Số Đỏ
Chương 51: Mãi nhớ nhau
Số Đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nửa tiếng sau, bên trong khách sạn Brothers, nơi Lý Tự Trọng cư ngụ.
Cánh cửa phòng đóng lại, Ngọc Nhi dựa lưng vào đó, thở phào nhẹ nhõm. Tôi mỉm cười, tháo khẩu trang ra, để lộ khuôn mặt xinh xắn còn đỏ bừng của cô. Cúi xuống hôn nhẹ lên đôi môi đỏ hồng còn vương vị rượu vang của cô, tôi hỏi:
– Lén lút thế này, cô cảm thấy thú vị chứ?!
– Chẳng thú vị gì cả… Sợ chết mất! – Cô không né tránh nụ hôn, chỉ xoa xoa hai má đỏ bừng vì ngượng.
– Ha ha… – Tôi bật cười, đột ngột bế cô lên, hai cánh tay nâng niu người cô.
– Thôi, cô định tắm à… – Ngọc Nhi phản đối.
– Nhưng em vẫn chưa tắm mà… Hình như… hai đứa mình chưa tắm chung bao giờ nhỉ?
– Có rồi… – Cô ôm cổ tôi, mặt đỏ bừng nói.
– Lần đó đâu phải tắm chung! Em còn chưa kịp cởi đồ, con dao đã kề cổ rồi! – Tôi cười nhắc lại.
– Hí hí… Đáng đời! Ai bảo tự nhiên cởi quần áo người ta ra chứ?!
– Oan quá đi mất! Cởi mà có nhìn thấy gì đâu…
Bước vào phòng tắm, tôi đặt Ngọc Nhi ngồi trên bệ rửa tay. Còn mình, vừa cởi áo, vừa mở vòi nước và xà phòng. Trần truồng, dương vật đã cương cứng sờn sợ rung rinh giữa hai chân, tôi cười khúc khích bước lại trước mặt cô. Ánh mắt cô ngượng ngùng lướt qua thân hình săn chắc của tôi, rồi lén nhìn xuống dưới, mặt đỏ bừng. Từ đêm hoang dại đó, hai đứa mình chưa có dịp gần nhau. Dù đã biết nhau tường tận, nhưng mấy ngày xa cách khiến cảm giác mới mẻ vẫn còn nguyên như lần đầu.
Vòng tay quanh eo mảnh mai của cô, ghì sát cô vào người tôi. Cúi xuống hôn lên gò má, cổ nhỏ nhắn dễ thương của cô. Tay tôi lần tìm chiếc khóa váy sau cổ, nhẹ nhàng vén nó lên. Ngọc Nhi cắn môi, giơ hai cánh tay để tôi kéo váy qua đầu. Làn da ngọc ngà của cô khiến tôi mê mẩn, đôi mắt nhìn không chớp.
Cúi xuống, tôi hôn lên cổ thon dài, bờ vai mảnh mai của cô. Ngọc Nhi vòng tay ra sau, mở chiếc nịt ngực, để hai bầu vú căng tròn của cô tràn đầy ánh mắt tôi.
– Ôi… Hôm nay cô thơm quá… – Tôi vùi mặt vào ngực cô, hít hà say mê.
– Hí hí… Thơm thế nào chỉ mình Phong biết thôi…
Tôi dụi dụi hai má lên hai núm vú đỏ hồng xinh xắn của cô, vừa than thở, vừa hớp hớp hôn khắp da thịt mềm mại của cô. Ngọc Nhi cắn môi, hai bầu vú ưỡn ra cho tôi hôn hít say mê. Phòng tắm chỉ còn tiếng nước chảy và tiếng thở ư ử nỉ non của cô… Tôi vuốt ve dọc bờ lưng cong ỏng của cô, luồn vào chiếc quần lót ren mỏng. Ngọc Nhi khẽ nâng người, để tôi kéo quần lót xuống đùi… Tôi cúi nhìn chiếc quần nhỏ bé căng ngang cặp đùi nõn nà của cô. Miếng vải lót đáy đã thấm ướt một vệt dài nổi rõ dưới ánh đèn…
– Đừng nhìn… Xấu hổ quá! – Ngọc Nhi đỏ mặt, vội túm lấy chiếc quần nhỏ kéo ra khỏi hai chân.
– Em làm cô ướt rồi… – Mân mê hai bầu vú căng tròn, tôi hôn rít lấy đôi môi đỏ hồng của cô.
Cô Ngọc Nhi cắn nhẹ lên môi tôi, oán trách:
– Ư, em cứ thế… Làm sao không ướt…
– Hì hì… Vậy thì em phải chịu trách nhiệm rồi…
Tôi bế xốc lấy người trần truồng của cô, bước qua bồn tắm. Bồn tắm đôi đã đầy nước, hơi nóng bốc lên mờ mờ bên cạnh những tấm gương. Tôi đặt cô ngồi bên mép bồn, mình thử nước. Ấm vừa phải. Tôi bước vào trước. Bồn rộng rãi, hai người ngồi thoải mái. Đạt chuẩn “tắm uyên ương” rồi.
– Vào đây đi…
Nắm tay cô, để cô bước vào bồn. Tôi ngồi trước, dang tay đón lấy thân hình trần truồng tuyệt đẹp của cô vào lòng. Dòng nước ấm áp và mùi thơm xà phòng khiến hai đứa lâng lâng dễ chịu. Tôi để cô ngả đầu tựa lên vai mình, tay vuốt ve mơn trớn hai bầu vú căng tròn trơn nhẵn của cô.
… Đọc truyện Số đỏ tại: http://truyensextv99.com/so-do/
Ngẫm lại thấy buồn cười. Tại sao cứ mỗi lần tôi thân mật với cô gái nào, lại nảy sinh cảnh tắm rửa lung tung như thế? Bản thân tôi là đàn ông, tuy không bẩn, nhưng cũng không thể sạch sẽ như con gái. Tắm một mình, có lẽ chẳng đến ba phút là xong. Nhưng tắm với con gái thì khác hẳn, tôi có thể ở lì trong phòng tắm cả buổi, ngâm mình trong bồn nước ấm, vuốt ve hai bầu vú tuyệt diệu… Cảm giác như mình thoát tục.
– Phong… – Ngọc Nhi ngã đầu trên vai tôi, gọi khẽ.
– Em đây… – Tôi quay qua, hôn lên đôi môi mềm mại hé mở của cô.
– Cô… khó chịu… – Cô thì thào, chiếc lưỡi nhỏ khao khát tìm vào miệng tôi.
Tôi luồn tay vào giữa hai chân cô, tay rơi vào vùng da thịt trơn nhẵn, hừng hực như miệng núi lửa. Ngọc Nhi trở mình, ôm ghì lấy cổ tôi thở dốc:
– Yêu cô đi… Phong…
Tôi trám kín lấy đôi môi khao khát chờ đợi của cô. Bên dưới, tay tôi cầm dương vật cương cứng tìm đến giữa hai chân cô. Ngọc Nhi thở dốc, cặp đùi thon dài quắp lấy hông tôi, âm hộ cô chậm chậm đón lấy tôi.
– Ưm… Ôi…
Ôi, cảm giác khít khao này sung sướng đến mức tôi muốn hét lên. Bên trong cô là vùng ấm nóng, chật chội nhưng trơn nhẵn tuyệt vời. Sau vài giây tận hưởng, tôi đỡ lấy cặp mông tròn trịa của cô, bắt đầu để người cô nhấp nhô lên xuống.
– Ưm… Ôi…
Ngọc Nhi nhắm mắt, rên rỉ, níu lấy hai bờ vai tôi, đẩy người nhấp nhô lên xuống. Tôi há hốc thở dốc, đỡ bên dưới hòa nhịp cùng cô. Dương vật tôi gần như rời ra, lại đi thẳng vào không chút khe hở… Tôi cảm nhận như mình chạm được điểm cuối cùng trong cơ thể cô, làm cả người cô run rẩy. Cảm giác sung sướng lan tràn khắp người, tôi gần như nhấc bổng cả người cô lên, rồi dồn ép xuống hạ thể mình. Liên tục, không ngừng nghỉ… Nước trong bồn tắm óc ách liên tục rồi tung tóe ra sàn…
– Ôi… ưm…
Ngọc Nhi bấu chặt lấy tôi, nhấp nhô càng nhanh, tiếng rên rỉ nỉ non làm máu nóng tôi sôi trào. Tôi cúi xuống hôn lên hai bầu vú căng tròn, rồi ngậm lấy núm vú đỏ hồng của cô, mút say mê…
– Ư… Phong ơi…
Cô ngã người ra sau, ưỡn hai bầu vú lên cho tôi thỏa thích ngậm mút. Vòng eo nhỏ nhắn của cô vẫn vũ động nhịp nhàng để dương vật tôi không ngừng nghỉ ra vào âm hộ cô. Sự nhiệt tình nóng bỏng như lửa của cô khiến tôi sướng đến mê người… Ngậm trong miệng núm vú đỏ hồng nức nở của cô, răng tôi cắn lên nó, nhay nhay thật nhẹ.
– Ôi… Cô chết mất… ưm… – Cô rùng mình, ôm ghì lấy đầu tôi.
Một dòng nước ấm tuôn trào phủ kín lấy dương vật tôi. Cô đạt cao trào rất nhanh. Có thể hôm nay, không còn đau như lần đầu nên khoái cảm được trọn vẹn… Cũng có thể ở nơi này tinh thần cô hoàn toàn buông thả, không còn cảm giác lén lút căng thẳng. Tôi tiếp tục hôn lên khắp ngực cô để cơn sướng khoái của cô âm ỉ kéo dài thật lâu.
– Ưm…
Ngọc Nhi ôm ghì lấy cổ tôi, hơi thở mê ly ấm áp phả lên vai tôi, chợt cô hỏi nhỏ:
– Em có nghĩ cô… là một người phụ nữ hư hỏng không?!
Tôi ngẩng người nhìn xuống cô, tròn mắt ngạc nhiên:
– Không. Em chẳng bao giờ nghĩ cô như vậy. Sao cô lại hỏi kỳ lạ thế?!
Ngọc Nhi dụi mặt vào cổ tôi, giọng buồn buồn nói:
– Khi em hỏi, cô có yêu em không, lúc đó cô cũng tự hỏi chính mình. Cuối cùng, cô vẫn không có câu trả lời.
– Cô thật sự không biết mình đang làm gì… – Giọng cô nghèn nghẹn, yếu đuối. – Nếu cô không yêu em… thì… những chuyện xảy ra giữa hai đứa mình làm sao giải thích đây?!
– Lần đầu… có thể nói cô muốn quên đi… nhưng lần thứ hai, lần thứ ba… rồi sau này… sao?! Cô không muốn tự lừa dối mình nữa…
Ngọc Nhi khóc thút thít trên vai tôi, nói tiếp:
– Cô thà rằng mình yêu em, ân ái vì tình yêu… nhưng không phải tình yêu, tất cả những gì cô nhớ về em… chỉ là những cảm giác chung đụng xác thịt… – Cô nghẹn ngào nức nở. – Cô không chịu đựng nổi… suy nghĩ rằng mình… mình… đang sống buông thả.
Ôm ghì lấy người run rẩy của cô, tôi thật sự hối hận vì đã hỏi cô một câu ngớ ngẩn như vậy. Nhưng những điều cô nói lại khiến tôi thấy buồn cười. Ngọc Nhi bé bỏng của tôi lại có những suy nghĩ mông lung như vậy. Tôi nâng cằm cô lên, hôn nhẹ lên đôi môi ươn ướt mằn mặn nước mắt của cô.
– Haizz… Đó không phải là buông thả. – Tôi mỉm cười, thở dài.
– Cô chỉ nhớ đến em với hình ảnh hai đứa ân ái, vì thật sự ngoài chuyện đó ra, giữa ta đâu còn kỷ niệm nào khác?! – Vuốt mái tóc dài ẩm ướt của cô, tôi nói tiếp.
– Nhưng đó là trước đây… Còn sau bữa ăn tối hôm nay, cô sẽ mơ về em… như là điển trai, lịch thiệp, ga lăng… nói tiếng Anh như gió…
– Phì… – Cô phì cười, áp má lên lòng bàn tay tôi, đôi mắt đỏ hoe trìu mến nhìn tôi. – Nếu cô không mơ như vậy thì sao?!
Tôi vờ chưng hửng nói:
– Thì giấc mơ sẽ lệch thời gian đi chút chứ sao?! Qua đoạn quán ăn, thì đến đoạn này…
– Đáng ghét… – Cô bực mình, hàm răng trắng như ngọc nhè vai tôi, cắn.
– Đừng cắn… Cô không biết vết cắn của cô suýt khiến em mất mạng à! – Tôi la hoảng.
– Em… Em dám nói cô bị dại hả?! – Cô trừng mắt hỏi.
– Ha ha… – Cô Ngọc Nhi hỏi làm tôi cười đến đau bụng.
– Còn cười…
– Không… Áy da… Đau quá…
– Hừ… Cho chết nè…
– Ui da… Oan quá… Em muốn nói vụ cây gãy mà…
– Cây gãy nào?!
Vừa xuýt xoa những vết bầm trên người, tôi kể lại chuyện cây gãy xảy ra hôm đó. Ngọc Nhi che miệng cười đến đỏ bừng cả mặt. Không khí trong phòng trở nên nhẹ nhàng dễ chịu hơn. Nước trong bồn tắm cũng nguội dần. Tôi kéo cô đứng lên, bước ra khỏi bồn. Lấy chiếc khăn tắm khô, tôi chậm rãi lau khô người và tóc cho cô… Tôi chậm rãi nói:
– Cô đã quá mệt mỏi với vỏ bọc bề ngoài của mình rồi. Ở trường cô là cô giáo, về nhà cô là “mẹ”… Cả hai vai trò nặng nề đó ngày đêm phủ kín thời gian của cô. Cô cần được sống thực với chính mình. Sống vì mình…
– Cô khao khát được yêu?! Thì đã sao?! Cô giáo không phải thiên thần. Cô giáo cũng bình thường như bao người phụ nữ khác… cần được yêu thương, cần được thỏa mãn thể xác. Cô xem em là người tình cũng được, là bạn trai hờ cũng không sao! Cô chỉ cần biết… không phải chỉ cô, mà chính em cũng nhớ nhung cô như vậy.
Ngọc Nhi cắn môi lắng nghe, vừa nhìn tôi nhẹ nhàng lau khô từng ngóc ngách trên cơ thể trần truồng tuyệt đẹp của cô. Theo lời tôi càng nói, mặt cô càng đỏ ửng lên, đáng yêu không thể tả. Tôi nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, nói:
– Đêm nay. Bên em, em muốn cô buông thả tất cả… Hãy sống một đêm là chính mình được không?!
Ngọc Nhi im lặng, không biết nghĩ gì, nhưng gò má áp trên vai tôi chợt nóng ran lên. Cô khẽ gật đầu.
Dắt tay cô líu ríu ngượng ngùng, tôi mở cửa bước ra khỏi phòng tắm. Căn phòng sáng trưng. Trước mặt chúng tôi là chiếc giường trắng tinh mời gọi… Nhìn cô trần truồng ngồi bên cạnh giường, gương mặt xinh xắn ửng đỏ như tân nương vào đêm động phòng, dương vật tôi chưa được thỏa mãn càng cương cứng như muốn nổ tung.
Tôi bước đến, cầm tay cô đặt dương vật của mình, cúi xuống nói nhỏ vào tai cô:
– Em rất nhớ… cô hôn nó đi… Cô chiều em được không?
Ngọc Nhi đỏ mặt, gật đầu. Vén mái tóc qua vành tai nhỏ, cô chậm chậm cúi xuống hôn lên đầu nấm đỏ lừ căng bóng của tôi. Bàn tay nhỏ nhắn của cô vuốt dọc theo thân dương vật, đôi môi đỏ hồng xinh xắn của cô hé mở, chậm chậm bao trùm xuống…
– Ah… – Tôi thở hắt một hơi khoan khoái.