34. Điện Thoại Bị Giám Sát

Sính Ác - Kim Yêu Đới

Điện Thoại Bị Giám Sát

Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ban đầu Quý Ngưỡng Chân chỉ nghĩ ăn một bữa ở đây cùng lắm cũng chỉ tốn khoảng năm trăm tệ, không ngờ lại gặp phải tình huống trớ trêu đến vậy.
Cậu tức giận bảo nhân viên phục vụ cứ chờ lát nữa hẵng tính tiền, cậu vẫn muốn ăn thêm một chút.
Dù nhân viên phục vụ đã chịu rời đi, nhưng cậu vẫn thấy đối phương đi về phía bảo vệ ở cửa, còn chỉ trỏ về phía cậu.
Quý Ngưỡng Chân chưa từng trải qua chuyện như vậy bao giờ, mặt cậu đỏ bừng lên, vội vàng cúi đầu xuống, cầm điện thoại lên.
JXYQ: [Trong vòng nửa tiếng mang tiền đến quán trà Hồng Châu, quá hạn thì không còn nữa!]
Yêu Ở Bảy Đồng Tiền: [Ba vạn?]
JXYQ: [Đang cần tiền gấp, hời cho cậu rồi, nhớ là mang tiền mặt.]
Chỉ còn vài phút nữa là hết nửa tiếng đã hẹn, Quý Ngưỡng Chân sốt ruột đến mức muốn 'thăng thiên' luôn, cậu liên tục ngó ra cửa, thoạt nhìn càng giống như đang tìm cơ hội để chạy trốn.
Trước khi nhân viên phục vụ lần thứ ba đến giục cậu trả tiền, Yêu Ở Bảy Đồng Tiền xách theo một chiếc túi màu đen cuối cùng cũng xuất hiện.
Anh ta trông khoảng chừng ba mươi tuổi, không có vẻ đáng ghét như khi trao đổi trên mạng. Sau khi kiểm tra kỹ chiếc đồng hồ, anh ta đưa túi đen cho Quý Ngưỡng Chân, kèm theo một tờ hóa đơn rút tiền, giúp cậu không phải mất công đếm.
Quý Ngưỡng Chân muốn tiền mặt chủ yếu là để bản thân có ý thức rõ ràng về số tiền mình đang sở hữu. Chuyển khoản không mang lại cảm giác chân thật, dù có chuyển ba hay năm vạn cũng không có cảm giác gì đặc biệt, nhưng tiền mặt thì khác.
Rời khỏi Nhậm Đàn Chu, trở thành một kẻ nghèo kiết xác, cậu có rất nhiều điều phải thay đổi.
Sau khi giao dịch xong xuôi, Yêu Ở Bảy Đồng Tiền trò chuyện với Quý Ngưỡng Chân một lát, hỏi cậu nếu lần sau có đồng hồ muốn bán thì cứ gọi cho mình. Quý Ngưỡng Chân hờ hững đáp một tiếng, đang chuẩn bị ôm tiền chuồn đi thì một người nghiêng người nhường đường cho cậu, khiến cậu suýt va phải nhân viên phục vụ đang bưng bát canh đi đằng sau. Cậu vội lùi lại cũng không cẩn thận đá trúng một cậu bé đang ngồi ở bàn bên cạnh.
Sự cố xảy ra chỉ trong chớp mắt.
Đứa bé chỉ mới bi bô học nói nằm bò trên đất khóc ré lên. Chưa đợi Quý Ngưỡng Chân kịp phản ứng, bố đứa bé nghe tiếng đã chạy đến, túm lấy cậu đang đứng ngây ra mà mắng chửi. Khách khứa xung quanh đều đứng dậy đi tới vây xem. Nhân viên bưng bê đứng bên cạnh vừa định giải thích đã bị ông ta trong trạng thái kích động hất văng luôn khay đang bưng trên tay.
Tuy nói là Quý Ngưỡng Chân sai trước, nhưng người đàn ông này vừa đến đã chưa hỏi nguyên nhân mà mắng mỏ cậu thậm tệ, những lời lẽ thô tục nhất cũng thốt ra được, nước bọt văng tung tóe. Điều khiến Quý Ngưỡng Chân không chịu đựng được nhất là người này cứ chỉ tay vào mình. Thế là cậu nghe được vài câu đã không thể giữ được vẻ mặt hòa nhã nữa, liền xô đẩy với đối phương.
Nếu không phải có quản lý trực ở đại sảnh kịp thời chạy tới ngăn cản, có lẽ Quý Ngưỡng Chân đã túm lấy tay đối phương mà bóp gãy rồi.
Thật xúi quẩy.
Màn xung đột như một trò cười này kết thúc rất nhanh. Quý Ngưỡng Chân vô duyên vô cớ bị tất cả những người có mặt trong quán trà chỉ trỏ, bàn tán. Cậu cũng không muốn tiếp tục ở lại nữa, bèn xách theo túi đen, nhặt chiếc điện thoại bị giẫm vỡ tan tành lên rồi xông ra ngoài.
Đi lang thang vô định trên đường lớn khoảng năm phút, cậu mới sực nhớ ra sao vừa rồi mình không bắt lão kia bồi thường một chiếc điện thoại mới.
Chiếc điện thoại này giá gần hai vạn tệ, cứ thế bỏ đi thật đáng tiếc. Chủ yếu là hiện tại cậu không có tiền dư để mua cái mới.
Ba vạn tệ này nhất định chỉ được chi tiêu trong trường hợp khẩn cấp.
Sửa lại chắc vẫn dùng được.
Quý Ngưỡng Chân chặn bừa một người đi đường hỏi xem quanh đây có tiệm sửa chữa điện thoại nào không, và được biết nơi này chỉ có duy nhất một chỗ như vậy.
Cửa hàng nằm trên một con phố với những hàng quán san sát nhau, không gian ngập tràn mùi hương tươi mát. Cậu đi hết một vòng, cuối cùng bước vào một tiệm nhỏ bán điện thoại cũ.
Cậu đặt điện thoại lên quầy, hỏi một Beta khá trẻ tuổi đeo cặp kính dày cộp như đít chai bia, mái tóc rối bù như tổ quạ: "Cái này sửa được không?"
Beta với bộ dạng lôi thôi lếch thếch ngáp một cái rồi đi ra, cầm điện thoại lên bấm giữ nút nguồn. Không có phản ứng gì cả, anh ta lại tìm một đoạn dây cáp gắn với máy tính của mình, lôi ra một thùng dụng cụ và nói: "Sửa được, tám trăm."
Mức giá này khá hợp lý, thậm chí có thể coi là rẻ.
Nhưng Quý Ngưỡng Chân không hiểu rõ giá cả thị trường, chỉ thấy đau ví, do dự rút ra tám trăm tệ, lại nắm chặt trong tay rồi hỏi: "Vậy mất bao lâu thì sửa xong?"
Beta hỏi: "Cậu cần gấp sao?"
Quý Ngưỡng Chân gật đầu.
Beta lấy một chiếc ghế nhựa từ trong quầy ra nói: "Nửa tiếng, cậu cứ ngồi chờ đi."
Quý Ngưỡng Chân ngồi chờ một lát đã hơi chán, bèn ra ngoài dạo mấy vòng. Cậu phát hiện trước cửa có một xe bán đồ ăn vặt, giờ này đang khá đông khách.
Những quán vỉa hè không đảm bảo vệ sinh thế này thường không được Quý Ngưỡng Chân để mắt tới, nhưng mùi thơm này thật sự quá hấp dẫn, xộc thẳng vào mũi cậu. Dù Quý Ngưỡng Chân không đói, nhưng thấy mọi người đứng đó ăn uống tấp nập, cậu cũng không nhịn được mà đi tới, trong lòng thầm nghĩ chỉ xem thôi chứ không mua.
Nhưng cậu vừa đi đến vị trí cách đó hai mét, bà chủ có vẻ mặt hiền lành đang lau tay lên chiếc tạp dề đầy những mảnh vá đã lập tức chào đón cậu: "Cậu bé đẹp trai ăn gì không?"
Quý Ngưỡng Chân: "..."
Lúc Quý Ngưỡng Chân ôm hai bọc đồ ăn quay lại cửa tiệm, Beta kia đã sửa điện thoại xong và đang dán kính cường lực.
Tám trăm tệ là phí sửa điện thoại, không bao gồm tiền dán kính.
Quý Ngưỡng Chân đứng bên cạnh nhìn chủ tiệm đẩy nốt cái bọt khí cuối cùng ra, lắc lắc túi đồ ăn trong tay, hơi ngại ngùng hỏi: "Anh ăn cái này không?"
Cậu mua hơi nhiều, một mình ăn không hết, mang về để đó cũng nguội mất ngon, mà ở nhà nghỉ lại không có chỗ để hâm lại.
Chủ tiệm không hề khách sáo, nhận lấy túi đồ ăn, vừa ăn vừa ngẩng đầu quan sát Quý Ngưỡng Chân đang lướt điện thoại.
Người có thể dùng một chiếc điện thoại đắt tiền thế này hẳn là có gia cảnh không tệ, mà điện thoại của người bình thường cũng sẽ không dính loại xâm nhập cao cấp như vậy.
"Cậu..."
Quý Ngưỡng Chân nghe tiếng, ngẩng đầu lên hỏi: "Hả?"
"Hôm nay cậu đến tiệm tôi là may mắn đấy." Chủ tiệm đẩy cặp kính đen của mình, ánh mắt hiếm khi lộ ra vẻ đắc ý, nói: "Cả cái khu này, ngoài tôi ra không có ai phát hiện được thứ trong điện thoại của cậu đâu."
Giọng điệu kỳ quái, hoàn cảnh cũng thật kỳ lạ.
Quý Ngưỡng Chân hơi ngẩn người ra, càng nhìn càng thấy người trước mắt này rất có khả năng là một tên biến thái.
Điện thoại của mình có thứ gì chứ?
Ảnh hay video gì mà không thể để người khác thấy sao?
Không thể nào, mình là người đứng đắn, làm gì có mấy thứ đó.
"Ý anh là gì?" Quý Ngưỡng Chân tỏ ra phòng bị, lùi về sau nửa bước: "Anh sửa điện thoại mà còn xem lén điện thoại của người ta sao?"
Chủ tiệm không ngờ Quý Ngưỡng Chân lại có phản ứng như vậy. Anh ta không phải người khéo ăn nói, dáng vẻ hơi tự mãn vừa rồi thoáng chốc đã biến mất. Anh ta vội vã giải thích rằng mình dùng thiết bị hỗ trợ để kiểm tra xem hệ thống có bị lỗi gì không, đã kết nối điện thoại với máy tính, và chương trình mà anh ta tự thiết kế đã phát hiện ra điều bất thường.
Cũng may anh ta luôn cập nhật kho mã độc và chương trình bảo vệ mới nhất, nếu không nhất định sẽ không bắt được lỗ hổng đã biến đổi qua mấy lượt như thế này.
Quý Ngưỡng Chân chẳng hiểu mấy từ chuyên ngành từ miệng anh ta nói, nhưng lại cảm thấy giọng điệu này không phải của người xấu. Suy nghĩ một hồi, cậu cuối cùng hỏi: "Ý anh là trong điện thoại của tôi có virus? Có thể là trong lúc lướt mạng không may bấm vào mấy cái quảng cáo rồi bị nhiễm, chắc là không sao đâu nhỉ?"
Trong điện thoại cậu chẳng có đồng nào, virus có xâm nhập cũng chỉ có thể trắng tay mà rời đi thôi.
"Không phải." Chủ tiệm tháo cặp kính dày cộp xuống, lấy tay áo lau lau hơi nước trên đó rồi nói: "Nói một cách đơn giản là cậu đang bị theo dõi. Chỉ cần cậu dùng chiếc điện thoại này gọi điện, nhắn tin, mua đồ, mọi thông tin đều sẽ được đồng bộ gửi cho đối phương."