Số Đỏ
Chương 29: Cơn cuồng loạn
Số Đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi vội vàng tháo ba lô khỏi vai, đeo đôi găng tay y tế. Rút ra một ống tiêm 5cc cùng lọ thuốc nước trong suốt mua ở Chợ Kim Biên. Tôi chỉ muốn dạy cho thằng Thuần một bài học nhớ đời, nên chỉ cần thuốc ngủ. Người bán là mối quen của thằng Phương, cam đoan 1cc pha nước có thể khiến nó ngủ say đến năm tiếng như chết.
Cắm kim vào nắp cao su, rút đầy ống thuốc. Tôi cẩn thận bước đến hai chai nước suối trên bàn. vén nhẹ lớp nilon nhãn hiệu, đưa mũi kim đâm vào rồi bơm 1/4 ống. Vuốt lại lớp nilon nhãn hiệu, đặt chai nước về chỗ cũ.
Tiếp đó, tôi xử lý lần lượt chai nước thứ hai trên bàn và hai chai trong tủ lạnh. Đúng lúc đó, điện thoại của Phương nhắn tin: “Đã đi”.
Nhìn đồng hồ, còn mười lăm phút. Tôi vội thu dọn, nhìn qua căn phòng rồi đóng cửa lại. Chìa khóa cắm ngay ổ.
Hối hả chạy xuống bậc cuối tầng bốn, chợt một người đàn ông xuất hiện bất ngờ. Tôi không kịp tránh, đâm sầm vào anh ta.
“Ái da… Đau chết người!”
Chưa kịp tỉnh táo, một giọng đực giọng giả ẻo lả vang bên tai. Tôi rùng mình, đứng phắt dậy. Người tôi va phải là nhân viên tạp vụ khách sạn, chừng ba mươi tuổi. Anh ta bĩu môi, nhìn tôi với ánh mắt oán trách.
– Mắt mũi để đâu vậy chớ? Mặt mày sưng vù thế, chắc toàn đụng người lắm nha…
Tôi không chịu nổi giọng điệu ấy, nhét ngay tờ trăm ngàn rồi vội vã chạy vào phòng 401.
Đồng hồ đếm ngược, còn năm phút đến giờ hẹn. Tôi gọi lễ tân:
“Alo em, bạn anh đổi ý không tới. Em cho anh trả phòng 201, chìa khóa anh để sẵn dưới này. Em cứ cho kiểm phòng. Còn tiền phòng bao nhiêu em tính lên 401 nhé.”
Đặt điện thoại xuống, tôi ngồi nhìn đồng hồ mà lòng không yên. Ngoài vụ thẻ sinh viên của chị Vi, tôi nghĩ lại chẳng thấy sai sót gì. Vào phòng, Thanh Thủy sẽ mời Thuần uống nước. Khi hắn ngủ say… nàng sẽ treo khăn tắm ra ban công. Dù Thuần chọn tầng nào, tôi cũng sẽ nhìn thấy tín hiệu mà xuống ngay.
Vậy mà sao lòng tôi vẫn bất an?!
Đúng giờ, tôi quyết định thay đổi kế hoạch. Không thể ngồi đây chờ tín hiệu của Thanh Thủy. Tôi mở cửa, bước nhanh về phía lồng cầu thang.
– Ưm… Từ từ… Lên phòng đi đã…
Tôi chợt rùng mình nghe giọng nỉ non của Thanh Thủy. Nhìn xuống, máu tôi nóng lên. Thanh Thủy đang vặn vẹo né tránh bàn tay Thuần không ngừng luồn vào váy nàng. Hắn như con heo giống đã đến cử. Tôi nghiến răng bước nhanh xuống.
Vừa bước đến lối ra tầng hai, tôi dừng phắt lại. Gã Thuần đang ôm ghì Thanh Thủy, hôn nàng đắm đuối. Miệng hắn trám kín đôi môi nàng, lưỡi hắn cuốn lấy lưỡi nàng. Thanh Thủy ép lưng vào cửa, tay quờ quạng cắm chìa khóa vào ổ, tay còn lại ngăn cản hắn xoa bóp hai bầu vú nàng. Chợt Thanh Thủy nhìn thấy tôi, hai mắt nàng đỏ lên. Tôi siết chặt thành cầu thang như muốn vặn gãy nó.
“Cạch.”
Cánh cửa vừa mở, gã Thuần bế xốc cả người Thanh Thủy bước vào. Ánh mắt nàng khoảnh khắc cuối cùng nhìn tôi như cầu cứu. Tôi vội chỉ vào ngực mình, rồi chỉ vào cánh cửa. Tôi muốn ra hiệu với Thanh Thủy tìm cách cho tôi vào.
Cánh cửa đóng sập lại…
Tôi đứng chết trừng nhìn cánh cửa. Không biết nàng có hiểu ý tôi không?! Nhưng chính tôi cũng không biết Thanh Thủy sẽ làm thế nào khi toàn thân nàng nằm dưới gã Thuần hùng hục?! Đầu óc tôi rối tung, không nghĩ được gì.
“Chai nước… Phải rồi… Vẫn còn mấy chai nước.” Tôi lẩm bẩm. Chứng kiến vẻ hăng hái của gã Thuần, tôi biết hắn chỉ ngưng uống khi mọi chuyện xong xuôi. Có lẽ đây là hy vọng cuối cùng… Tôi thấy vô cùng hối hận. Hối hận vì lôi Thanh Thủy vào chuyện này. Hối hận vì bỏ qua cơ hội khi gã Thuần quay lưng.
Nếu tôi đủ quyết đoán đánh gã ngất xỉu, chẳng cần thuốc ngủ, chẳng cần Thanh Thủy phải hy sinh… Tôi trượt dài xuống bờ tường, ôm đầu. Sau bao năm, lần đầu tiên tôi thật sự muốn khóc.
Không, tôi sực tỉnh ngồi dậy. Trả thù bằng cách khiến người khác phải hy sinh là phi lý. Tôi thà phá hỏng kế hoạch còn hơn để Thanh Thủy chịu thiệt thòi. Nợ của gã Thuần vẫn còn đó, lần khác tôi sẽ đòi gấp đôi.
Bước đến trước cửa phòng 201, tôi hít sâu một hơi, nghiến răng giơ chân…
“Cạch.”
Cánh cửa bật mở. Gương mặt ửng đỏ của Thanh Thủy lộ ra, nàng nhìn xuống bàn chân tôi dừng giữa không trung, rồi mỉm cười:
– Anh định phá cửa à?! Sợ em bị hắn ăn mất phải không?!
– Ừ… – Tôi đỏ mặt, bỏ chân xuống, hỏi. – Nó đâu rồi?!
– Ngủ như heo chết trên giường kìa… Hi hi… – Thanh Thủy che miệng cười.
Tôi đẩy cửa bước vào. Thở phào khi thấy Thuần chỉ mặc chiếc quần lót, há hốc miệng thở ò ò liên tục. Bên cạnh hắn còn một chai nước suối uống dở tràn nước ướt cả nệm.
Tôi bước đến nhặt chai nước bỏ vào balo, không muốn để vân tay Thanh Thủy lại hiện trường.
Tôi quay lại thì Thanh Thủy đã chui vào lòng tôi. Nàng ngửa đầu hôn rít lấy môi tôi. Tôi đáp trả nàng mãnh liệt, lưỡi hai đứa cuốn vào nhau say mê…
– Em muốn… Em bắt đền anh… Gã cứ sờ soạng lung tung… – Thanh Thủy rít khẽ trong miệng tôi.
Cơ thể nàng vặn vẹo, kéo tay tôi đưa vào giữa hai chân nàng. Bên dưới không còn quần lót, một mảnh nhầy nhụa trơn nhẵn…
– Ưm… Cho em đi… Được không?!
– Anh muốn lắm… Nhưng bây giờ không được… Mình phải rời chỗ này càng sớm càng tốt… – Tôi thì thầm trên đôi môi đỏ mọng khao khát của nàng.
– Hứ… Vậy anh phải hứa đêm nay anh… là của em… Được không?! – Nàng hỏi.
– Ừ… Anh hứa.
Thanh Thủy hài lòng gật đầu. Nàng bước đến cạnh giường nhặt chiếc quần lót ren đỏ, điềm nhiên kéo váy lên tới eo, phơi bày cặp mông tròn trịa về phía tôi, cúi xuống xỏ quần lót qua chân rồi chậm chậm kéo lên. Tôi chỉ biết nhìn khối u nổi cộm giữa hai chân, cười khổ.
– Bây giờ mình làm sao?! – Thanh Thủy hỏi.
– Em cởi quần hắn ra đi… – Tôi nói.
Thanh Thủy hơi nhăn nhăn mũi, níu hai mép quần lót của Thuần, kéo xuống rồi ném sang một bên. Nàng nhìn dương vật gã vặt vẹo, nhìn tôi mỉm cười:
– Không bằng góc anh Phong của em…
– Ha ha… – Tôi bật cười, rút điện thoại ra.
Nhìn tôi chụp mấy kiểu, Thanh Thủy nhíu mày:
– Anh định chỉ chụp hình trần truồng của hắn vậy thôi hả?!
– Chứ em định thế nào?! – Tôi chưng hửng. – Giết hắn à?!
– Không, dĩ nhiên mình không giết người. Nhưng sau bao nhiêu chuyện hắn bôi nhọ chị Vi, còn suýt hại đời chị… thì mấy tấm hình khoả thân có là gì?! – Thanh Thủy lấy hơi. – Ý em là… tụi em là con gái mới sợ hình ảnh riêng tư bị lộ, chứ con trai như anh thì sợ gì chứ?! Cùng lắm thì xấu hổ vài ngày thôi.
Tôi nhíu mày suy nghĩ. Thanh Thủy nói đúng, nhưng ngoài cách này tôi không biết làm gì để cho gã một sự nhục nhã nhớ đời. Tôi chợt sững người nhìn Thanh Thủy chằm chằm.
– Không… Không phải chứ?! – Thanh Thủy đỏ mặt, ấp úng. – Anh muốn em… em chụp hình với hắn sao?! Em không chịu đâu…
– Không… Không phải em… – Tôi xua xua tay.
Không có thời gian giải thích. Tôi quay người mở cửa chạy như bay lên lầu.
Vài phút sau, khi Thanh Thủy lo lắng nhìn ra cửa thì tôi đã xuất hiện, kéo theo một người đàn ông không ngừng dùng dằng như phụ nữ.
– Nói trước là phải đẹp trai nha… Tui không phải cứ cho tiền là ai cũng được đâu…
– Đẹp trai, rất đẹp trai… Bảo đảm nha…
Thanh Thủy che miệng nép sát tránh cho tôi và người kia vào phòng. Mặt nàng đỏ bừng, như nghĩ đến chuyện sắp xảy ra. Ánh mắt đảo ra phía cửa, Thuỷ rón rén từng bước…