hôm đó.
Quý Ngưỡng Chân sau khi xác nhận lần này bản thân đã bị tước quyền ra ngoài đã làm loạn, đòi tuyệt thực, cơm không ăn nước không uống, cố tình làm thinh.
Không cần biết là Nhậm Đàn Chu hỏi cái gì cậu đều không mở miệng, dáng vẻ ít lời như vàng, thật sự là khiến người ta tức điên. Dỗ dành cũng không có tác dụng, Nhậm Đàn Chu cuối cùng đành cứng rắn nói với cậu: "Có bản lĩnh thì từ giờ về sau cứ như vậy đi."
Quý Ngưỡng Chân không có bản lĩnh đó, cái cơ thể hơn hai trăm khúc xương này không kiên cường được như lời nói của cậu. Nếu cái miệng cũng không kiên cường được nữa, thì cơ thể này của cậu cũng sẽ như đóa bồ công anh bị gió thổi mạnh một cái, bay thẳng lên trời.
Khi cậu đói không chịu được nữa, chủ động mở miệng nói muốn ăn cơm, đây vốn là chuyện nên được báo cáo khẩn cấp, thế nhưng lại giống như chẳng có ai để tâm.
Cậu và Nhậm Đàn Chu đều thích ăn mềm không ăn cứng.
Buổi sáng cậu nói muốn ăn cơm, đến khi trời tối đen mới được ăn bữa cơm này.
Quý Ngưỡng Chân hoàn toàn thông suốt là bởi vì cậu cũng miễn cưỡng nghĩ thông một điều, dù sao cậu đã bị người ta 'ăn sạch' rồi, còn khiến mình đói chết đúng là không đáng mà.
Ăn uống là chuyện quan trọng nhất của đời người, Quý Ngưỡng Chân sau đó mỗi ngày đều đúng giờ ăn cơm, nhưng vẫn không định sẽ mở miệng nói chuyện với Nhậm Đàn Chu.
Ban ngày, trong biệt thự có đầu bếp nấu cơm và người giúp việc dọn dẹp vệ sinh, có tài xế lái xe, có vệ sĩ trong ngoài ba lớp nhà, nhìn cũng khá là đông đúc náo nhiệt.
Cậu thỉnh thoảng sẽ phàn nàn với đầu bếp mới đến là thức ăn ngày hôm đó không hợp khẩu vị của mình, nhân cơ hội giao tiếp một cách gián tiếp với người khác.
Lâu dần, ai cũng từng nói chuyện với cậu hai câu, ngoại trừ Nhậm Đàn Chu.
Nhậm Đàn Chu rất hiểu con người Quý Ngưỡng Chân, sau hai lần bị cậu coi như không khí mà phớt lờ đã ra lệnh không cho phép bất cứ ai trong biệt thự được nói chuyện với cậu, khiến người thích lải nhải, lắm lời như Quý Ngưỡng Chân có cảm giác như đang đặt mình trong một cảnh game đồ họa, xung quanh đều là những NPC chỉ chuyên tâm làm việc, không nghe thấy và cũng không thể trả lời cậu.
Lúc bắt đầu, dì Phương phụ trách ăn uống và sinh hoạt hàng ngày của cậu thấy hai người quá căng thẳng còn khuyên cậu, nói anh em ruột làm gì có ai giữ thù qua đêm bao giờ?
Quý Ngưỡng Chân dứt khoát câm lặng, ngậm đắng nuốt cay.
Cậu với Nhậm Đàn Chu nào phải anh em ruột gì, mà cái vị Alpha đó trong kỳ phát tình còn kéo người em trai Beta của mình lên giường kia.
Sẽ không ai hiểu được cho cậu.
Những người giúp việc lúc đầu nhiệt tình cũng dần trở nên lãnh đạm, càng không có ai dám làm trái lệnh đi nói chuyện với Quý Ngưỡng Chân dù chỉ là một câu.
Thậm chí là con mèo nhỏ vô tình vào trú tạm rồi đáp lại một tiếng "meo" lúc Quý Ngưỡng Chân đang lẩm bẩm một mình, sau khi tin tức đến tai Nhậm Đàn Chu, đã bị đuổi đi ngay trong đêm.
Đối với kẻ lãnh khốc vô tình kia, một con mèo nhỏ vô tội cũng không thể may mắn thoát khỏi.
Thành tích khi đi học của Quý Ngưỡng Chân rất tốt, nhưng nếu nghiêm túc mà nói, thì cậu vẫn chưa đủ thông minh.
Tự mình còn mâu thuẫn với mình, làm việc gì cũng có mục đích, vết sẹo vừa lành đã quên đau. Cho dù là ở trạng thái hung dữ nhất còn dám gây sự với người khác.
Đối với Quý Ngưỡng Chân mà nói, nhật ký thật sự phát huy tác dụng là sau khi bị người đọc được.
Nhậm Đàn Chu biết, cậu viết thứ này đặc biệt để cho anh đọc.
Nhậm Đàn Chu lại mở trang vừa rồi ra, đầu ngón tay cong lại, miết nhẹ cái mặt cười kia, một lúc sau mới đóng lại cuốn nhật ký, đặt về vị trí ban đầu.
Chiếc đèn bàn bỗng chớp tắt một cái.
Nhậm Đàn Chu mở chụp đèn ra xem, phát hiện có một chiếc ốc đã hơi lỏng.
Lúc mua vẫn còn dùng tốt, bị Quý Ngưỡng Chân làm rơi mấy lần thì đắt tiền đến mấy cũng hỏng.
Nhậm Đàn Chu tiện tay cầm chiếc đèn gõ xuống góc bàn, hai ba cái đã sửa xong.
Quý Ngưỡng Chân đang tắm.
Cậu sợ nóng, tắm xong chỉ quấn khăn tắm đi ra, định bụng hóng gió một lát cho khô người rồi mới mặc quần áo, không ngờ rằng cái tên đáng ghét kia hôm nay lại về sớm.
Quý Ngưỡng Chân thấy Nhậm Đàn Chu đang đứng cạnh bàn mình sửa chiếc đèn, chân trái vừa thò ra khỏi cửa đang mở liền rụt lại, đóng cửa nhà tắm cái rầm một tiếng.
Nhậm Đàn Chu đứng đó khựng lại một lát, sau đó kéo ghế ngồi xuống, khoảng chừng nửa tiếng sau mới nghe thấy tiếng mở cửa.
Còn không ra nữa là ngạt chết.
Tỷ lệ cơ thể của Quý Ngưỡng Chân rất không tồi, khung xương cũng không hề nhỏ, hơn hẳn Beta và Omega bình thường, sau khi dậy thì lại càng cao lớn hơn, đây cũng là lý do lớn nhất khiến cậu tin rằng mình sẽ phân hóa thành Alpha.
Dù rằng sẽ có người nói với cậu, cái cơ thể này của cậu còn kém xa một Alpha trưởng thành nhiều lắm. Khi đó cậu sẽ dùng vô số luận điểm khác để khiến đối phương ngậm miệng.
Cậu đã mặc đồ ngủ, tóc sau khi sấy có hơi rối loạn, mặt cũng bị cái nóng hun đỏ bừng như cua hấp, hàng lông mày khẽ nhíu lại, vẻ như đang hờn dỗi ai đó, cả người đều tỏa ra hơi thở 'chớ có chọc vào'.
Quý Ngưỡng Chân thấy Nhậm Đàn Chu vẫn còn trong phòng, mặt nặng mày nhẹ, mắt không chớp, đi thẳng về phía chiếc giường lớn xa hoa của mình.
Cậu đang rất cố gắng coi Nhậm Đàn Chu như không khí.
Nhậm Đàn Chu cũng hiểu ý không chào hỏi với cậu.
Bởi vì có lên tiếng thì Quý Ngưỡng Chân cũng giả câm giả điếc thôi.