Chương 9: Phát cháo cứu bệnh

Sinh Cục Cưng Cho Bạo Quân Phản Diện Rồi Phải Làm Sao Đây? thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Hàm Chi định quay về thôn cũ, nhưng chỉ sau một đêm, hạ nguồn con sông đã xuất hiện nhiều người bị sốt, nôn mửa. Dù tiểu thuyết hay phim ảnh thường phóng đại về dịch bệnh, nhưng dịch cúm nặng do virus Tô Uyển Ngưng thả xuống sông vẫn nguy hiểm không kém, nhất là trong điều kiện y tế cổ đại. Thuốc chống cúm như Oseltamivir có sẵn trong khu đổi thuốc, nhưng cô ta lại xuất hiện sau năm ngày kể từ khi dịch bùng phát, khi bệnh đã gần như nguy hiểm tính mạng.
Lục Hàm Chi không thể chần chừ, bởi cúm nặng thời xưa có thể gây tử vong. Hơn nữa, hệ thống đã không cho phép ông đổi thuốc theo giá thị trường, mà mở ra con đường trao đổi vô hạn. Với nhiệm vụ đầu tiên này, hệ thống sẽ mở cửa sau khi hoàn thành.
Lục Hàm Chi quyết định phát cháo gạo trắng cho người nhiễm bệnh, thay vì thuốc. Ông hiểu rõ tâm lý người dân, họ tin tưởng quỷ thần hơn là bác sĩ. Trước đây, Tô Uyển Ngưng từng giả làm đạo sĩ để cứu người, còn ông thì chọn cách khéo léo hơn. Trước cửa thôn, ông dựng bếp nấu cháo, chỉ phân phát cho những ai bị bệnh.
Người dân trong thôn đã có hơn trăm người nhiễm bệnh, họ lập tức tụ tập trước cửa thôn, mong nhận được cháo cứu mạng. Loan Phượng và Cầm Sắt chứng kiến cảnh tượng, dần thay đổi ấn tượng về Lục Hàm Chi—từ một thiếu gia được nuông chiều trở thành người lương thiện.
Lục Hàm Chi cho thuốc vào cháo với liều lượng phù hợp, mỗi ngày phát ba bữa. Ba ngày sau, bệnh nhân dần hồi phục. Đến khi kiểm soát được tình hình, ông dùng phèn chua khử trùng sông rồi thu dọn quán cháo.
Trước khi rời đi, ông lại đón tiếp một đoàn dân làng đông nghịt, họ quỳ xuống tạ ơn. Một ông lão kể rằng: “Hơn trăm người trong mười mấy thôn đã khỏi bệnh nhờ cháo của công tử. Cháu trai tôi cũng được cứu sống.”
Lục Hàm Chi từ chối nhận ơn, nhưng ông lão vẫn nhất định nói: “Lão đã từng chứng kiến dịch bệnh giết chết hàng trăm người, nhưng lần này nhờ công tử mà mọi người thoát nạn. Cháo của công tử đắng là vì có thuốc, đúng không?”
Lục Hàm Chi không thể giấu được, bèn thừa nhận. Ông khuyên mọi người bỏ phèn chua xuống sông phía đông và dùng vôi sống khử trùng nhà cửa, tránh đóng cửa kín.
Dân chúng tạ ơn rồi ngồi vây quanh trò chuyện, trong khi Lục Hàm Chi tranh thủ nghe tin tức từ tiểu thương. Ông hỏi về chuyện trong kinh, tiểu thương kể: “Thái lão tam bảo Đại hoàng tử định tạo phản, đã bị giam vào ngục Đại Chiêu. Tứ hoàng tử còn cướp ngục cứu hắn đi!”
Lục Hàm Chi lo lắng: “Đại hoàng tử không chết chứ? Nhị ca có bị ảnh hưởng không?”
Thái lão tam quả quyết: “Tin này không sai đâu! Tứ hoàng tử đã cướp ngục rồi!”
Lục Hàm Chi yên tâm phần nào, nhưng vẫn lo lắng cho Tô Uyển Ngưng. Bảy ngày trôi qua mà dịch bệnh vẫn chưa bùng phát diện rộng ở ngoại ô kinh thành, thật kỳ lạ.
Trong nhà họ Lục, cụ bà Lục bị đau chân dữ dội, tâm trạng ủ dột dù Tô Uyển Ngưng thường đến trò chuyện. Hôm đó, Lục Tư Nguy chạy ngay đến báo tin triều đình: “Đại hoàng tử bị giam, Tứ hoàng tử cướp ngục. Hoàng thượng giận tím mặt, hạ lệnh truy bắt cả hai.”
Lục Tư Nguy lo lắng: “Việc này có phải do ai đó sắp xếp?”
Cụ bà Lục hiểu ngay: “Đại hoàng tử bị oan là bởi nhà họ Nhung nắm binh quyền. Hoàng thượng muốn áp chế họ, nhưng không thể diệt trừ hoàn toàn. Kẻ chủ mưu chắc muốn lợi dụng chuyện này để kiểm soát triều đình.”
Lục Tư Nguy hỏi: “Thế ai là kẻ đó?”
Cụ bà Lục thở dài: “Người ấy đã đổ tội cho Đại hoàng tử với nhà họ Nhung, vừa hợp lòng trên vừa hợp lòng dưới. Nếu kế hoạch suôn sẻ, họ sẽ nắm được quyền lực. Nhưng kẻ ấy đã ra tay, liệu có thành công?”