12. Chương 12: Thần tượng và trận cười

Số Đỏ

Chương 12: Thần tượng và trận cười

Số Đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một tuần sau.
Thời gian trôi qua êm đềm. Những gì vốn ổn định vẫn cứ bình thường, những gì cần phát triển thì đang dần tiến bước.
Sự bình yên đến từ việc thằng Phương nghỉ học dưỡng thương, trả lại bầu không khí hòa thuận cho mọi người. Còn sự phát triển? Tất nhiên là mối quan hệ giữa tôi và Vân Nhu đang ngày càng khăng khít hơn. Đừng có mà nghĩ bậy nhé… Chúng tôi vẫn chưa vượt qua giới hạn đó. Không phải tôi không muốn, mà đơn giản là chưa tìm được thời điểm và không gian thích hợp.
– Này…
Giờ giải lao, thằng Quyền mập hớt hải chạy đến, thở hồng hộc một hồi mới nói:
– Thằng Phương… nó đã quay lại trường học rồi!
Cả lớp đang ồn ào bỗng im bặt, quay đầu nhìn về phía chúng tôi. Thằng Phương luôn là nỗi ám ảnh của lũ bạn học. Dù tôi đã chiến thắng nó, bầu không khí có nhẹ nhàng hơn đôi chút, nhưng vẫn còn vương vấn chút u ám khó chịu. Mọi người không ai nói ra, nhưng trong thâm tâm ai cũng không tin nó sẽ dễ dàng bỏ qua chuyện như thế. Tôi đánh bại nó một lần, ai chứng kiến cũng đều hiểu đó chỉ là chuyện may mắn.
– Nó ở đâu? Dẫn tôi đến gặp nó…
Tôi đứng lên, lấy trong balo ra một túi nilon. Bên trong là 13 chiếc điện thoại. Ngoại trừ chiếc iPhone của thằng Phương bị xóa trắng, Thanh Thuỷ không tìm thấy bất kỳ tấm hình nào của cô ấy trong điện thoại của đàn em. Thằng Phương đã nói thật. Vậy nên, tôi cũng chẳng muốn giữ lại những chiến lợi phẩm này để gây thêm thù oán.
– Anh cẩn thận đấy… – Vân Nhu kéo tay tôi dặn dò.
Tôi gật đầu trấn an nàng.
– Ừ, không sao đâu. Trong trường nó không dám làm gì tôi.
Thằng Quyền dẫn tôi ra khỏi tòa nhà, băng qua sân trường hướng về lớp 11A5. Dù chúng tôi là đàn anh khối trên, học sinh lớp 11 và 12 hầu như không khác nhau là mấy. Chúng cũng cao to, nô đùa ầm ĩ chẳng khác gì bên phía tôi. Trên đường đi, tôi và Quyền mập còn bị mấy đứa va vào người không chút kiêng nể. Đến trước lớp 11A5 của thằng Phương, tôi nhìn vào…
Trước mặt tôi là một nhóm học sinh hỗn tạp, vừa ngồi vừa nằm trên bàn. Ánh mắt tôi quét qua liền phát hiện ra thằng Phương. Nó ngồi ở cuối lớp như mặt trời chói lọi giữa vô số vệ tinh xung quanh… chân gác lên bàn, sau lưng hai cô bé ngoan ngoãn đấm bóp vai, bên cạnh là lũ đàn em trung thành. Nhìn nó lim dim hưởng thụ như đang đi nghỉ mát, khiến tôi cũng phải bái phục. Thằng Phương chợt đứng dậy, ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng về phía tôi, vết bầm trên mặt nó giật giật như đang kìm nén cơn giận. Đám đàn em lập tức bật dậy, xô ngã bàn ghế ngổn ngang, bao vây tôi và Quyền mập.
– Mày muốn gì?! – Thằng Phương hất hàm hỏi.
– Không cần căng thẳng như vậy!
Tôi nhếch mép cười, bước đến đặt chiếc túi lên bàn ngay trước mặt nó. Rồi quay người bỏ đi.
– Này… – Thằng Phương vừa liếc qua miệng túi chứa đầy điện thoại, liền gọi giật theo. – Trả tao? Mày có ý gì?!
“Ha ha… Nó muốn làm lành đó Đại ca… Ha ha…” – Một thằng bên cạnh nói vào.
– Câm miệng, tao có hỏi mày sao?! – Thằng Phương quát ngang.
Tôi quay lại, nhìn thằng nhóc mặt tái xanh vừa lên tiếng, lại đối diện với ánh mắt của Phương. Tôi nhún vai nói:
– Tao không cần nhiều điện thoại như vậy…
Nhìn qua thằng đàn em bên cạnh Phương, tôi nói tiếp:
– Thật ra… thằng này nói cũng khá đúng, nhưng còn chưa đủ… Tao không muốn gây thù oán với ai, nhưng tao không ngại đón nhận phiền phức.
Trên đường về lớp, Quyền mập cứ lóng ngóng dẫm vào chân tôi mấy lần. Vừa đau vừa buồn cười, tôi quay lại gắt:
– Mày làm cái quái gì thế?! Đái mót trong quần à?
– Mẹ… làm gì có. Cùng lắm là rỉ rỉ chút thôi… Ha ha… – Nó huých tôi một cái, lại che tay nói nhỏ.
– Mày không biết cái lớp 11A5 đó là gì à?! Đó là lớp học sinh cá biệt… Đến giám thị cũng phải e ngại đó.
– Tao có thấy gì ghê gớm đâu?! Có nói quá không vậy?? – Tôi cười xòa.
– Không phải như mày nghĩ đâu… – Quyền mập líu ríu cãi lại. – Thằng Phương là đại ca thật. Nhưng trong lớp đó, có một số đối tượng ngay cả thằng Phương cũng không dám đụng vào. Năm ngoái một thành viên lâu năm của 11A5 đem dao đến trường đuổi chém tình địch đó…
– Rồi nó đi đâu rồi?!
– Dĩ nhiên là không học nữa. Ở nhà chăn heo chứ sao?
– Ờ vậy tốt rồi…
– Không phải, không phải chỉ có mình nó… Còn…
Hai đứa vừa đi vừa nói chuyện, không hề nhận ra hành lang trường đã vắng lặng từ lâu. Đi trước Quyền mập vài bước, vừa đặt chân đến cửa lớp, tôi bỗng sững người, chôn chân tại chỗ. Quyền mập vẫn ung dung vừa đi vừa oang oang:
– Áo dài á?? Mấy đứa con gái chưa phát dục mặc làm sao đẹp được… Nhìn cô Ngọc Nhi đi… Ôi cha… Vòng ba thật là…
Lời nói của thằng Quyền chợt im bặt. Tôi nghe nó nuốt nước miếng đánh ực, rồi như mắc nghẹn chết trân. Tôi chỉ biết đứng im tại chỗ, nhắm mắt mà thở dài thương cảm. Ngay trước mặt tôi là một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp, cũng chính là thần tượng mà Quyền mập vừa nhắc đến. Cả lớp bên trong im thin thít, đứa che miệng, thằng che mắt không dám nhìn gương mặt tái nhợt giận dữ của cô Ngọc Nhi. Cô hít sâu một hơi kìm nén, nhìn lướt qua tôi, rồi tập trung vào khuôn mặt béo nhẫy của thằng Quyền.
– Hai em tên gì?!
Lần đầu tiên nghe giọng nói thanh nhẹ như tiếng đàn violon của cô Ngọc Nhi, tôi lại thấy rùng mình như đang đứng trước giây phút im ắng trước khi ngọn sóng thần đổ ập xuống.
– Em là Tuấn Phong.
– Dạ… Quyền…
Cô Ngọc Nhi nghe tên tôi, ánh mắt đảo qua người tôi vài lần, rồi gật đầu:
– Hai em cuối giờ lên Phòng giáo viên gặp tôi… Giờ vào chỗ ngồi đi.
Tôi hơi ngạc nhiên, đi về chỗ. Quyền mập với cái miệng hại cái thân thì không bàn tới. Nhưng tôi chỉ bị vào lớp muộn có một hai phút, có cần phải nghiêm trọng vậy không?!
“Gặp nhau là anh em…” – Thằng mập đi ngang qua tôi, vỗ vai nói nhỏ. Mặt tôi đen lại, không biết nói gì.
Cô Ngọc Nhi hôm nay dạy thay thầy Bình, môn địa lí Lớp 12. Bình thường cô chỉ phụ trách giảng dạy Khối 11. Bỏ qua những chuyện rủi ro vừa rồi, tôi phải thừa nhận vừa nghe giảng vừa được ngắm nhìn cô trong bộ áo dài ôm sát người thật là khoái mắt học đường. Chiếc áo dài cô mặc hôm nay màu vàng nhạt, khít khao với những họa tiết xanh nhạt như tôn lên từng đường nét cơ thể. Tôi phải thừa nhận Quyền mập nhận xét đúng. So với trái cây vừa chín tới như chị Thuỳ Vi, cô Ngọc Nhi như một trái chín cây căng mọng… chỉ chạm nhẹ là chảy nước ngọt thấu tim gan. Tôi vô thức nuốt nước miếng đánh ực thật nhỏ. Chợt nghe hông đau nhói…
Vân Nhu bên cạnh nghiến răng nhéo tôi một cái đau thấu trời. Đôi mắt to tròn nheo lại nhìn tôi như muốn nói “Anh hư lắm…”
“Anh không có…” Tôi trả lại nàng ánh mắt vô tội.
“Đừng chối… Em thấy rồi…” – Nàng đưa hai ngón tay lên mắt rồi chỉ chỉ vào tôi, bĩu môi.
“Anh làm gì đâu?!” – Tôi nhún vai, lắc đầu.
Tôi và Vân Nhu đang âm thầm tranh cãi bằng ánh mắt, đột nhiên một giọng nữ thánh thót êm tai gọi tên tôi.
“Tuấn Phong…”
– Ah… – Tôi giật mình đứng phắt dậy.
Cô Ngọc Nhi đặt cây bút lông bảng lên bàn, phủi phủi tay, nhìn tôi nghiêm giọng hỏi:
– Em cho cô biết như thế nào là lãnh hải quốc gia?!
– Ah…
Tôi sững người, dường như nãy giờ cô chưa giảng đến phần này. “Chơi tôi hả?”… Vài đứa bạn xung quanh cũng cúi đầu nén cười xem tôi gặp họa “cho bỏ cái tật chọc gái trong giờ học”. Tôi chợt cười tủm tỉm. Câu hỏi này có thể làm khó người khác, nhưng đối với thằng học sinh vùng biển như tôi thì quá dễ. Hít một hơi thật sâu, tôi nói:
– Thưa cô, theo khoản 2 điều 33 Công ước Liên hiệp quốc về luật biển 1982, lãnh hải quốc gia hay còn gọi là hải phận… là vùng biển ven bờ nằm giữa vùng nước nội thủy và các vùng biển thuộc quyền vùng đặc quyền kinh tế… – Hít một hơi, nói tiếp. – Các vùng biển này có thể phân loại ra như sau: Từ đường cơ sở của Nội thuỷ ra 12 hải lý là khu vực lãnh hải… Ra 12 hải lý nữa là vùng tiếp giáp lãnh hải… còn sau đó là vùng đặc quyền kinh tế rộng 200 hải lý…
Nói xong nhìn quanh, tôi hơi sững người ngạc nhiên. Cô Ngọc Nhi và cả lớp tám mươi hai con mắt đang trừng trừng nhìn vào tôi. “Anh biết anh soái, nhưng đừng nhìn sỗ sàng vậy ah”. Tôi thấy mặt bắt đầu nóng ran.
– Wah… Anh Phong giỏi quá…
– Ôi… Trứng tao rụng nhiều quá bây ơi…
– Không thể nào… Có xem wikipedia không vậy?!
– Xem cái gì mà xem… Mày ngu còn đòi người khác ngu như mày…
– Mày biết không? Mịa…
Cả lớp xôn xao sôi trào. Tôi thì còn lúng túng đứng nguyên đó như một idol sáng chói mắt. Cả cái mặt phơi nắng đen nhẻm của tôi cũng bắt đầu đỏ lên. Tôi nhìn lên bục giảng bắt gặp ánh mắt của cô Ngọc Nhi đang nhìn mình. Cô chợt quay đi như tránh ánh mắt tôi.
– Thôi được rồi… Em Phong tốt lắm… Em ngồi xuống đi.
Nghe cô Nhi nói, tôi như được đặc xá, ngồi xuống. Vân Nhu bẽn lẽn nhìn qua tôi, ánh mắt vui vẻ lại có gì đó khác thường làm hai gò má đỏ ửng lên.
“Yêu anh rồi hả?!” – Tôi ghé tai nàng hỏi nhỏ.
“Xì… Còn xa lắm…”
Vân Nhu phì cười, gương mặt càng đỏ hơn.