53. Chương 53

Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quý Ngưỡng Chân tức giận bừng bừng về phòng, trước khi đóng sập cửa lại còn gào ra ngoài phòng khách: "Nói chuyện với loại người không biết xấu hổ như anh đúng là tốn công vô ích!"
Cánh cửa đóng mạnh đến mức cảm giác căn nhà cũng rung lên.
Tuy rằng Quý Ngưỡng Chân ôm một cục tức về phòng, nhưng trong phòng không có tivi, không có máy tính bảng cũng không có điện thoại. Cậu nằm một lúc đã chán muốn chết, cuối cùng bị Nhậm Đàn Chu dỗ ra ngoài bằng một chú cún con mới tròn một tháng tuổi.
Không biết từ đâu ra, cũng không biết là giống chó gì, nhìn rất giống chó ta.
Chú cún nhỏ xíu nhưng cũng khá nặng, toàn thân là một màu đen tuyền, trên đỉnh đầu có một nhúm lông trắng cực kỳ nổi bật.
Quý Ngưỡng Chân nghịch mấy cái móng nho nhỏ của nó, lại xoa xoa đầu, cảm thấy chú cún này cực kỳ ngoan ngoãn.
Nhậm Đàn Chu hỏi cậu có thích không, thích thì giữ lại nuôi, không thích thì lát nữa bảo thư ký Chu đến đưa đi.
Quý Ngưỡng Chân luôn thích các động vật nhỏ. Trước đây ở nhà cậu cũng nuôi một con chó, nhưng là khi ba cậu còn sống, chú chó có bảo mẫu riêng. Bây giờ cậu còn không nuôi nổi bản thân, nếu không có người hỗ trợ, chỉ sợ chuyện một ngày ba bữa cho cún con cũng có thể khiến cậu đau đầu.
Quý Ngưỡng Chân vuốt vuốt nhúm lông trắng trên đỉnh đầu cún con, chú cún thoải mái đến mức hai mắt híp lại. Nó còn chưa đi vững, liền nằm hẳn vào lòng bàn tay Quý Ngưỡng Chân mà hưởng thụ những cái vuốt ve của cậu.
"Ở đây không có bảo mẫu, thôi, anh bảo thư ký Chu đưa nó đi đi."
Quyết định này khiến Nhậm Đàn Chu không khỏi ngạc nhiên, nhưng anh cũng không nói gì.
Khoảng bảy giờ tối, tài xế đến đón họ tới số 18 đường Tĩnh Giang.
Quý Ngưỡng Chân đến nơi mới phát hiện vị tam công tử vốn thường xuyên ở nước ngoài, vậy mà cũng có mặt. So với các anh em khác, anh ta là người chăm chỉ đến thăm lão gia tử nhất, thường xuyên được ông tận tình chỉ bảo. Ngược lại, những người không thường xuyên đến sẽ ít được lão gia tử yêu thích hơn, dù sao ngay cả người ngoài cũng biết tam công tử là đứa con thân thiết nhất bên cạnh lão gia tử.
Quý Ngưỡng Chân gọi một tiếng anh ba coi như đã chào hỏi, sau đó được quản gia dẫn vào thư phòng. Nhậm Đàn Chu và Nhậm Hướng Thanh thì tự động đi vào phòng khách phụ.
Lão gia tử sống một đời chưa từng dính vào thuốc lá, thế nhưng mấy người con trai ngỗ nghịch này, không ai là không nghiện thuốc nặng. Ông bèn đặt ra quy định nghiêm khắc, vào cửa nhà là không được hút thuốc ở phòng khách chính.
Nhậm Hướng Thanh đến từ chiều, chơi mấy ván cờ với lão gia tử, còn phải ngồi nghe ông giáo huấn hồi lâu. Mãi đến khi Nhậm Đàn Chu và Quý Ngưỡng Chân đến, anh ta mới được giải thoát.
Trong phòng khách phụ chỉ để một chiếc đèn sáng lờ mờ. Chờ người giúp việc đi hết, Nhậm Hướng Thanh mới nghiến răng nói: "Chú chạy sang Tích Cảng cũng dứt khoát thật đấy, quăng lại một đống hỗn độn cho anh. Mấy năm rồi không thấy lão gia tử tức giận đến mức này, suýt nữa thì ném cả chén trà yêu quý nhất vào mặt anh. May mà anh trai chú nhanh nhẹn tránh được, nếu không thì làm sao dám mang cái mặt đẹp trai này ra ngoài gặp ai nữa."
Nhậm Hướng Thanh cực kỳ nâng niu cái vẻ ngoài phong độ, bất bại trong tình trường của mình. Vô số Omega chỉ cần nhìn khuôn mặt anh ta một lần là nhớ mãi không quên, chỉ cần anh ta mở miệng là không có Omega nào không bị lừa vào tay.
Nhưng những thứ này cũng chỉ là thứ anh ta muốn cho người khác nhìn thấy.
Nhậm Đàn Chu ngậm điếu xì gà không nói gì, cúi đầu cười khẽ một tiếng, "Nếu anh không tự mình chường mặt ra trước mặt lão gia tử thì ông ấy có nổi giận đến mức đó không? Ai bảo anh rảnh rỗi sinh nông nổi, cứ nhất định muốn lắm lời làm gì?"
Kẻ đầu sỏ châm ngòi cho chuyện này, nếu nói toạc ra thì khó mà nhìn mặt nhau.
Nhậm Hướng Thanh không hề tỏ ra chột dạ, ngón trỏ ấn lên đuôi lông mày, ra vẻ tiếc nuối nói: "Anh cứ tưởng chú không định nghiêm túc, nên trong lúc tán gẫu mới nhắc đến, nghĩ rằng ông ấy cùng lắm cũng chỉ mắng vài câu, sẽ không thật sự nhúng tay vào. Ai ngờ bây giờ... khó nói rồi."
"Ba rất thích em ấy."
Một đứa nhỏ xinh đẹp lại xuất thân từ gia đình danh giá, ai mà chẳng thích, đặc biệt là đứa nhỏ biết nói lời ngon ngọt như Quý Ngưỡng Chân. Lão gia tử đã có tuổi, nhìn đám con trai toàn Alpha thô thiển của mình mà chỉ thấy ngứa mắt, khó mà tìm được người biết giả vờ ngoan ngoãn như Quý Ngưỡng Chân, nên không yêu thích sao được.
Nhậm Hướng Thanh như nhớ ra gì đó, cố nhịn cười, hắng giọng một tiếng rồi nói: "Lão gia tử nói gì với chú mà hôm nay chú dám thật sự mang người đến đây vậy? Đừng nói anh trai này không nhắc nhở chú, anh thấy chuyện này không đơn giản đâu..."
Không có xung đột với lợi ích cá nhân, đương nhiên là mọi thứ đều ổn.
Nhậm Đàn Chu đã có tính toán trong lòng, lại không nói rõ ngay, chỉ đáp: "Có thể phức tạp đến mức nào chứ? Chẳng phải cũng chỉ có thế thôi sao."
Người khác thấy thế nào nghĩ thế nào đều không quan trọng, quan trọng là Quý Ngưỡng Chân có nguyện ý hay không.
"Ôi chà chà, cái dáng vẻ hung ác, chỉ cần tìm thấy người là sẽ ăn tươi nuốt sống ngày trước của chú đâu rồi?" Nhậm Hướng Thanh nhớ lại hình ảnh rắc cẩu lương vừa rồi khi Nhậm Đàn Chu giúp Quý Ngưỡng Chân bẻ lại cổ áo trước khi cậu lên lầu, nhịn cười gần chết, "Bây giờ sao lại thành cái dáng vẻ chăm sóc như tổ tông rồi thế? Để lão gia tử nhìn thấy khéo lại tức giận đến tăng huyết áp mất thôi."
Nhậm Đàn Chu biết rõ người anh ba này không có ý tốt, lười đôi co thêm với anh ta, thế là mím môi nói: "Lão gia tử có tăng huyết áp cũng không hẳn là vì tức giận em, công lớn hơn vẫn thuộc về anh ba."
"Chú nói cái giọng điệu đó với anh làm gì." Nhậm Hướng Thanh giỏi nhất là trò đùn đẩy trách nhiệm này, khéo léo quay về chủ đề cũ, "Cái khác không nói, dù sao lão gia tử sẽ không đời nào đồng ý cho con trai mình lấy một Beta. Chú thích nuôi hay thích chơi đùa thì tùy, bây giờ lại nhất quyết muốn chọc giận ông ấy, cái bảo bối tâm can kia của chú đến đây, ít nhất cũng sẽ gặp phải một rắc rối không nhỏ."
Đôi khi Nhậm Hướng Thanh lại hoài nghi người em trai này có đúng là con ruột của lão gia tử hay không. Nếu không phải đã làm xét nghiệm DNA, thì anh ta sẽ không đời nào tin. Nhà họ, dù là thế hệ nào, cũng có cái tật xấu là gặp ai yêu nấy, làm sao lại có một trường hợp khác biệt lẻ loi như thế.
Nói Nhậm Đàn Chu cố chấp, nhưng ở những phương diện khác lại rất linh hoạt, quả thật không chừa đường sống cho những người anh khác. Miệng nam mô bụng bồ dao găm, đám lão già khó đối phó trong tập đoàn đều bị Nhậm Đàn Chu biến thành ngoan ngoãn dễ bảo, thậm chí còn bị anh hành cho không dám hó hé, chịu thiệt cũng không dám than vãn.
Beta kia dù sao cũng là em trai trên danh nghĩa. Chuyện này một khi truyền ra ngoài, chẳng phải sẽ bị người ta điên cuồng cắn xé sao?
"Nói đi cũng phải nói lại, chú có nghĩ thế này nghĩ thế nọ cũng có ích gì đâu, Quý Ngưỡng Chân kia có để ý đến chú đâu?"