18. Chương 18: Cơn Cuồng Nộ và Lời Cảm ơn

Số Đỏ

Chương 18: Cơn Cuồng Nộ và Lời Cảm ơn

Số Đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phần 18
Trong tích tắc, người bảo vệ vừa tiến lại gần Phương liền bị Phương tóm lấy chiếc ghế gỗ cạnh đó và quật thẳng vào mặt hắn.
“Ầm…”
Tiếng va chạm khô khốc vang lên khiến cả đám người giật mình. Tên bảo vệ đổ sập xuống… Phương bước tiếp, không thèm ngó lại mảnh gỗ vỡ còn sót lại trong tay. Ánh mắt lạnh lùng của nó khiến ngay cả tôi cũng cảm thấy rợn người.
– Mẹ… Đánh nó đi… – Đám bảo vệ thấy đồng đội bị đánh, nhất tề nhào tới.
“Thằng nào dám động…” Bên ngoài, hơn mười tên đàn em của Phương, tay cầm gậy gộc, ùa vào chặn đứng đám bảo vệ… Khách trong quán hoảng sợ, vội vã rời khỏi nơi đây.
Tôi quay người, áp sát vào quầy. Chiếc chai vỡ vẫn nằm trong tay. Phương kéo theo Quyền đến đứng bên cạnh tôi. Tôi nói gằn giọng:
– Mở cửa cho Vân Nhu ra…
– Mày… Mấy người… gan to thật… Mày… Có biết quán này của ai không?! Mày phải coi chừng… – Gã chủ quán gầm gào, giọng run run, vô thức kéo Vân Nhu lùi sâu vào phía sau quầy.
– Tao thấy gan mày còn to hơn… Dám lấy quán của tao ra làm việc hại người?!
Lời của Phương vừa dứt, cả tôi, Vân Nhu, Quyền mập và gã đàn ông kia đều đứng sững. Gã đàn ông nhíu mày, như thể nhớ ra điều gì đó.
– Mày… nói… bậy! – Gã run rẩy, cố gắng đứng thẳng, giọng cứng ngắc.
– Mày tin hay không cũng chẳng quan trọng! – Phương rút điếu thuốc, châm lửa. – Chỉ cần chú Bảy đến đây, mày sẽ không muốn tin cũng phải tin…
– Ah…
Gã đàn ông há hốc miệng, buông tay khỏi Vân Nhu, toàn thân như mất hết sức, ngã lăn ra đất. Vân Nhu lao đến, nắm chặt cánh tay tôi, run rẩy. Tôi vứt mảnh chai xuống đất, quay sang Phương:
– Cảm ơn.
– Không có gì… Đưa Vân Nhu đi thôi… – Phương vẫy tay, ngồi xuống ghế.
Tôi nhìn Quyền mập, kéo Vân Nhu rời khỏi quán. Bỗng Phương gọi theo:
– Này… Tuần sau họp đội bóng trường… Tao hy vọng mày không ăn may như lần trước.
Tôi quay lại, cười khẩy, gật đầu nhưng không nói gì. Ba đứa rời khỏi quán, để lại nơi đây trống vắng.
… Bạn đang đọc truyện *Số đỏ* tại: http://truyensextv99.com/so-do/
**Quán Lạc Hồng – Thanh Đa.**
Tại chiếc chòi lá, ba đứa chúng tôi ngồi quanh bàn ăn. Món ăn trên bàn còn nguyên, bên cạnh là mấy lon bia vương vãi.
– Tao đấm ngay vào mặt thằng trước… Thằng sau vừa tiến lại, tao tặng nó một cú cùi chỏ giữa mặt… Máu mũi hai thằng phun ra như suối…
Quyền mập ngồi đối diện tôi và Vân Nhu, tay chân không ngừng múa may, nước miếng bắn tứ tung. Vân Nhu che miệng cười đỏ mặt. Còn tôi, chỉ mỉm cười lắng nghe.
– Này, cười gì?! Ông ra nông nổi này chỉ vì muốn bảo vệ bạn gái của mày thôi… – Quyền mập bĩu môi.
Tôi nghiêm túc đặt tay lên nắm đấm to bự của nó, siết chặt:
– Cảm ơn mập.
– À, ít ra là vậy… Mà không cần nắm tay đâu… – Quyền mập rút tay về, nói.
– Thế em cảm ơn thì sao?!
Vân Nhu chìa tay cho Quyền mập. Nó vội bắt lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng.
– Không có gì… Rất sẵn lòng.
– Ä… – Tôi giả vờ hắng giọng.
– Hi hi…
Vân Nhu thu tay về, che miệng cười. Bất ngờ, nàng nghiêng người, hôn nhẹ lên má tôi, nói nhỏ:
– Cảm ơn anh.
Quyền mập nhảy dựng lên, kêu éc éc như heo bị chọc tiết:
– Này… Này… Nó không hề bị thương chút nào… Sao đời bất công quá thế…
– Ha ha… Hi hi…
“Sao các cậu cười vui thế?!”
Bỗng một giọng nói ngọt ngào vang lên. Một cô gái thân hình mảnh mai, bước vào chòi, cúi đầu tránh mái lá dừa. Đôi mắt xinh đẹp quen thuộc hiện ra.
– Thanh Thủy?! – Tôi và Quyền mập đều ngạc nhiên, chỉ có Vân Nhu mỉm cười nhẹ như đã biết trước.
– Sao lại ngạc nhiên thế?! Vân Nhu không nói đây là quán của mẹ Thủy sao?! – Thanh Thủy mỉm cười, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Quyền mập.
– À… Ra thế…
Tôi gật đầu hiểu ra. Vân Nhu đã chỉ đường cho hai đứa tôi đến đây. Tôi cũng ngạc nhiên vì nàng biết một nơi xa trung tâm như vậy. Hóa ra đây là gia sản của gia đình Thanh Thủy.
Thanh Thủy tự rót đầy ly bia, nâng lên hướng về tôi, ánh mắt hơi đỏ, nói:
– Lần trước… chuyện đó… Thủy nhờ Vân Nhu sắp xếp cho Thủy một cơ hội cảm ơn anh Phong. Lần này, Thủy muốn cảm ơn anh.
– Haizz… Đâu cần phải màu mè thế… Chẳng phải bạn cùng lớp sao… – Tôi thở dài, nâng ly.
Hai ly chạm nhau. Thanh Thủy uống một hơi cạn sạch, lén lau khóe mắt ươn ướt, đặt ly xuống. Cô quay sang Quyền mập, bỗng nhiên kêu lên:
– Sao… Sao mặt mập sưng như vậy?! Bị ai đánh hả?!
– Bị ai đánh?! Nói bậy thế… – Mặt Quyền mập giật giật khó coi. – Là tao đánh người… đánh người đó…
– Bị đánh sao?! – Thanh Thủy ngạc nhiên.