51. Chương 51

Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quý Ngưỡng Chân đoán Nhậm Đàn Chu không tỏ tình với mình có lẽ vì anh không chịu nổi sự từ chối và chế giễu của cậu.
Chẳng lẽ anh không muốn nghe thử lý do từ chối mà cậu đã đặc biệt nghĩ riêng cho anh sao? Đảm bảo không trùng với những kiểu từ chối nghìn bài một điệu cậu từng dùng trước đây đâu nha.
Người này sao lại chẳng biết tò mò gì cả...
Nhậm Đàn Chu từng chứng kiến Quý Ngưỡng Chân từ chối người khác. Hầu hết lần nào cậu cũng tỏ ra lịch sự, hòa nhã. Nhưng nếu lời từ chối lịch thiệp không thể khiến đối phương từ bỏ ý định, thì sau đó đừng mong nhận được vẻ mặt hiền hòa đó từ cậu nữa.
Hồi cấp ba, trường bọn họ không phân chia theo giới tính Alpha/Omega mà chia lớp dựa trên thành tích học tập. Trong cái tuổi thanh xuân tươi trẻ ấy, dù nhà trường có quy định cấm yêu đương rõ ràng đến mấy, vẫn có một số ít lén lút hẹn hò hay theo đuổi tình yêu.
Mỗi lớp sẽ có vài cặp đôi như vậy. Những cặp nào to gan lớn mật còn có thể ngồi ở bàn cuối, chẳng coi ai ra gì mà hôn nhau phía dưới. Bọn họ từng tận mắt chứng kiến cảnh đó khi tan học về buổi trưa.
Quý Ngưỡng Chân và Nhậm Đàn Chu chưa từng hẹn hò yêu đương. Trong cái thời kỳ mà tình yêu tuổi học trò dễ dàng đâm chồi nảy lộc ấy, hai người họ lại ngoan ngoãn, nghiêm túc một cách lạ thường, trải qua những tháng ngày chỉ có học hành buồn chán. Thậm chí khi có vô số người theo đuổi, họ vẫn không thèm liếc mắt đến một cái.
Quý Ngưỡng Chân từng cho rằng Nhậm Đàn Chu cũng giống mình, cho đến tận bây giờ vẫn không hề nghĩ rằng việc anh không hẹn hò với ai là vì có nguyên nhân khác.
Anh thích cậu từ lúc nào vậy?
Quý Ngưỡng Chân tò mò chết đi được.
Tiếc là Nhậm Đàn Chu không chịu thừa nhận.
Rất ít khi Quý Ngưỡng Chân thật sự coi Nhậm Đàn Chu là bạn bè đồng trang lứa với mình. Anh không cho cậu ăn đêm, không cho cậu chỉ mặc một chiếc quần vào mùa đông, không cho làm cái này, không cho làm cái nọ. Anh quản lý cậu cực kỳ nghiêm khắc, chẳng khác gì một ông bố già. Thời điểm đó, chỉ cần nghe thấy anh gọi thôi là da đầu cậu đã tê dại rồi.
Ngày trước làm gì có ai theo đuổi cậu kiểu đó chứ?
Yêu thích một người nên có thái độ thế nào, Nhậm Đàn Chu đúng là nên đăng ký một lớp học tình yêu.
Quý Ngưỡng Chân lề mề mãi đến mười giờ sáng mới dậy. Tuy trời đông lạnh giá, nhưng trong nhà có bật hệ thống sưởi nên việc xuống giường không phải là chuyện gì quá khó khăn.
Uống thuốc xong, cảm giác cổ họng đã ổn hơn nhiều, nói nhỏ mấy câu cũng không thành vấn đề. Nhưng dấu tay trên cổ nhìn thế nào cũng quá đáng sợ, vậy mà cậu lại không cố tình tìm áo cao cổ che đi, cứ để thế mà ra ngoài.
Giờ này có thể ăn cơm trưa luôn rồi. Cậu rửa mặt xong đóng vòi nước, bỗng nghe thấy tiếng lách cách trong bếp.
Cậu thầm nghĩ, chắc là đầu bếp phụ trách ba bữa một ngày cho bọn họ từ biệt thự đến đây, chỉ là không biết hôm nay là ai. Cậu ôm theo sự tò mò đi ra ngoài, thấy Nhậm Đàn Chu một mình đứng đó thì không khỏi ngẩn người. Chốc chốc lại thấy anh cầm chiếc muỗng đảo mấy cái trong nồi.
Máy hút mùi này hoạt động rất tốt, trong phòng không còn mùi khói dầu gì cả. Có tiếng ùng ục ùng ục vang lên, hóa ra không phải tiếng xào rau.
Anh thậm chí không mặc tạp dề, trên người cũng chỉ mặc một chiếc áo len đậm màu. Bỗng anh toát lên dáng vẻ của một người đàn ông của gia đình thường thấy trên tivi, bóng lưng rộng lớn mà trầm tĩnh ấy khiến người ta có ảo giác yên bình lạ kỳ.
Quý Ngưỡng Chân lại càng tò mò muốn biết anh đang nấu gì, nhưng cậu không muốn chủ động tiến đến trước mặt anh. Dù nhà bếp này thiết kế kiểu mở, cậu cũng không muốn bản thân tỏ ra quá vội vàng.
Như thế cứ giống như cậu không còn ghi thù gì anh, sẽ chỉ khiến Nhậm Đàn Chu càng ngày càng không biết kiểm soát hành vi của mình.
Nhậm Đàn Chu sống độc lập từ rất sớm, việc nấu nướng gì đó với anh cũng chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay. Năm đầu tiên khi mới quen nhau, Quý Ngưỡng Chân từng được nếm thử món canh trứng cà chua anh nấu. Một quả trứng, một quả cà chua, như thể anh tiếc vài hạt muối, mùi vị nhạt như nước ốc.
Tuy Quý Ngưỡng Chân không biết nước ốc có vị như thế nào, nhưng cậu đoán là nó rất nhạt nhẽo.
Để làm món canh trứng cà chua khó nuốt đến mức đó thật sự không dễ. Nhưng Quý Ngưỡng Chân chỉ cho rằng điều kiện của anh không tốt, bởi khi đó Nhậm Đàn Chu nghèo đến mức suýt không trả nổi học phí. Mùa đông anh còn đi giày lưới đá bóng của mùa hè. Một người như thế đương nhiên sẽ không nỡ tốn tiền mua mấy thứ gia vị khác, đến cả muối cũng phải tiết kiệm.
Người khác hẳn sẽ rất khó tưởng tượng một Alpha xuất thân giàu có như anh vậy mà lại từng sống trong cảnh nghèo khổ.
Về sau Quý Ngưỡng Chân mới biết, Nhậm Đàn Chu làm đồ ăn nhạt như thế là vì bà của anh ăn rất nhạt, từ nhỏ anh đã ăn cùng bà và thành thói quen.
Sau khi sinh ra Nhậm Đàn Chu, mẹ anh đã giao anh cho bà nuôi dưỡng. Bà lớn tuổi, nhiều bệnh, cả ngày không rời khỏi bát thuốc của mình. Nhưng dù có khó khăn, nghèo túng đến đâu, bà vẫn cố gắng kéo theo cái thân thể sắp hết tuổi thọ của mình để nuôi lớn người cháu ngoại duy nhất này.
Mùa đông đầu tiên khi quen biết Quý Ngưỡng Chân cực kỳ lạnh giá. Đối với người già, có thể trải qua mỗi mùa đông đều là một kỳ tích. Đáng tiếc, người bà luôn nằm trên giường bệnh đã không thể vượt qua mùa đông năm đó.
Vì không gặp được mấy lần nên khuôn mặt hiền hậu của bà rất mơ hồ trong trí nhớ cậu.
Quý Ngưỡng Chân thầm nghĩ, nếu bà còn sống, chắc chắn sẽ không cho anh làm mấy trò xằng bậy này với cậu.
Thường xuyên nhớ về quá khứ có lẽ là dấu hiệu của việc đang trải qua một cuộc sống không như ý.
Quý Ngưỡng Chân đi ra phòng khách, bật tivi lên rồi nằm ườn ra ghế sofa, chọn bừa một kênh. Nhưng cậu không xem nổi hai phút, bởi mùi thơm vốn nhàn nhạt trong không khí dần trở nên nồng đậm hơn, từ từ tràn ngập cả phòng khách.
Mùi hương chua chua ngọt ngọt xông vào khoang mũi, nhất thời Quý Ngưỡng Chân cũng không đoán ra đó là món gì.
Chẳng lẽ Nhậm Đàn Chu đang làm bánh ngọt?
Tuy hôm nay là chủ nhật, nhưng một nhân vật lớn như anh thật sự có thể quẳng một đống công việc ở công ty mà yên tâm ở nhà lăn lộn trong bếp sao?
Thật quá không chân thật.
Hôm qua Tích Cảng âm ba đến âm năm độ, người dân địa phương đi đường đều bọc áo lông dày, vậy mà anh chỉ khoác một chiếc áo bành tô. Chắc chắn là đầu óc bị lạnh hỏng rồi, chưa biết chừng tinh thần còn có vấn đề nữa.
"Anh đang làm gì vậy..."
Nhậm Đàn Chu đang chuyên tâm trông chừng nồi đun của mình. Nghe thấy giọng nói vừa khàn vừa vỡ của Quý Ngưỡng Chân, anh quay lại nói: "Em qua đây xem là biết."
Quý Ngưỡng Chân đáp một tiếng. Sau hai giây do dự, cậu thậm chí không đi dép đã chạy tới, ngó đầu qua vai Nhậm Đàn Chu, thăm dò xem bên trong chiếc nồi kia rốt cuộc là thứ gì.
Ở khoảng cách gần hơn này, mùi hương kia cũng trở nên càng nồng đậm. Quý Ngưỡng Chân không nhịn được nuốt ực một cái.
"Cứ tưởng cái gì, đây là mứt trái cây mà? Bày đặt thần thần bí bí."
Mứt trái cây trong nồi đang sôi sùng sục, bọt bóng liên tục nổi lên. Nhìn kỹ còn có thể phân biệt được vài loại không phải dâu tây.
Nhậm Đàn Chu tắt bếp, đổ mứt vào một chiếc lọ thủy tinh rồi nói: "Thư ký Chu đến, mang theo cả trái cây, ăn không hết cũng không vứt đi được."
Chuyến đi của thư ký Chu quả thật đã phát huy đủ tác dụng. Đâu chỉ xách theo mấy hộp trái cây, anh ta còn ôm theo túi lớn túi nhỏ, nhét đầy cả cái tủ lạnh to trong bếp.