Ta là người vợ bị Hoắc Quyết cưới khi còn trẻ chỉ vì hắn muốn giữ trọn binh quyền. Trong mắt sử quan, ta hiền hậu. Đứa con nuôi gọi ta là từ mẫu. Chỉ có Hoắc Quyết luôn mắng ta là độc phụ, đổ tội cho ta đã khiến người thê tử đầu đời của hắn rơi vào cảnh chết chóc. Hắn nghi ta dã tâm như sói, không một lần chịu khuất phục trước quyền lực của hắn.
Khi bệnh tình kéo đến hồi kết, ta biết mình chẳng còn bao lâu. Đứa con nuôi quỳ bên giường, nước mắt rơi lã chã, cầu xin ta gắng chờ cho đến khi Hoắc Quyết từ chiến trường trở về để tiễn ta lần cuối. Ta khép mắt lại, từ chối gặp lại hắn thêm lần nào nữa.
Trước khi rời đi, ta chỉ để lại một câu di ngôn: “Ta và Hoắc Quyết, sống chẳng đồng tâm, chết cũng không chung quan tài.”
Truyện Đề Cử






