Sính Ác - Kim Yêu Đới
Trì Hoà xin ở nhờ, Quý Ngưỡng Chân từ chối khéo
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quý Ngưỡng Chân trả lời rất thật lòng, không hề giấu giếm hay muốn làm cho có lệ, nhưng hai phút gõ chữ đó vẫn khiến người ta phải băn khoăn.
Nhậm Đàn Chu đi sang khu vực pha trà nước, chụp ảnh bữa trưa của nhân viên rồi gửi cho cậu.
Quý Ngưỡng Chân: "Sếp tổng mà lại ăn cơm hộp hả? Tiết kiệm vậy sao?"
Dù là cơm hộp, nhưng rõ ràng nó khác hẳn những hộp cơm bình thường, logo nhà hàng in trên túi đựng vừa to vừa bắt mắt.
Nhậm Đàn Chu: "Không có thời gian, tạm đối phó thôi."
Anh suy nghĩ một lát, rồi bổ sung thêm một câu: "Tranh thủ hoàn thành công việc để sớm về gặp em." Nhưng gõ xong anh lại thấy không ổn lắm, thế là quyết định xóa đi.
Quý Ngưỡng Chân đọc tin nhắn không khỏi thấy anh thật đáng thương, bận đến mức không có cả thời gian ăn cơm. Hay là anh ta nói dối trắng trợn?
Quý Ngưỡng Chân: "Đúng là một nhà tư bản đáng thương, kiếp sau nhớ đầu thai làm người bình thường, thế thì sẽ không phải chịu khổ nữa rồi."
Giọng điệu quái gở thể hiện rõ ràng qua từng câu chữ. Alpha khẽ cong khóe môi, tự hỏi có phải mình yếu đuối đến phát điên rồi không, dành thời gian tán gẫu với cậu vài câu, bị cậu chế giễu mà vẫn có thể cười được.
Nhậm Đàn Chu không nói với Quý Ngưỡng Chân chính xác khi nào mình sẽ về. Công việc thuận lợi thì có thể về sớm, nhưng nếu không thuận lợi thì có thể sẽ phải trì hoãn thêm vài ngày. Những chuyện không thể chắc chắn tốt nhất không nên nói ra, tránh để đối phương bị ảnh hưởng.
Tầng dưới công ty mới mở một quán bida, dán quảng cáo khắp nơi, như thể sợ không ai biết huấn luyện viên của họ là một Alpha có nhan sắc cực phẩm. Các Omega trong công ty cậu đã đi thử đều nói đúng như quảng cáo. Mọi người cũng biết cậu thích Alpha, dù rõ ràng cậu đã có bạn trai, nhưng trong giờ trà chiều vẫn rủ rê cậu đi thử một lần.
Không thể từ chối sự nhiệt tình của các đồng nghiệp trong nhóm, lúc tan làm Quý Ngưỡng Chân đành đi theo họ, cũng muốn xem thử vị Alpha đẹp trai nghịch thiên trong lời họ nói rốt cuộc trông như thế nào. Kết quả xem xong chỉ thấy thất vọng, tâm trạng bình lặng, cậu tập trung đánh bida cho hết tối hôm đó.
Buổi tối gọi video cho Nhậm Đàn Chu, cậu không nhịn được kể lể mình đã bị lừa một vố ra sao.
"Cũng không biết người thời nay làm sao nữa, mũi lệch mắt lé mà cũng được gọi là Alpha cao cấp, pheromone trên người chắc cũng là hàng giả. Bây giờ đi chỗ nào cũng ngửi thấy cái mùi này, một đống Alpha đứng cạnh nhau đều giống hệt nhau... Thế mà bên trong vẫn đông khách lắm nhé, đồng nghiệp tôi bảo cậu ta phải đặt hẹn trước ba ngày mới có chỗ đấy, anh nói có phí thời gian không chứ!"
Nhậm Đàn Chu: "Em chơi bida cũng đâu có tệ, còn cần hướng dẫn?"
Vả lại, huấn luyện viên có bộ dạng thế nào thì có liên quan gì đến kỹ năng đâu. (Anh thầm nghĩ: Động cơ không trong sáng, bị lừa cũng đáng...)
Quý Ngưỡng Chân không phục: "Người đi xem triển lãm xe cũng đâu phải thật sự đến xem xe đâu, đến nơi không phải chỉ toàn giơ điện thoại chụp ảnh người mẫu à."
Người đi xem triển lãm xe chia làm hai loại, cậu nói là loại đi vì dàn người mẫu, còn về xe ở đó trông thế nào, tính năng ra sao thì hoàn toàn không nằm trong phạm vi họ quan tâm.
Nhậm Đàn Chu ngồi trước chiếc máy tính bảng, tiếng lăn chuột lách cách rất nhỏ nhưng Quý Ngưỡng Chân vẫn nghe thấy.
Quý Ngưỡng Chân nhận ra anh thật sự bận rộn, nếu không thì anh đã không vừa gọi video cho cậu vừa xử lý văn kiện vào lúc mười một giờ đêm thế này.
Quý Ngưỡng Chân định bụng sẽ kết thúc màn than vãn hôm nay của mình sớm rồi cúp máy: "Được rồi, hôm nay đến đây thôi."
Nhậm Đàn Chu thoáng nhìn thời gian cuộc gọi: "Mới năm phút, em còn chuyện gì cần làm à?"
"Là anh có chuyện ấy..." Quý Ngưỡng Chân cạn lời, chống cằm nhìn anh, chiếc gối ôm trong lòng bị cậu xoắn lại thành một cái bánh quai chèo: "Thật không hiểu nổi anh, đã không có thời gian lại còn cứ cố gọi làm gì, anh có bị chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế đâu."
Có rất nhiều chuyện cậu không hiểu, Quý Ngưỡng Chân nói ra rồi lại thấy mình không hiểu cũng là chuyện bình thường. Nếu cậu hiểu suy nghĩ của Nhậm Đàn Chu thì cậu cũng sẽ bị thần kinh giống anh mất.
Đương nhiên giờ phút này cậu đã quên béng rằng mình mới là người từng vì vấn đề tâm lý mà mỗi ngày phải uống thuốc.
Lúc trước bác sĩ từng kê cho cậu một loại thuốc màu vàng nhạt, khi còn bị nhốt ở biệt thự, cậu chưa bao giờ uống. Nhưng sau khi chuyển đến đây, nếu tâm trạng không tốt hoặc cảm thấy không có tinh thần thì sẽ uống, hình như cũng khá có tác dụng.
Nhậm Đàn Chu nghe Quý Ngưỡng Chân nói vậy, bèn dứt khoát gập chiếc máy tính xách tay xuống, ánh sáng phản chiếu trên kính cũng biến mất.
Quý Ngưỡng Chân trước giờ nói chuyện không mấy chú ý đến giọng điệu của mình, lời nói ra cũng không suy nghĩ trước sau. Cậu thấy Nhậm Đàn Chu gập máy lại, bỗng thấy lẽ ra mình không nên nói những lời kia. Không muốn nói chuyện nữa thì cứ cúp máy là được, nói như vậy lại khiến người ta hiểu lầm là cậu rất muốn tán gẫu với đối phương.
Nhậm Đàn Chu còn chưa nói gì, suy nghĩ trong đầu Quý Ngưỡng Chân đã chạy hàng trăm vòng. Không đợi Nhậm Đàn Chu mở miệng, cậu đã như bị lửa đốt mà cúp điện thoại.
Beta ném điện thoại ra xa, kéo chăn trùm lên mặt. Bóng tối đem lại cảm giác an toàn cho cậu, tiếng tim đập nhanh bởi vì dao động cảm xúc cũng nhờ hoàn cảnh này mà chậm rãi bình phục lại.
Một chuyện bé tí tẹo thôi, đổi lại là người khác vốn sẽ không có chút dao động nào. Nếu là Quý Ngưỡng Chân của trước đây, bất kể là mắng ai, biết đối phương vì thế mà bị tổn thương, cậu cũng sẽ không có gánh nặng tâm lý nào cả.
Không cần Nhậm Đàn Chu nói, Quý Ngưỡng Chân đã tự nhận ra sự khác thường của bản thân. Kiểu nói chuyện cay nghiệt này của cậu giống như sinh ra đã vậy, cậu cũng chưa từng vì nó mà xoắn xuýt hay đắn đo, dù sao cũng không phải thật sự cầm dao đâm người ta, chỉ là giọng điệu hơi kém, không biết khách sáo, có gì mà không chấp nhận được chứ?
Huống hồ hai câu vừa rồi dường như cũng không đến mức quá đáng.
Quý Ngưỡng Chân nhớ lại lời mình đã nói với Nhậm Đàn Chu, những lời khó nghe hơn của cậu phải tính bằng rổ bằng rá ấy chứ.
Chắc là không để ý đâu?
Rối rắm đến mức này, Quý Ngưỡng Chân cắn môi, tự giận chính mình vì sao lại phải để ý Nhậm Đàn Chu nghĩ gì. Ai bảo anh ta yêu đương với cậu làm gì chứ, cũng chẳng phải cậu theo đuổi anh ta.
Quý Ngưỡng Chân bị nóng nên phải chui ra khỏi chăn, sau gáy đổ mồ hôi đầm đìa. Chiếc điện thoại nằm ở một góc ting ting hai tiếng, có người gửi tin nhắn cho cậu.
Trên cùng là tin nhắn của Trì Hoà.
Trì Hoà: "Tổ trưởng thân mến ngủ chưa ạ? Thật ngại quá, muộn thế này rồi còn làm phiền anh... Chuyện là chủ nhà bên này tự nhiên báo tăng giá nhà, em nghĩ mãi thấy cứ bị thiệt thòi nên định đi tìm chỗ khác."
Quý Ngưỡng Chân không biết nhiều về chuyện thuê nhà và những bất cập trong đó, nên không có đề nghị hữu ích nào cho cậu ta.
Tin nhắn của Trì Hoà toát lên vẻ rất cần sự quan tâm và giúp đỡ.
Quý Ngưỡng Chân: "Vẫn chưa ngủ. Cậu cần tôi giúp giới thiệu nhà à? Cái này cậu cứ tìm một bên môi giới là được."
Quý Ngưỡng Chân: "Cậu còn tiền không?"
Trì Hoà: "Tiền lương vừa về, còn một ít tiền được chủ nhà trả lại. Lúc nãy em với chủ nhà to tiếng vài câu, em bị đuổi ra ngoài rồi."
Thế này cũng đáng thương quá đi.
Quý Ngưỡng Chân từ trên giường ngồi dậy, gọi điện cho cậu ta.
Trì Hoà chắc vẫn luôn cầm điện thoại, lập tức nghe máy: "Tổ trưởng..."
Quý Ngưỡng Chân hỏi cậu ta đang ở đâu, cậu ta nói khách sạn quanh đây đắt đỏ quá, đang băn khoăn không biết có nên ở không nên vẫn đang đậu xe ở đường Thiên Hối, cách chỗ Quý Ngưỡng Chân ở chưa đến năm trăm mét.
"Tổ trưởng, người yêu anh vẫn chưa về đúng không, hay là anh cho em ở nhờ mấy ngày, chờ em tìm được nhà sẽ chuyển đi ngay."
Một Alpha cao một mét chín vậy mà lại dùng giọng điệu tủi thân mà nói chuyện. Quý Ngưỡng Chân cũng rất khó xử, không phải cậu không muốn giúp mà là nhà họ cũng chỉ có một phòng, Trì Hoà đến đây thì sẽ không có chỗ để ở.
(Trì Hoà thầm nghĩ: Nhà tôi không có phòng cho khách? Lý do từ chối này nghe có vẻ gượng gạo quá rồi đó?)
(Không phải bạn trai anh ta không có nhà sao?)
Trì Hoà: "...Thôi phí tiền lắm, em ngủ trên sô pha cũng được, tổ trưởng. Từ lúc em vào công ty đến giờ lúc nào anh cũng chăm sóc cho em, bây giờ còn phải tốn tiền vì em nữa thì ngại lắm."
Trong lòng Quý Ngưỡng Chân đã nảy sinh nghi ngờ, nhưng cậu cũng không nói ra: "Người yêu tôi không thích Alpha khác vào nhà mình, anh ấy về mà phát hiện trong nhà có mùi pheromone lạ chưa biết chừng sẽ xử trảm tôi ngay tại chỗ ấy chứ. Chúng ta vẫn là thêm chuyện không bằng bớt chuyện, cậu cứ đến khách sạn ở đi."
Quý Ngưỡng Chân vừa nghe điện thoại vừa đặt một phòng khách sạn gần công ty, sau đó gửi thông tin qua cho cậu ta.
"Tổ trưởng, người yêu anh khó tính vậy sao, nghe đáng sợ quá." Trọng tâm của Trì Hoà lại cứ lệch đi đâu mất. "Lúc anh ta tức giận có đánh anh không? Nếu sau này anh gặp nguy hiểm gì thì nhớ gọi cho em, em đánh nhau giỏi lắm, sẽ giúp anh dạy dỗ anh ta!"
Dù Quý Ngưỡng Chân bị đánh thật cũng sẽ không nói với người ngoài, huống hồ người này còn là nhân viên thực tập dưới quyền mình. Nói ra thì còn mặt mũi nào nữa?
"Tôi nói đùa với cậu thôi, đương nhiên là không rồi." Quý Ngưỡng Chân bắt đầu mất kiên nhẫn, cậu tặc lưỡi hai cái: "Bây giờ là xã hội có pháp luật, ai lại đánh người bừa bãi chứ. Không nói nữa, có người gọi cho tôi rồi, cúp máy trước nhé."
Trì Hoà ngồi trên sô pha, sắc mặt hơi xanh xao. Một lát sau cậu ta vẫn đứng dậy tìm một chiếc vali rồi tùy tiện bỏ vài bộ quần áo vào.
Cậu ta đúng là nhàn rỗi không có việc gì làm nên mới nghĩ ra trò đó, nhà to đẹp không ở lại đi ở khách sạn làm gì?
Sớm biết đã không chơi trò hèn hạ này rồi.