103. Món Quà Sinh Nhật Độc Đáo

Sính Ác - Kim Yêu Đới

Món Quà Sinh Nhật Độc Đáo

Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 103 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sinh nhật của Nhậm Đàn Chu là vào mùa hè, tuần đầu tiên của tháng bảy.
Sinh nhật ngày một đến gần, mỗi ngày Quý Ngưỡng Chân đều phải dành ra mười phút để suy nghĩ xem năm nay tặng quà gì cho anh.
Năm ngoái cậu không tặng, năm kia cũng không tặng.
Cũng có thể đã chọn đại thứ gì đó tặng rồi, nhưng Quý Ngưỡng Chân không nhớ.
Năm nay đương nhiên không thể cũng như thế, cậu cần tặng món gì đó thật tử tế mới được.
Quẹt thẻ của Nhậm Đàn Chu để mua quà cho anh, nghe không ổn lắm.
Nhưng với mức lương ít ỏi của mình, Quý Ngưỡng Chân thật sự không biết nên mua gì cho xứng tầm với anh.
Một tuần trước sinh nhật, Quý Ngưỡng Chân tan làm hẹn Nhậm Đàn Chu đi xem một bộ phim điện ảnh mới ra rạp, diễn viên chính là Chương Ngâm, nghe nói có hiệu ứng khá tốt, được đánh giá cao.
Bộ phim làm theo đề tài hiện thực, khán giả trong rạp có không ít người cảm động đến rơi lệ, nhưng thi thoảng Quý Ngưỡng Chân nhìn khuôn mặt của Chương Ngâm đều sẽ hơi không thể tập trung. Tuy gần nửa năm nay danh tiếng của Chương Ngâm xoay chuyển, nhưng diễn xuất vẫn chỉ ở mức trung bình.
Bộ phim kết thúc, Nhậm Đàn Chu tiện miệng nhắc đến chuyện mấy ngày trước từng gặp Chương Ngâm, Quý Ngưỡng Chân hỏi kỹ mới biết Chương Ngâm kéo anh đầu tư vào bộ phim mới của mình, vì giới trong ngành không mấy coi trọng nên mới tìm đến Nhậm Đàn Chu.
Số tiền đầu tư không nhỏ, Nhậm Đàn Chu lại không đưa ra điều kiện gì khác, chỉ muốn đưa một người vào đoàn làm phim.
"Anh bắt đầu tham gia vào giới làm phim từ bao giờ thế?" Quý Ngưỡng Chân lập tức tỏ ra hứng thú, "Tập đoàn mở công ty giải trí à, tiện thể đưa diễn viên nhà mình vào?"
Tập đoàn đúng là có công ty liên quan đến ngành giải trí, có người chuyên trách.
"Em biết đấy, Văn Tương."
"Cậu ta?" Mấy ngày trước Quý Ngưỡng Chân mới gọi cho Văn Tương, nhưng cậu ta không hề nhắc đến chuyện này, "Sao cậu ta không nói với em! Hai người chẳng có ai nói với em cả!"
Nhậm Đàn Chu vốn tưởng Văn Tương sẽ nói với Quý Ngưỡng Chân, mà Văn Tương cũng nghĩ như vậy.
Quý Ngưỡng Chân có cảm giác chỉ có mình là chẳng biết gì, thở phì phò đánh Nhậm Đàn Chu một cái, "Cậu ta có biết diễn không, cũng chỉ có vẻ ngoài đẹp mã, còn chẳng được học hành tử tế, anh làm thế này là quá liều... Giới giải trí loạn như thế, cậu ta đi vào đó khác gì tự dâng mình cho người ta ăn tươi nuốt sống?"
Nhậm Đàn Chu bình tĩnh giải thích với cậu, đây là quyết định của chính Văn Tương, đã học qua một khóa diễn xuất, kết quả cũng không tệ.
"Trước đây lúc có bên tìm kiếm tài năng đến gặp em, anh còn hỏi em có xóa được quá khứ đen tối sau khi ra mắt không, bây giờ thì hay rồi, anh lại đi làm ông chủ luôn." Quý Ngưỡng Chân rất muốn lườm trắng mắt, "Không thèm nói chuyện với anh nữa, về nhà."
Đang yên đang lành lại chọc cho Quý Ngưỡng Chân nổi giận, Nhậm Đàn Chu đi chậm lại hai bước rồi đuổi theo, giữ lấy cánh tay cậu, nhẹ nhàng nói: "Dù anh không nói thế thì em cũng không có hứng thú đi quay phim mà đúng không?"
"Em có dậy được lúc bốn năm giờ sáng để quay phim không? Giờ này mà có ai đi đánh thức em, chắc em nổi điên lên ấy chứ."
Thêm nữa, với cái tính của Quý Ngưỡng Chân, đạo diễn nào dám mở miệng mắng cậu chứ? Không khéo còn làm cậu bỏ dở giữa chừng rồi chạy mất.
Ngành này là giấc mộng đẹp của rất nhiều người, nhưng Quý Ngưỡng Chân không cần phải chật vật trong đó.
Nhậm Đàn Chu mới chỉ nói ra một điều, Quý Ngưỡng Chân đã không thể chấp nhận nổi.
"Bốn năm giờ? Thế thì anh cứ giết em đi cho rồi." Quý Ngưỡng Chân không muốn nắm tay với anh, khẽ véo anh một cái, "Dậy sớm vậy làm gì chứ?"
Nói về khả năng chịu cực khổ, Văn Tương có đủ tố chất.
Quý Ngưỡng Chân buồn bã suốt đường, trong lòng thầm nghĩ hay là năm nay không tặng quà sinh nhật cho Nhậm Đàn Chu nữa, anh giàu có như thế, chỉ cần phẩy tay một cái là dễ dàng làm được những chuyện cả đời này cậu không làm nổi, anh chẳng thiếu thứ gì, càng không có thú vui đặc biệt nào.
Tặng quà cho một người như thế thật sự quá khó rồi.
Quý Ngưỡng Chân buồn bã lên giường đi ngủ, còn kéo cả chăn đi mất.
Nhậm Đàn Chu kéo mãi mà cậu vẫn không nhúc nhích, tưởng cậu vẫn còn giận chuyện tối qua, bèn xích lại gần ôm lấy cả cậu lẫn cái chăn, "Giận đến mức này, liệu có ngủ ngon được không đây?"
Quý Ngưỡng Chân đang tập trung suy nghĩ, lúc phản ứng lại mới nhận ra mình như một con nhộng không thể cử động, cậu vùng vẫy thoát được một cánh tay để đẩy Nhậm Đàn Chu ra, "Ai giận chứ, em đang suy nghĩ một vấn đề hệ trọng, đừng làm phiền em..."
"Vấn đề gì khó khăn lắm à, anh thấy em mấy ngày không cười rồi." Nhậm Đàn Chu đương nhiên đã cảm giác được, nghiêm túc hỏi, "Chuyện công việc? Gặp phải phiền phức?"
Quý Ngưỡng Chân sợ mình không nói ra thì anh sẽ không bỏ qua, bèn nói đại một chuyện, giả vờ nghe anh phân tích mấy câu, sau đó giả bộ bừng tỉnh, coi như đã giải quyết xong.
Ba ngày trước sinh nhật, đầu óc Quý Ngưỡng Chân vẫn bế tắc, tan làm cũng không vội về nhà, một mình đi dạo trong trung tâm thương mại, chọn mãi không được món nào ưng ý, cuối cùng mua một chiếc cà vạt mang về nhà.
Cà vạt mà cũng đắt ghê, trước đây sao cậu lại không hề hay biết chứ.
Lúc thanh toán Quý Ngưỡng Chân cực kỳ đau lòng, do dự nửa phút giữa việc bỏ đi và trả tiền, cuối cùng vẫn đưa thẻ của mình ra.
Về đến nhà, cậu vội vào nhà vệ sinh nên đặt chiếc túi ngay trước gương trong phòng thay đồ. Chờ cậu đi ra, Nhậm Đàn Chu đã cầm chiếc cà vạt kia ngắm nghía.
Quý Ngưỡng Chân choáng váng, suýt nữa thì kêu lên, "Anh, tối nay anh phải đi tiệc mà? Sao mới mười giờ đã về rồi!"
Nhậm Đàn Chu cũng bị cậu làm cho giật mình, động tác trong tay dừng lại, "Thay đổi kế hoạch giữa chừng, sao thế?"
"Không..." Quý Ngưỡng Chân dở khóc dở cười.
Quà sinh nhật đương nhiên là phải tặng vào ngày sinh nhật rồi, cứ thế mà mở ra, đúng là chẳng có chút nghi thức nào cả.
Nhậm Đàn Chu đặt chiếc cà vạt kia trở lại hộp, "Hôm nay em đi mua sắm?"
Hiện tại Quý Ngưỡng Chân đi làm cũng cần mặc vest, nhưng cậu rất ít khi đeo cà vạt, nếu công ty không yêu cầu thì cậu chỉ vứt trong túi, khi nào cần mới lấy ra.
"Chỉ mua một cái cà vạt?"
"Cà vạt này đắt lắm đó." Quý Ngưỡng Chân cất chiếc cà vạt vào tủ, "Em định tháng sau sẽ dùng vào dịp khen thưởng của công ty, anh đừng có động vào linh tinh."
Nhậm Đàn Chu có rất nhiều cà vạt màu xanh khói như thế này, anh không hiểu sao Quý Ngưỡng Chân lại phải nâng niu nó đến vậy, "Thấy em đặt dưới đất nên anh nhặt lên thôi, không phải cố tình động vào đâu."
Quý Ngưỡng Chân nghĩ, giờ thì hay rồi, món quà này không tặng được nữa.
Nhưng Quý Ngưỡng Chân không buồn chuyện quà nữa, mà bất kể cậu nói chuyện vớ vẩn gì, chỉ cần giọng điệu hơi khác thường là Nhậm Đàn Chu sẽ nghiêm túc giải thích với cậu, cứ như có chuyện nghiêm trọng xảy ra vậy.
Quý Ngưỡng Chân điều chỉnh lại tâm trạng của bản thân, ngẩng đầu nhìn Nhậm Đàn Chu cũng đang ánh mắt nặng nề nhìn mình, cậu khẽ mở miệng, "Được rồi, không trách anh... Thật ra cái đó vốn là để tặng cho anh, em định giấu đi trước, ai ngờ nay anh lại về sớm thế, em chỉ hơi giận vì anh làm hỏng kế hoạch của em."
Cậu không nên quên mất món quà này ban đầu vốn là để làm Nhậm Đàn Chu vui vẻ.
"Tặng anh?" Nhậm Đàn Chu thoáng sửng sốt, vẻ vui mừng ngoài mong đợi hiện rõ trên mặt anh, "Thảo nào anh vừa nhìn đã rất thích rồi, cảm ơn em, Chân Chân."
Quý Ngưỡng Chân bĩu môi, "Không cần cảm ơn đâu, anh thích là tốt rồi."
Ngày sinh nhật, không cần Quý Ngưỡng Chân phải lo lắng, Nhậm Đàn Chu hào phóng bao trọn một nhà hàng hạng sang, ánh nến lung linh và tiếng nhạc du dương tạo nên không khí lãng mạn.
Quý Ngưỡng Chân nhấp một ngụm rượu vang, hai tai đỏ ửng, ánh nến chập chờn trong mắt cậu, men say bắt đầu ngấm, cậu nhấc ly lên, "Nhậm Đàn Chu, chúc anh sinh nhật vui vẻ..."
"Mà này, anh có thể nói cho em biết anh vừa ước gì không?"
Nhậm Đàn Chu cầm ly khẽ cụng vào ly cậu, "Nói ra sẽ mất linh nghiệm."
"Không đúng không đúng!"
Quý Ngưỡng Chân ồn ào, "Anh ngốc thế à, chẳng lẽ anh tin Thượng Đế sẽ giúp anh thực hiện điều ước thật à... Anh bao nhiêu tuổi rồi, ngốc chết đi được, anh phải nói ra với mọi người thì điều ước mới thành hiện thực chứ."
Nhậm Đàn Chu: "... Em uống say rồi, Chân Chân."
Thư ký Chu đưa hai người đến cổng khu dân cư rồi rời đi.
Quý Ngưỡng Chân cũng không đến mức say mèm, cậu ôm cánh tay Nhậm Đàn Chu, bước một bước lại lùi hai bước, làm nũng nói vẫn còn sớm mà, muốn ra vườn hoa chơi với chó mèo.
Nhậm Đàn Chu không từ chối, hai người chậm rãi đi về phía cổng vườn hoa, nhìn thấy một nhóm người đang vây quanh cổng vòm hoa tươi.
"Trời nóng quá, chắc là bị nhiễm bệnh, chết hết cả đàn, không còn con nào sống."
"Khu mình sao lại có chó hoang nhỉ? Mau bảo bên quản lý đến dọn dẹp, để trẻ con tiếp xúc phải thì nguy hiểm."
Quý Ngưỡng Chân cũng chen vào xem, dưới chân cổng vòm có mấy con chó nhỏ màu vàng đất nằm sát vào nhau, trông như mới sinh được mấy ngày, nhỏ đến đáng thương.
Người xung quanh dùng cành cây lật từng con một để kiểm tra, vốn tưởng không có con nào may mắn sống sót, nhưng Quý Ngưỡng Chân lại cảm giác như có một con vừa cựa quậy chân sau một cái.
Quý Ngưỡng Chân kéo kéo tay áo Nhậm Đàn Chu, nhỏ giọng nói: "Nhậm Đàn Chu, anh nhìn thấy không, con bên phải kia vừa cựa..."
Nhậm Đàn Chu không thấy, người phụ trách vội vàng chạy tới xử lý, những người vây xem cũng dần tản ra.
Một người mặc đồng phục dọn vệ sinh cầm chiếc túi đen nhặt từng con chó nhỏ vào, lúc nhặt con cuối cùng lên, chú chó nhỏ bỗng giãy giụa yếu ớt.
"Chờ đã!" Quý Ngưỡng Chân gọi người kia lại, "Nó còn sống mà, anh đưa cho tôi đi, tôi sẽ mang nó đến bệnh viện thú y."
Cậu đã nói vậy rồi, nhân viên bèn tìm một cái túi sạch để cậu có thể mang cún con đi mà không bị bẩn tay.
Thư ký Chu đã đi rồi thì lại quay lại, lái xe đến một bệnh viện thú y gần đó.
Cún con được kiểm tra toàn diện, may mắn là không có vấn đề gì lớn, bác sĩ sát trùng làm sạch cho nó, lại dùng ống tiêm bơm cho nó ít sữa, lúc giao vào tay Quý Ngưỡng Chân, cún con đã trông có sức sống hơn.
Men say trong người Quý Ngưỡng Chân còn chưa tan hết, biết cún con khỏe mạnh thì cực kỳ vui vẻ, bế cún con trong tay, nghiêm túc nói: "Em không bị bệnh đâu, chú bác sĩ nói em chỉ cần ngoan ngoãn uống sữa là được, em đúng là bé con may mắn!"
Ở đây bán cả sữa, đồ chơi và những vật dụng linh tinh khác cho cún con, nhân viên quầy giới thiệu cho Quý Ngưỡng Chân vài mẫu ổ cho cún con, có loại bằng vải nhung, có cả loại hình quả dứa như trong phim hoạt hình.
Cún con nằm trong lòng bàn tay Quý Ngưỡng Chân cựa quậy, Quý Ngưỡng Chân ngước đôi mắt lấp lánh nhìn Nhậm Đàn Chu, "Không đắt đâu, mua một cái nhé..."
Nhậm Đàn Chu hỏi cậu bằng giọng điệu không rõ hàm ý: "Em muốn nuôi nó?"
Quý Ngưỡng Chân gật đầu như giã tỏi, "Muốn!"
Mười phút sau, Quý Ngưỡng Chân ôm cún con ngồi vào xe.
Thư ký Chu và ông chủ Alpha của mình thì mỗi người xách hai túi lớn, đều là thức ăn, vật dụng và đồ chơi cho cún con, may mà cốp sau xe của họ đủ rộng.
Trên đường lớn xe cộ đông đúc, xe của họ cũng chạy băng băng.
Nhậm Đàn Chu hơi thất thần, điều ước trong ngày sinh nhật hôm nay của anh vậy mà cứ thế thành hiện thực rồi.
Mọi thứ đều quá không chân thực...
Tuy rằng về mặt chữ thì khác biệt khá lớn, nhưng ý nghĩa lại giống nhau.
Tấm lòng của Quý Ngưỡng Chân là quý giá nhất, là vô giá, không cần biết là cà vạt hay là thứ gì khác, chỉ cần là do cậu tặng thì anh đều thích.
Nhưng so sánh với những món quà kia, việc Quý Ngưỡng Chân muốn cùng anh nuôi chú cún con đáng thương này mới là món quà sinh nhật quý báu nhất đối với anh.