Sính Ác - Kim Yêu Đới
Lời thú nhận và cái giá
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thật ra phần sau không quan trọng.
Quý Ngưỡng Chân thầm nghĩ, vậy là anh đã thừa nhận rồi. Cậu giả vờ tò mò hỏi: “Anh thật sự thích tôi sao? Vậy sao anh không tỏ tình?”
Đôi mắt cậu hơi mở to, ẩn giấu sự hưng phấn. Đã nhiều năm rồi anh không nhìn thấy ánh mắt như thế này của cậu. Đó là ánh mắt khi cậu muốn ác ý trêu đùa người khác. Một điều gần như đã khắc sâu vào tiềm thức của Nhậm Đàn Chu.
Không biết Quý Ngưỡng Chân lại có ý đồ xấu gì, Alpha giơ tay nắm lấy chiếc cổ thanh mảnh của cậu, bao trọn phần động mạch. Các ngón tay chỉ cần hơi siết lại là có thể vặn đứt trong một giây.
“Em cần sao?” Nhậm Đàn Chu nhíu mày, “Lời tỏ tình của anh ấy.”
Hơi thở nhẹ bẫng của Quý Ngưỡng Chân dần trở nên nặng nề.
Quý Ngưỡng Chân không tin anh sẽ bóp chết mình thật. Ngược lại, điều đó còn khiến lòng phản nghịch của cậu bộc phát. Động tác giãy giụa theo bản năng cũng ngừng lại, cậu chẳng hề sợ hãi mà cong khóe môi.
“Cần.”
Dáng vẻ đó không hề có chút chân thành nào.
Nhậm Đàn Chu lẳng lặng chờ đợi những lời tiếp theo của cậu.
“Tôi rất giỏi từ chối người khác đấy, không phải anh biết rồi sao?” Quý Ngưỡng Chân cười thành tiếng, sự khinh miệt hiện rõ trong mắt cậu. “Nể tình chúng ta gọi anh xưng em nhiều năm như vậy, nếu anh tỏ tình, tôi nhất định sẽ tìm một lý do thật đặc biệt để từ chối anh. Thế nào, có muốn thử không?”
Cảm giác hít thở không thông mỗi lúc một rõ ràng hơn. Quý Ngưỡng Chân thiếu oxy đến mức mặt cũng đỏ lên, một câu đầy đủ cũng không nói nổi. Ý cười trên mặt không còn sót lại chút nào, ngũ quan bắt đầu méo mó.
Một giây trước khi cậu mất đi ý thức, sự khống chế quanh cổ chợt biến mất. Khi đó cậu đã rơi vào trạng thái gần hôn mê, cả cơ thể không còn sức lực, lưng tựa vào tường chậm rãi trượt xuống.
“Em dựa vào đâu mà cho rằng anh sẽ thích em?”
Đuôi mắt Nhậm Đàn Chu hơi đỏ, ngón tay anh khẽ quệt qua khóe mắt. Anh liếc nhìn Quý Ngưỡng Chân đang ngồi trên đất ho khan không ngừng, khom người tiến lại gần, lạnh giọng nói: “Em cũng chỉ là một Beta mà thôi. Omega xinh đẹp hơn em, hấp dẫn hơn em có rất nhiều. Kỳ nhạy cảm lần đó là vì chỉ có em ở bên cạnh, anh thuận tay mới chọn em.”
Thật thế sao?
“Thế, thế còn lần thứ hai thì sao?” Quý Ngưỡng Chân không dễ gì mới lấy lại hơi thở. Vừa mở miệng, cậu đã nhận ra giọng nói khàn đặc như thể đã đổi thành người khác. Cậu ngẩn ra mất hai giây, nhưng vẫn cố gắng nói cho hết lời: “Anh biết tôi ghét anh, không muốn ở cạnh anh, anh còn như keo dán chó đuổi đến tận đây. Ai tin anh không thích tôi nổi? Bị từ chối mới sửa miệng, đúng là chưa gặp ai không biết xấu hổ như anh!”
Không ai chịu được cảm giác bị người ta mang tình cảm của mình ra giày xéo như vậy, Nhậm Đàn Chu cũng không phải ngoại lệ.
Nhậm Đàn Chu quỳ xổm xuống trước mặt cậu, ánh mắt sắc như dao chiếu thẳng vào cậu: “Quý Ngưỡng Chân, em nói thêm một chữ nữa thử xem?”
Lực uy hiếp của Alpha không hề nhỏ. Beta lại đã sớm quen dựa dẫm vào anh, trong tiềm thức đã hình thành một hàng rào ngăn cản cậu liều mình đối đầu với Nhậm Đàn Chu.
Quý Ngưỡng Chân không dám nhưng lại không phục mà gân cổ lên, để lộ dấu tay rõ ràng trên cần cổ trắng nõn. Cậu há miệng, lặp lại mấy lần, nhưng lại không phát ra được tiếng nào.
Lúc đầu Nhậm Đàn Chu còn tưởng cậu đang giở trò nào đó để chế giễu mình. Đến khi cậu bổ nhào đến trước mặt anh, chân tay khua khoắng, anh mới ý thức được tính nghiêm trọng.
Bệnh viện lớn nhất của Tích Cảng nằm ở trung tâm thành phố. Quý Ngưỡng Chân ngồi trên xe mà sốt sắng như kiến bò trên chảo nóng, nước mắt cũng rơi mất mấy giọt. Nếu ánh mắt có thể giết người, Nhậm Đàn Chu đã chết trăm ngàn lần rồi.
Cũng may, sau khi đến bệnh viện, bác sĩ chẩn đoán cậu không có vấn đề gì, chỉ là cơ thể căng thẳng quá độ dẫn đến liệt dây thanh quản, xuất hiện tình trạng mất tiếng tạm thời. Nói ra cũng lạ, bác sĩ vừa chẩn đoán cho cậu xong, lại trấn an mấy câu, cậu thử một lần nữa, vậy mà lại phát ra được âm thanh, chỉ là cực kỳ khàn thôi.
Nhân lúc Nhậm Đàn Chu không có trong phòng, cậu dùng giọng nói khàn đặc nhờ bác sĩ báo công an giúp mình, nói Alpha ngoài cửa kia đã đánh người. Kết quả, vị bác sĩ này lại chỉ cười cười tỏ vẻ có lỗi với cậu.
Dưới sức mạnh của quyền uy, đến cả hệ thống chữa bệnh cũng bị chèn ép.
Quý Ngưỡng Chân bỗng chốc cảm thấy mình đúng là tự rước nhục vào thân.
Cậu cũng không trông mong Nhậm Đàn Chu sẽ xin lỗi mình. Dù sao, anh có xin lỗi cũng không thể bù đắp tổn thất lần này. Mấy thứ vô nghĩa đó trước giờ cậu đều không cần.
Ra khỏi bệnh viện, Quý Ngưỡng Chân dùng dằng không chịu lên xe. Cậu cúi đầu muốn đi về phía nhà ga công cộng, ai khuyên cũng không nghe. Cuối cùng, cậu bị Nhậm Đàn Chu túm lại và quăng lên xe.
Chiếc xe không lái về trấn mà đi thẳng lên đường cao tốc. Quý Ngưỡng Chân vẫn giữ im lặng, chỉ đành lấy điện thoại ra gõ chữ rồi đưa cho Nhậm Đàn Chu đọc.
[Tôi muốn về nhà]
“Nhà?” Nhậm Đàn Chu nhìn dáng vẻ đáng thương như chó mắc mưa của cậu, không muốn nói thêm lời vô nghĩa nào nữa. Anh đẩy điện thoại ở trước mặt mình ra. “Đừng làm loạn nữa được không? Em còn ở đó thêm nữa thì ốm là cái chắc, sốt một trận xong, em không cần họng nữa sao?”
Ngược lại, cũng không phải là Nhậm Đàn Chu muốn quan tâm cậu. Nhưng lần này cậu biến thành như vậy đúng là lỗi của anh. Nếu thật sự khiến cậu không thể nói nữa, anh nhất định sẽ ân hận cả đời.
Nhậm Đàn Chu giận thì giận thật, nhưng anh cũng không định đùa giỡn cậu đến chết. Anh muốn mang cậu về đặt trong tầm mắt mà chăm sóc, dù cậu có muốn giày vò anh thế nào cũng không sao.
Vốn dĩ anh cũng muốn mang người về.
Quý Ngưỡng Chân gấp đến mức gáy đầy mồ hôi, lại gõ một đống chữ rồi đưa tới.
[Tôi còn đồ ở đó, anh cho xe quay lại đi]
Đến cả dấu câu cũng không có, Nhậm Đàn Chu nhìn một lát mới nói: “Em thì có cái gì quý giá mà tiếc? Một đống rách nát không đáng tiền, ở nhà không thiếu gì cả… Lần sau viết đừng quên dấu câu.”
[Có đồ rất quan trọng!!!!!!!]
Nhậm Đàn Chu đã sớm mất đi sự tin tưởng dành cho cậu, chỉ cho rằng đây là kế hoãn binh của cậu. Anh không kiên nhẫn cau mày: “Thế em nói xem là cái gì, để ở đâu? Anh bảo thư ký Chu quay lại lấy.”
Quý Ngưỡng Chân cứng đờ người.
Nhậm Đàn Chu cười lạnh một tiếng, anh nói đâu có sai.
“Quý Ngưỡng Chân, đừng nghĩ đến giở trò mưu mẹo gì nữa, ngoan ngoãn theo anh về đi. Hay là em muốn cư trú bất hợp pháp cả đời, như một con chuột trong cống ngầm mãi mãi không thể nhìn thấy ánh mặt trời? Ngày tháng như thế em còn chưa sống đủ, chưa chịu khổ đủ sao?”
Quý Ngưỡng Chân cuộn mình ở một góc bất động, tay nắm chặt chiếc điện thoại, không biết là đang nghĩ gì.
Con chuột sống trong cống ngầm là hình dung cho điều gì, có lẽ cậu thật sự không muốn bản thân dính dáng đến nó.
Nhậm Đàn Chu tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi. Một lát sau, cánh tay anh lại bị kéo kéo.
Anh mở mắt ra.
Quý Ngưỡng Chân ném điện thoại của mình lên đùi anh, sau đó lủi về góc.
[Ngăn bí mật cạnh cửa sổ trên mái nhà, trâm cài ngực]