Sính Ác - Kim Yêu Đới
Chương 75
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ai đã cố gắng hết sức mà vẫn không đạt được điều mình mong muốn thì đều sẽ nản lòng, mệt mỏi. Nói cách khác, trong chuyện tình cảm này, có ai có thể thảnh thơi được đâu?
Nhậm Đàn Chu không nghe lọt tai lời cậu nói cũng là điều hết sức bình thường, mỗi người bọn họ đều khăng khăng cho rằng mình đúng, Quý Ngưỡng Chân có nói lời chân thành đến mấy cũng chỉ vô ích.
Cả hai đều không cách nào thuyết phục được đối phương, khiến đối phương phải tâm phục khẩu phục.
Lợi thế trong tay Quý Ngưỡng Chân cuối cùng vẫn chẳng có tác dụng gì. Nếu Nhậm Đàn Chu kiên quyết đối đầu với cậu đến cùng, thì cậu cũng chẳng còn cách nào tốt hơn là tìm đến cái chết.
Quý Ngưỡng Chân chỉ biết rằng Phenylethylamine sẽ ảnh hưởng đến Alpha trong thời kỳ yêu đương, có tác dụng hưng phấn, khiến người ta trải nghiệm sự sung sướng kích thích, mỗi ngày đều muốn ở cạnh đối phương. Nhưng nồng độ Phenylethylamine cao thường chỉ kéo dài được vài tháng cho đến vài năm, dài nhất cũng không quá bốn năm.
Đợi đến khi hoóc-môn không còn quấy rầy nữa, Nhậm Đàn Chu sẽ mất hứng thú với cậu, tác dụng phụ của Phenylethylamine cũng sẽ không còn làm phiền bọn họ nữa.
Nói khách quan, chờ đợi là một việc tương đối đơn giản, nhưng với trạng thái hiện tại của Quý Ngưỡng Chân, ở lại đây thêm một ngày cũng là một sự giày vò.
Phương pháp "nước ấm luộc ếch" áp dụng lên cậu sẽ từ từ làm mòn ý chí của cậu (ý là, nếu bỏ ếch vào nước lạnh rồi đun từ từ, nó sẽ ở yên mà chết, thay vì nhảy ra nếu bỏ vào nước nóng ngay lập tức). Ngồi tù còn biết sẽ phải ngồi bao lâu, tuy căn biệt thự này bên trong lẫn bên ngoài đều như một chốn nghỉ dưỡng thiên đường, nhưng Quý Ngưỡng Chân lại chỉ thấy tối tăm ngột ngạt, không nhìn thấy một tia hy vọng nào.
Đặt hy vọng lên người khác chính là chuyện ngu xuẩn nhất trên đời.
Quý Ngưỡng Chân nhắm mắt đợi một lúc lâu, lâu đến nỗi cậu suýt ngủ thiếp đi. Cảm giác ù ù bên tai khiến cậu vô cùng phiền lòng. Những ngày này, thỉnh thoảng tim cậu sẽ đập rất nhanh, như thể bị một bàn tay nào đó dùng sức nắm chặt rồi lại nhanh chóng thả ra, vô cùng khó chịu.
Cậu biết Nhậm Đàn Chu chắc chắn đang nhìn chằm chằm quan sát mình, dùng ánh mắt như muốn chiếm đoạt cậu mà mổ xẻ cậu không biết bao nhiêu lần.
Rất lâu sau đó, cậu nghe thấy tiếng thở dài rất khẽ.
Alpha trước mặt cuối cùng cũng không thể giữ mãi dáng vẻ ung dung, nhàn nhã nữa. Đã làm sai thì nên tự giác lùi một bước, tự kiểm điểm bản thân.
Nhậm Đàn Chu ném điếu xì gà đã bị bóp nát vào gạt tàn, bụi thuốc vương vãi. Anh phủi phủi những mảnh vụn dính trên tay, giọng nói không rõ cảm xúc: "Được, anh đã hiểu ý em."
Nhậm Đàn Chu chỉ nói lại một câu đó rồi rời đi.
Cuộc gặp gỡ khó khăn lắm mới có được cứ thế kết thúc trong không vui. Quý Ngưỡng Chân bỗng thấy bản thân có chút thất bại, chỉ một chút thôi.
Chỉ "hiểu" thôi thì có tác dụng gì chứ.
Chẳng lẽ hôm nay anh mới hiểu sao? Đương nhiên là không phải.
Vì sao không nói sẽ thả cho cậu đi? Có phải vì cảm thấy mạng sống này của cậu còn có thể cầm cự thêm một năm nửa năm nữa không? Nên vẫn còn thời gian để suy nghĩ?
Quý Ngưỡng Chân biết Nhậm Đàn Chu rất bận, lượng công việc phải xử lý mỗi ngày thậm chí vượt xa sức tưởng tượng của cậu. Cậu không dám chắc bao giờ Nhậm Đàn Chu mới ghé lại đây lần nữa, cũng rất có khả năng sẽ không bao giờ đến nữa.
Quý Ngưỡng Chân không biết rốt cuộc mình nên làm gì tiếp theo, những cách có thể làm cậu đều đã thử rồi. Lẽ nào lại cố tình ngã cầu thang như lần trước nữa? Chết không thành công thì thôi, gãy tay rồi lại đau muốn chết, tiêm giảm đau cũng chỉ có tác dụng một chốc một lát, huống hồ cậu cũng không còn dũng khí để làm thêm một lần như thế.
Rất nhiều chuyện thành hay không thành cũng chỉ do một suy nghĩ quyết định.
Quý Ngưỡng Chân không muốn thừa nhận bản thân thật ra là người nhát gan, làm việc gì cũng đều do xúc động, lý trí gì đó cũng chỉ là để trang trí.
Cậu cũng không phát hiện bản thân đã thay đổi, tự hỏi có phải mình không đủ thông minh, không đủ dũng cảm hay không. Quan trọng nhất là, cậu thế mà lại đang rối rắm liệu bản thân có chỗ nào không đúng hay không?
Sau khi Nhậm Đàn Chu đi, Quý Ngưỡng Chân vẫn ngồi cạnh cửa sổ đã đóng, thất thần nhìn cây cối xanh um bên ngoài. Kính cửa có độ trong suốt cao, mỗi ngày đều có giúp việc lau chùi đến sáng bóng, hoàn toàn không ảnh hưởng đến việc ngắm cảnh.
Quý Ngưỡng Chân thò ngón tay cái chọc chọc, cảm giác cứng rắn nhắc nhở cậu rằng những hạn chế dù được giấu kín đến mấy vẫn thật sự tồn tại.
Quý Ngưỡng Chân lại mất hết hứng thú ăn uống, một bàn thức ăn ngon cũng không thể khiến cậu muốn cầm đũa lên. Thế là cả bữa, cậu chỉ ôm một cốc nước ấm mà im lặng không nói một lời.
Nguyên cả ngày hôm đó, cậu chỉ có bữa sáng lót bụng, bữa tối còn không xuống ăn. Mặc kệ Văn Tương đứng ngoài cửa nói gì, cậu cũng không trả lời.
Ngay khi Văn Tương cho rằng cậu lại tuyệt thực giống lúc trước, hôm sau cậu bỗng rất bình tĩnh xuống tầng ăn sáng, trưa và tối.
Chỉ là cậu ăn rất ít, dường như ăn vào chỉ để duy trì nhu cầu sống cơ bản, không vì mục đích gì khác.
Cậu rất ít đi lại hay hoạt động, không động đến đống đĩa game lúc trước quý như bảo bối, đến cả tivi mở 24 giờ cậu cũng không thèm liếc mắt lấy một cái.
Không làm gì để giải trí, cả ngày chỉ ngẩn ngơ. Trạng thái thế này đâu phải của một người bình thường.
Nhưng nếu nói cậu không bình thường, thì đặt ai vào hoàn cảnh thế này mà có thể bình thường đây?
Ngày đó sau khi Nhậm Đàn Chu rời đi, Văn Tương mới biết phần lớn các căn phòng trong nhà đều được gắn camera. Có thể sẽ có một góc nào đó là điểm mù, nhưng cụ thể là chỗ nào thì cậu ta không có tâm trạng nào đi tìm, có lẽ chỉ có Quý Ngưỡng Chân mới biết rõ.
Văn Tương bỗng hiểu vì sao thỉnh thoảng Quý Ngưỡng Chân sẽ cố tình đi đường vòng để xuống tầng, vì sao giữa những lúc ngẩn ngơ bỗng đột nhiên ngẩng đầu nhìn chằm chằm trần nhà.
Cậu ta gọi điện cho Nhậm Đàn Chu hóa ra đều là việc làm thừa thãi, bởi vì nơi này xảy ra chuyện gì đều không qua khỏi mắt anh, chỉ là vấn đề sớm hay muộn mà thôi.
Lập trường của Văn Tương thay đổi liên tục, dù cậu ta không được đọc nhiều sách, không có học thức, nhưng cậu ta cũng biết giam giữ một người là sai trái. Nhưng nếu biết chỉ là trứng chọi đá, vì sao Quý Ngưỡng Chân phải chống chọi đến vậy?
Ai nói Alpha thì nhất định phải kết đôi với Omega? Văn Tương luôn cảm thấy hai người rất xứng đôi, trước đây khi không hề cãi nhau, hai người thật sự rất hòa hợp. Vì sao cứ phải giày vò, làm tổn thương lẫn nhau chứ?
Văn Tương buồn rầu vô cớ một thời gian, sau đó lại tự nhắc nhở bản thân có nhiệm vụ chính yếu là chăm sóc Quý Ngưỡng Chân cho tốt. Những chuyện khác không đến lượt cậu ta phải bận tâm, như thế thì trong lòng cũng sẽ dễ chịu hơn.
Cậu ta lén mang các loại vitamin nghiền thành bột rồi cho vào sữa Quý Ngưỡng Chân uống hàng ngày. Lần đầu tiên làm chuyện này, Quý Ngưỡng Chân uống một ngụm rồi ngước mắt nhìn cậu ta. Văn Tương sợ đến mức trái tim cũng suýt bay ra ngoài, may là Quý Ngưỡng Chân không phát hiện ra điều gì kỳ lạ, rất nhanh đã uống cạn cốc sữa.
Mấy ngày sau, cậu ta như mọi ngày bưng sữa đến cho Quý Ngưỡng Chân, cũng cho rằng lần này Quý Ngưỡng Chân ngẩng đầu nhìn mình chỉ là do thói quen mà thôi, bèn làm ra vẻ bình tĩnh mà mỉm cười. Kết quả, Quý Ngưỡng Chân hỏi cậu ta: "Lần này cậu lại bỏ vào bao nhiêu thứ thế, không thấy đổi cả màu rồi à?"
Chiếc khay trong tay Văn Tương lập tức rơi xuống, âm thanh chói tai khiến Quý Ngưỡng Chân khẽ nhíu mày.
Đổi màu sao? Đổi thế nào? Không phải sữa đều có màu này à?
"Xin lỗi... Tôi..." Văn Tương sợ Quý Ngưỡng Chân tức giận, vội vàng xin lỗi: "Thiếu gia, không có thứ gì khác, là, là..."
Không chỉ có vitamin, đúng là còn có vài thứ khác được bác sĩ dặn dò, dặn mỗi ngày đều phải uống.
Nói ra sợ Quý Ngưỡng Chân sẽ không vui.
"Đúng là ngốc chết đi được." Quý Ngưỡng Chân đưa cốc sữa đến trước mặt quan sát một lúc: "Đổi thuốc khác đi, vị lạ lắm, ai mà uống nổi chứ... Không thì cậu nếm thử đi này?"
Quý Ngưỡng Chân mạnh miệng mềm lòng, đến cả người ngốc như Văn Tương cũng nhìn ra được.
Bọn họ tiếp xúc đã lâu, Văn Tương có thể làm nũng hoặc làm mấy hành động đáng yêu chỉ để nịnh Quý Ngưỡng Chân ăn thêm mấy miếng thịt bò. Quý Ngưỡng Chân rất thích chiêu này, tuy ngoài miệng mắng cậu ta ngốc, nhưng vẫn sẽ không đặt đũa xuống.
Mấy người bảy tám chục tuổi đã một chân ở dưới mồ còn liều mạng xin bác sĩ cứu mình, sống thêm vài ngày cũng tốt. Quý Ngưỡng Chân cậu còn trẻ như thế, sao phải từ bỏ mạng sống chứ?
Không đáng.