Chương 12: Kim Tiêm Và Xà Bông

Sinh Cục Cưng Cho Bạo Quân Phản Diện Rồi Phải Làm Sao Đây? thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chỉ cần một mũi kim chạm vào, cả người Đại hoàng tử đã run bần bật.
Kỹ thuật tiêm của Lục Hàm Chi hơi kém, chích đại chẳng theo trình tự nào, khiến người bị đâm đau điếng đến mức muốn buông xuôi tất cả. May thay, Đại hoàng tử đã bất tỉnh nên không còn sức vùng vẫy.
Điều khiến Lục Hàm Chi cảm thấy kỳ lạ là, Đại hoàng tử đã hai mươi tuổi đầu, chỉ mới tiêm có một kim mà đã đau đến mức nước mắt giàn giụa như đứa trẻ con?
Cậu im lặng ném chiếc ống tiêm rỗng vào thùng thu gom rác của hệ thống, rồi lấy khăn lau nước mắt cho người kia.
Hóa ra Sở Vương lại là một người nhạy cảm đến thế, khó trách từ đầu chí cuối, hắn chẳng bao giờ có mộng bá vương. Tính tình như vậy làm sao xưng đế được? So với Vũ Văn Mân quả thật một trời một vực!
Sau khi tiêm xong cho Vũ Văn Giác, Lục Hàm Chi còn cho hắn uống thêm thuốc kháng sinh. Đại hoàng tử chìm vào giấc ngủ, cậu liền ra mở cửa đón Vũ Văn Mân vào.
Ngay từ ngoài cửa, Lục Hàm Chi đã thấy Vũ Văn Mân đứng sững như tượng, ánh mắt cau có dán chặt vào cục bột nhỏ trong tay, như thể không biết phải xử lý đứa trẻ mềm mại này ra sao.
Hắn từng tay nhuốm máu, cướp đi bao sinh mạng, nhưng chưa từng lần nào bế một đứa trẻ.
A Thiền, đứa bé chỉ mới một tháng tuổi, ngọ nguậy trên cánh tay hắn. Tiếng ê a non nớt vang lên như tiếng cún con, cái mông tròn mập mạp kề sát vào tay hắn. Vũ Văn Mân lo bé ngã, nhưng lại càng lo hơn việc bé sẽ tè lên người mình. Nhìn đôi mông trắng nõn nà, hắn thật sự sợ bé sẽ tưới một bãi thật lớn lên áo chiến bào.
Vũ Văn Mân hoàn toàn không biết cách đối xử với trẻ con. Thấy Lục Hàm Chi bước ra, hắn lập tức đẩy ngay đứa bé vào lòng cậu.
Vừa nhíu mày, hắn vừa nói: “Thối chết được!”
Lục Hàm Chi: “…”
Thiền béo ơi, con nghe thấy không? Cha ruột chê con thối đấy!
A Thiền: Con thối chỗ nào chứ? Con thơm lừng cơ mà!!!
Trở vào phòng, Vũ Văn Mân cởi áo choàng ra đắp lên người Vũ Văn Giác.
Hắn quay người hỏi Lục Hàm Chi: “Huynh ấy khi nào thì tỉnh?”
Lục Hàm Chi đáp: “Cái này tôi không dám chắc, còn phải xem hôm nay ngài ấy có còn sốt hay không. Nếu hạ sốt rồi, tôi nghĩ ngài ấy sẽ sớm tỉnh lại.”
Vũ Văn Mân gật đầu, liếc cậu một cái: “Ngươi không phải đang ở Phủ Thái tử sao?”
Bởi vì quan hệ giữa Vũ Văn Giác và Lục Húc Chi rất thân thiết, nên Đại hoàng tử thường dẫn theo Tứ đệ – cái đuôi nhỏ của mình – đến nhà họ Lục chơi và ở lại.
Dù thường ít nói, Vũ Văn Mân vẫn nhận ra người nhà họ Lục. Lục Hàm Chi khẽ nhíu mày, dò hỏi: “Vương gia, có lẽ ngài nhầm rồi. Người được gả vào Phủ Thái tử là đệ đệ của tôi, Lục Hạo Chi. Còn tôi là Lục Hàm Chi.”
Vũ Văn Mân không nói thêm gì, dường như chẳng mảy may quan tâm ai mới là người vào phủ.
Hắn từ biên cương Bắc địa trở về vội vã, cưỡi chết hai con ngựa, chưa kịp nghỉ hơi đã lao thẳng vào Đại Chiêu tự, cướp ngục cứu người. Giờ được yên vị một chút, hắn bỗng thấy mệt mỏi thấu xương.
Lục Hàm Chi dường như nhận ra điều đó, liền nhẹ nhàng nói: “Vương gia, nếu ngài mệt, hãy lên giường tôi nghỉ một lát. Tôi sẽ nhờ người nấu chút đồ ăn, ngài ăn vào cho hồi sức.”
Tên lão tổ tông này không phải dạng dễ xơi, phải đối đãi cẩn thận từng li từng tí.
Cậu không rõ việc mình xuyên sách có tạo ra hiệu ứng cánh bướm hay không, nhưng rõ ràng cốt truyện hiện tại đang rối tung cả lên. Nếu Đại hoàng tử không chết, thì hàng loạt tình tiết sau đó sẽ không xảy ra.
Lục Hàm Chi không chắc Vũ Văn Mân có còn tạo phản hay không, nhưng cậu vẫn phải đề phòng.
Lát sau, khi bưng thức ăn vào, cậu thấy Vũ Văn Mân đã ngủ gục bên khung cửa sổ, tay vẫn siết chặt thanh trọng kiếm. Lục Hàm Chi đặt khay cơm lên bàn, rồi bế A Thiền rời khỏi phòng.
Mải rộn ràng lo toan, giờ cậu mới đến gặp Thải Vi cô nương – nàng đã chờ cậu gần một canh giờ.
Nàng không giống hình dung của cậu về một kỹ nữ. Thải Vi có vẻ ngoài thanh tao, thoát tục, phảng phất khí chất tiên nữ. Khuôn mặt trái xoan, mày ngài mắt phượng, mũi cao nhỏ, môi đầy đặn – quả thật là một mỹ nhân hiếm có.
Thải Vi há hốc miệng khi thấy Lục Hàm Chi xuất hiện, rồi bình tĩnh cúi chào: “Bái kiến Lục công tử.”
Lục Hàm Chi mỉm cười: “Sao Thải cô nương lại đứng mãi thế? Mời ngồi đi.”
Thải Vi ngồi xuống, thành thật nói: “Xin lỗi Lục công tử, tiểu nữ tưởng công tử là hạng người ăn chơi trụy lạc, phóng đãng không kiềm chế. Không ngờ công tử lại là một lang quân lễ độ. Thất lễ quá, mong công tử lượng thứ.”
Không chỉ vậy, vị lang quân này còn tuấn tú phi phàm, khiến chính Thải Vi cũng cảm thấy tự ti.
Tất nhiên, đứng đầu kỹ viện thì phải có khí chất khác người, Lục Hàm Chi tự nhủ.
Cậu khoát tay: “Không sao cả. Tôi mời cô nương đến đây cũng chẳng phải vì chuyện sắc dục.”
Nhưng… lang quân thật sự dễ bị nhận ra vậy sao?
Dù trong sách không viết rõ, nhưng lang quân thật sự có Thủ Cung Sa(*).
(*)Thủ Cung Sa: Một loài tắc kè (thạch sùng) được nuôi bằng bảy cân chu sa, thân chuyển đỏ. Giã nát, lấy nước đỏ chấm lên cánh tay trái người con gái, cách vai một tấc. Nếu còn trinh, vết son không phai.
Lục Hàm Chi đã mất trinh, Thủ Cung Sa tự nhiên mất theo. Nhưng Lục phu nhân đã tranh thủ lúc cậu hôn mê, làm giả một vết son giả ở sau tai – nơi kín đáo, bản thân không thấy, nhưng người khác dễ nhìn thấy.
Thái độ Thải Vi đã dịu đi, nàng tò mò hỏi: “Không biết Lục công tử tìm tiểu nữ có việc gì? Tiểu nữ chỉ biết chút thơ văn bình dân, cũng không giỏi đàn hát, e sẽ khiến công tử thất vọng.”
Hành vi này dù đến từ kỹ viện ngoại thành cũng khiến Lục Hàm Chi ngạc nhiên.
Cậu thu lại ánh mắt ngưỡng mộ, nói: “Cô nương khiêm tốn quá. Hôm nay tôi mời cô nương không phải để ngâm thơ, cũng chẳng phải nghe nhạc. Tôi có một món đồ muốn cho cô nương xem, không biết cô nương có hứng thú không?”
Đôi mắt Thải Vi lóe lên vẻ tò mò: “Vật gì vậy ạ?”
Lục Hàm Chi rút từ ống tay áo ra một miếng xà bông mới bóc, đặt trước mặt nàng: “Cô nương thử nhìn và ngửi xem.”
Thải Vi cầm lên, đưa mũi ngửi: “Mùi này… thơm mát, thanh nhã, không giống phấn. Đây là gì vậy?”
Lục Hàm Chi ra hiệu cho Loan Phượng bưng chậu nước tới: “Cô nương có muốn thử không? Đây gọi là xà bông, dùng để rửa tay.” Nói rồi, cậu cầm một vật hình hoa hồng lạ mắt nhưng ướt sũng, chà lên tay, rồi nhúng tay vào chậu, rửa sạch.
Có lẽ do tâm lý, đôi tay vừa rửa xong lập tức trông trắng trẻo, mềm mại hơn hẳn.
Vừa làm chút việc nên tay cậu dính bụi, chỉ rửa một cái đã sạch bong.
Thải Vi kinh ngạc vô cùng. Nàng bước tới thử, rửa xong thì vừa cười vừa xoa làn da mình: “Hóa ra công tử muốn cho tôi xem thứ này. Vậy công tử tìm nhầm người rồi, đáng lẽ nên tìm Lệ nương mới phải.”
“Lệ nương?” Lục Hàm Chi hỏi.
Thải Vi đáp: “Chính là Lệ nương – vũ cơ của kỹ viện chúng tôi. Nàng thích làm đẹp nhất. Nếu công tử muốn đưa món đồ này ra thị trường, cứ nhờ Lệ nương giúp. Cả kinh thành, ai cũng học theo cách trang điểm và ăn mặc của nàng.”
Lục Hàm Chi gật gù. Không phải ai cũng có khí chất tiên nữ như Thải Vi. Đa số người ở đây chắc sẽ giống Lệ nương – thích trang điểm, thích làm đẹp, dùng đôi tay khéo léo để nâng giá trị bản thân.
Thấy cậu trầm ngâm, Thải Vi nhẹ cười: “Cũng được thôi. Đã uống trà của Lục công tử, tôi sẽ mang vài miếng xà bông về cho Lệ nương xem. Nhưng công tử cũng nên cẩn thận, nếu cửa hàng của ngài không bổ sung hàng, sợ rằng cung không đủ cầu.”
Lời nói ấy như một lời nhắc nhở: Muốn buôn bán thì phải có cửa hàng!
Thời cổ đại đâu có mua hàng online, livestream bán hàng như hiện đại. Muốn làm ăn, thì phải có mặt bằng.
Lục Hàm Chi cảm ơn Thải Vi, đưa cho nàng vài bánh xà bông hình dáng độc đáo, rồi gọi gã sai vặt Tại Ngự tới. Cầm Sắt và Tại Ngự là hai người do Lục phu nhân giao phó cho cậu, chạy việc vặt là đúng người đúng việc.
Cậu dặn Tại Ngự đi tìm một mặt bằng ở trung tâm thị trấn, không cần quá lớn, nhưng phải trang nhã, độc đáo.
Tại Ngự nhận lệnh, lập tức đi ngay.
Trời dần chập choạng. Trong phòng Lục Hàm Chi, đôi mày kiếm của Vũ Văn Mân khẽ nhíu, rồi từ từ mở mắt.
Hắn lập tức đứng dậy kiểm tra tình trạng Đại hoàng huynh, tay nhẹ nhàng sờ trán Vũ Văn Giác. Dù vẫn còn mồ hôi, nhưng cơn sốt cơ bản đã hạ.
Đúng lúc đó, Lục Hàm Chi bỗng nghe thấy tiếng nhắc nhở từ hệ thống: [Chúc mừng ký chủ, đạt được 1 điểm trung thành quân vương.]