Chương 7: Nhiệm Vụ Đầu Tiên

Sinh Cục Cưng Cho Bạo Quân Phản Diện Rồi Phải Làm Sao Đây? thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Hàm Chi quyết định tiến thẳng vào không gian tinh thần để nhận nhiệm vụ.
Từ sau lần chọn đế vương trước, hệ thống đã vận hành ổn định. Lần này, cậu thấy trong không gian tinh thần xuất hiện thêm một bảng giao diện nhiệm vụ — một hình Thái Cực phát sáng, đứng ngay ngắn trên trận đồ Bát Quái.
Khi lại gần, Lục Hàm Chi mới nhận ra trận Bát Quái này không đơn thuần chỉ là biểu tượng. Dọc theo các đường hoa văn là dòng năng lượng cuồn cuộn, liên tục duy trì vận hành của trận pháp.
Rõ ràng hệ thống này không phải thứ tầm thường. Mà việc cậu xuyên vào thế giới này cũng chẳng phải ngẫu nhiên.
Hệ thống phát ra giọng nói: [Ký chủ, ngươi có muốn nhận nhiệm vụ không?]
Lục Hàm Chi nhẹ nhàng đáp: “Nhận.”
[Điều kiện đã đủ. Xin mời ký chủ trói buộc khu vực khai phá kiến thiết. Phần thưởng nhiệm vụ: 1 điểm giao dịch hệ thống.]
Hệ thống còn bổ sung: “Tặng thêm điểm.”
Lục Hàm Chi:…
Tặng cái đầu mày! Tao cảm thấy đây là “tặng mạng” thì có! Đế vương mà mày bảo tao chọn trước kia, lúc nào cũng có thể lấy mạng tao bất cứ lúc nào.
Phàn nàn vô ích, cậu đành chọn khu vực khai phá.
Nhưng hệ thống nhà mày keo kiệt quá! Một nhiệm vụ chỉ đổi được một điểm giao dịch. Cộng thêm hai điểm trước đó và hai điểm tặng lúc khởi tạo, tổng cộng mới có năm điểm.
Dạo gần đây, rảnh rỗi cậu thường nghiên cứu khu mua sắm. Lật đi lật lại, cuối cùng phát hiện một lá bùa phòng ngự, có thể chống lại các đòn tấn công tinh thần — nằm ở hạng mục đạo cụ pháp khí đầu tiên.
Điều thần kỳ là lá bùa này sẽ trở nên vô hình khi dính vào bất kỳ vật thể nào. Lục Hàm Chi suy nghĩ kỹ, tháng sau là sinh nhật Lục phu nhân, cậu định mua một món trang sức tặng bà, rồi dặn bà rằng đã được đại sư khai quang, để bà luôn mang bên người.
Nhưng giá của lá bùa đó là hai mươi điểm giao dịch.
Quét mắt qua toàn bộ khu mua sắm, pháp khí là mặt hàng đắt nhất. Lá bùa cấp thấp nhất cũng đã cần hai mươi điểm.
Một nhiệm vụ chỉ cho một điểm? Mày không biết xấu hổ à?
Sau khi nhận nhiệm vụ, một tấm bản đồ da dê hiện ra, mở rộng dần trước mắt Lục Hàm Chi. Đó là bản đồ toàn bộ các quốc gia trong tiểu thuyết: Đại Chiêu, Nam Lộc, Tây Phiên và Doanh Châu.
Đại Chiêu chiếm 10% diện tích, nằm ở vị trí trung tâm đẹp nhất. Kinh thành tọa lạc ở khu vực đông bắc Đại Chiêu. Bản đồ tiếp tục phóng to, cuối cùng dừng lại ở một góc hoang vu, hẻo lánh ngoại ô kinh thành.
Ở đó có một chấm xanh nhỏ. Lục Hàm Chi, người từng chơi game, chỉ liếc đã hiểu ngay.
Cậu đưa tay chỉ vào đó: “À, đây là khu đất của tao đúng không?”
Hệ thống đáp: [Đúng vậy.]
Lục Hàm Chi hỏi tiếp: “Tao có thể trói buộc bao nhiêu khu vực?”
[Chỉ những khu vực sáng lên mới có thể trói buộc.]
Lục Hàm Chi liếc nhìn mảnh đất nhỏ bằng lòng bàn tay, châm biếm: “Mày cứ nói thẳng tao phải trồng trọt đi, sao phải vòng vo thế? Chẳng cho tao trói buộc cả thôn trang, lại đòi làm giàu? Làm giàu cái khỉ gió!”
Hệ thống: [Hệ thống cấm chửi thề. Thời gian cấm ngôn: một nén nhang.]
Lục Hàm Chi: ???
Chưa kịp phản ứng, cậu đã bị khóa miệng.
Đệch đệch đệch…! Hệ thống chết tiệt, mày tưởng mày là quản trị viên diễn đàn hả? Cấm ngôn cái cmm!
Bất lực, Lục Hàm Chi đành “hự hự” làm theo hướng dẫn để trói buộc mảnh đất hoang. Đúng vậy, chỉ là một bãi đất trống với vài cây cỏ lưa thưa.
Chẳng trách cậu nổi điên — ai mà chẳng xù lông chứ! Một mảnh đất cằn cỗi như thế thì khai phá cái gì được?
Sau khi hoàn thành, một khu vực sáng lên hiện trên bản đồ trong thức hải. Những khu vực chưa trói buộc chuyển thành đen trắng, chìm vào hỗn độn.
Nhìn điểm giao dịch tăng thêm, Lục Hàm Chi cảm thấy yên tâm hơn đôi chút. Tối thiểu vẫn có thể kiếm điểm, đảm bảo thằng nhóc mập trên giường không chết đói.
Ngay khi trói buộc xong, tinh thần thể cậu bị đá văng khỏi không gian tinh thần.
Cậu cau mày, bỗng nghe tiếng khóc nho nhỏ.
Hạ mắt xuống, Lục Hàm Chi mới thấy Thiền Béo đã tỉnh. Cậu bé đá văng chiếc chăn mỏng, đang quơ tay quơ chân, nhắm mắt khóc ré lên.
A Thiền mới hơn tháng tuổi mà đã nặng gần mười cân! Sữa bột đầy đủ dinh dưỡng, Thiền Béo ăn khỏe nên một tháng đã thành cục tạ nhỏ.
Cậu nắm lấy bàn chân mũm mĩm của bé. Bàn chân trẻ sơ sinh nhỏ xíu, dù mập lên nhưng vẫn bé xíu trong lòng bàn tay, lại mềm mại vô cùng, sờ thích đến lạ.
Thiền Béo nhận ra cha liền mở mắt, thấy Lục Hàm Chi thì lập tức nín khóc. Cậu bé ê a hai tiếng, đưa ngón tay cái vào miệng bắt đầu mút chụt chụt.
Lục Hàm Chi:…
Cậu gỡ ngón tay bé ra, giả vờ nghiêm giọng: “Không được mút tay!”
Thiền Béo mếu máo, “oa” một tiếng khóc òa lên.
Lục Hàm Chi hoảng hốt, vội nhét lại ngón tay vào: “Rồi rồi, cho con, cho con được chưa? Con là nhất!”
Đây là lần đầu tiên cậu đầu hàng vô điều kiện trước ai đó. Đúng là không thể đấu lại mấy đứa trẻ ranh!
Kỳ lạ thật. Cả đời này Lục Hàm Chi chưa từng sợ ai. Từ nhỏ mồ côi cha mẹ, cậu phải tự rèn mình thành con gà trống lúc nào cũng xù lông, để bảo vệ gia tài.
Thế mà giờ lại không dám làm gì cục bột mềm nhũn này. Bé muốn gì là cậu chiều nấy.
Cậu đứng dậy, mở cửa dặn Loan Phượng bưng nước ấm vào, rồi đuổi nàng ra, tự tay tráng bình sữa qua nước nóng và pha sữa cho Thiền Béo.
Các thứ như sữa bột, bình sữa đều được Lục Hàm Chi cất kỹ bên người. May mắn thay, không gian tinh thần có ngăn chứa đồ, ngoài những thứ đang dùng thì còn lại đều để trong đó.
Hệ thống này cũng khá tiện. Nó không yêu cầu mở khóa khu mua sắm qua nhiệm vụ, cũng không giới hạn số lượng vật phẩm cất giữ. Tuy nhiên, không gian chứa chỉ dành cho đạo cụ mua trong khu mua sắm. Ngoài ra còn có lối xử lý rác như hộp, giấy… cực kỳ nhân văn.
Sau khi pha sữa xong, Lục Hàm Chi nhét núm vú cao su vào miệng Thiền Béo. Giờ mỗi bữa bé phải bú 60ml, ngày bú 4-6 lần.
Hộp sữa mới mở này chắc cũng nhanh hết hơn hộp trước. Cậu lại lo lắng về chuyện ăn uống của Thiền Béo. Phải hoàn thành nhiệm vụ nhanh lên, tích góp điểm giao dịch rồi tính sau.
Đợi A Thiền bú xong, cậu giao bé cho vú nuôi A Mãn, rồi lại tiến vào không gian tinh thần nhận nhiệm vụ tiếp.
Vừa vào, Lục Hàm Chi lập tức nói: “Hệ thống, tao muốn thương lượng chút. Mày đừng cấm ngôn tao nữa được không?”
Hệ thống: [Miễn là ngươi hoàn thành nhiệm vụ tốt, không mắng hệ thống, ta sẽ không cấm ngôn.]
Lục Hàm Chi bật cười: “Giờ có thể nói chuyện tử tế chưa? Nếu từ đầu đã thân thiện vậy thì chẳng phải chúng ta đã hợp tác tốt rồi sao? Bọn mày làm hệ thống cũng không dễ, biết đâu tao giúp được mày.”
Hệ thống:… Ký chủ thế giới này hình như không dễ dạy.
Là một mọt truyện mạng chính hiệu, Lục Hàm Chi đã đọc vô số tiểu thuyết: hệ thống xuyên nhanh, xuyên sách làm ruộng, xây dựng thế giới… đủ cả. Những truyện kiểu này thường có “không gian chủ thần”.
Cậu đã xuyên vào sách, vậy có thể coi mình đang ở trong một quyển truyện hệ thống đồng nhân dựa trên nguyên tác. Nếu là truyện hệ thống, chắc chắn sẽ không thoát khỏi thiết lập truyền thống.
Lục Hàm Chi cười khẽ: “Tao rất tò mò, mày được đánh số mấy?”
Hệ thống:… Cậu nghĩ ta sẽ mắc bẫy sao?
Lập tức, giọng máy móc vô cảm lại vang lên: [Mời ký chủ nhanh chóng nhận nhiệm vụ, đảm bảo cốt truyện đi đúng tiến độ.]
Lục Hàm Chi không tiếp tục ép, biết thời gian còn dài, cứ từ từ “tẩy não” đồng chí hệ thống này cũng được.
Mới bị chọc một câu đã lộ nguyên hình, rõ là còn non nớt.
Cậu nhận nhiệm vụ. Giọng hệ thống giả vờ nghiêm túc vang lên: [Hãy nâng GDP lên mức lợi tức bình quân 3 lượng, lấy giá trị trung bình mười ngày làm chuẩn. Bảng giao diện GDP đã được cập nhật, ký chủ có thể kiểm tra dữ liệu liên quan. Nhiệm vụ đầu tiên nhận được buff tăng thu nhập 100%, hiệu lực kéo dài đến khi hoàn thành nhiệm vụ. Phần thưởng: 5 điểm giao dịch, một rương bảo vật sơ cấp, không giới hạn thời gian. Mong ký chủ nhanh chóng hoàn thành.]
Buff tăng 100% thu nhập?
Ngay khi thông báo kết thúc, một biểu tượng mũi tên tăng trưởng hiện lên góc trái trên không gian.
Lục Hàm Chi đưa tinh thần lực lại gần, thấy dòng chú thích: “Tăng 100% thu nhập cho mọi hạng mục.”
Buff này khiến cậu vô cùng hài lòng. Nhưng khi mở bảng giao diện GDP ra, cậu suýt hộc máu.
Trên bảng hiển thị: GDP khu vực này trong mười ngày qua là -330 đồng.
Hệ thống mày ra đây! Thảo luận về cuộc đời chút đi! -330 đồng là cái quái gì?
Lần đầu tiên cậu biết GDP lại có thể âm!
Có lẽ bị Lục Hàm Chi chọc ghẹo quá nên hệ thống im bặt.
Cậu biết không thể moi thêm thông tin nên không truy hỏi nữa, cam chịu rời không gian tinh thần, quyết định đến lò gạch một chuyến.
Nghĩ lại, thu nhập cả tháng của thôn trang chỉ vài chục lượng bạc. Đây là mảnh đất hoang, không sinh lời cũng dễ hiểu.
GDP âm có lẽ vì còn phải trả lương cho người làm.
Khi trời vừa hết oi bức, A Thiền cũng tỉnh táo, Lục Hàm Chi quyết định dẫn bé đi xem mảnh đất hoang.
May là môi trường ở đó khá tốt, cây cối xanh tươi, thích hợp để Thiền Béo hít thở không khí trong lành. Nhưng Cầm Sắt và Loan Phượng thì lo sốt ruột: thiếu gia gan thật lớn, tiểu thiếu gia mới đầy tháng đã dám mang ra ngoài hóng gió.
Lục Hàm Chi lười giải thích rằng phơi nắng nhiều mới tốt. Cậu đỡ cái mông tròn lẳn của Thiền Béo bằng một tay, dẫn theo hai nha hoàn, tiến về khu đất hoang mà cậu sắp phải khai phá.