Chương 4: Lý do nên đọc một cuốn tiểu thuyết hai lần

Sổ Tay An Toàn Lao Động

Chương 4: Lý do nên đọc một cuốn tiểu thuyết hai lần

Sổ Tay An Toàn Lao Động thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lâm Chiếu Hạc mua một ít nhu yếu phẩm, sau đó đi đến quầy thu ngân xếp hàng.
Mặc dù là sinh vật giả tưởng nhưng chúng cũng dựa trên nguyên tắc của thế giới thực, vậy nên đứng trước mặt Lâm Chiếu Hạc là một con rồng hai đầu, phía sau là người đàn ông cao lớn cao hai mét, còn cậu thì bị kẹp giữa như một con búp bê vải.
Sau đó, con rồng hai đầu cao gần hai mét kia lúc tính tiền còn tiện tay lấy vài hộp bao cao su bên cạnh quầy kẹo cao su. Lâm Chiếu Hạc lập tức trợn tròn mắt, thầm nghĩ đúng là con rồng không thèm nhìn lại hình dáng của mình, to lớn như thế mà lại đi dùng kích cỡ của con người…
Ai ngờ con rồng này lại có thể cảm nhận được cậu đang nghĩ gì, một cái đầu của nó quay lại nói với cậu: “Người ta là con gái đó mà.”
Lâm Chiếu Hạc: “…” Thì ra là thế, chờ chút —— hình như có gì đó sai sai ở đây.
Cái đầu rồng kia quay lại, lạnh lùng xùy một tiếng, là giọng nam, nó nói: “Con người mấy anh thật là biến thái.”
Lâm Chiếu Hạc: “…” Đúng vậy, kể từ khi thế giới giả tưởng và thế giới thực hòa nhập thì sở thích tình dục của mọi người càng ngày càng kỳ quái.
Sau khi ra khỏi siêu thị, Lâm Chiếu Hạc vẫn còn đắm chìm trong mấy cái sở thích tình dục kỳ lạ của anh bạn rồng. Khu vực này hiện tại tương đối an toàn, nhưng những nơi khác thì chưa chắc, ví dụ như cậu từng nhìn thấy trên một nhà cao tầng là rừng cây rậm rạp ở khu vực có mức độ hòa nhập cao, hoặc những gì chảy dưới sông không phải là nước mà là dung nham. Những cảnh tượng này kỳ quái, hoang đường như trong mơ. Trong đó đầy rẫy những sinh vật được sinh ra từ trí tưởng tượng của loài người, lúc hiện thực và mộng tưởng hòa làm một, cũng không biết đó là mộng đẹp hay là ác mộng.
Về đến nhà, vũng nước đọng trên trần nhà Lâm Chiếu Hạc lại lớn thêm một chút, khác hẳn với lần trước, lúc này vũng nước đọng lại trông giống hình một người đang nằm trên mặt đất…
Lâm Chiếu Hạc nằm trên giường nhìn chằm chằm một lát, trong đầu hiện ra một suy nghĩ đáng sợ, cậu bật dậy khỏi giường, cầm chìa khóa rồi xông ra ngoài.
Ông Trần hôm nay không tập thể dục ở công viên, Lâm Chiếu Hạc thấy ông đang đọc báo trong phòng bảo vệ.
“Bác Trần.” Lâm Chiếu Hạc gọi.
Ông Trần thở dài, nói: “Có chuyện gì thế, Tiểu Lâm?”
“Phòng trên tầng 18 còn có người ở không?” Lâm Chiếu Hạc hỏi.
Ông Trần: “Gì?? Mười tám vị La Hán?”
Lâm Chiếu Hạc: “… Cháu nói là phòng trên tầng 18!!”
Ông Trần: “Ghê gớm, ghê gớm thật.”
Lâm Chiếu Hạc cảm thấy ông Trần quả thật rất ghê gớm, cậu vuốt mặt, đang suy nghĩ mình có nên viết thư để liên lạc hay không thì liền thấy một chùm chìa khóa lớn bên trong góc phòng bảo vệ, trên chìa khóa còn viết rõ số phòng ở chung cư.
Lâm Chiếu Hạc nhanh trí, chỉ chỉ chìa khóa: “Bác Trần, cháu quên mang chìa khóa, bác cho cháu mượn chìa dự phòng đi.”
Ông Trần nhìn cậu với vẻ mặt như thể không hiểu cậu đang nói gì. Lâm Chiếu Hạc dùng tay ra hiệu, cuối cùng ông Trần cũng hiểu, nheo mắt nói: “Không mang chìa khóa hả? Người trẻ tuổi sao lại bất cẩn như vậy… Nhà cậu ở tầng nào?”
“Dạ tầng này.” Sau khi đánh lừa xong, Lâm Chiếu Hạc đưa tay cầm lấy chìa khóa 18 – 2, vội vàng tạm biệt ông Trần rồi chạy ra ngoài.
Ông Trần mắt lờ đờ, nhìn chăm chú vào bóng lưng của Lâm Chiếu Hạc, đôi mắt vốn đã không lớn nay lại càng nheo tít lại.
Lâm Chiếu Hạc cầm chìa khóa đi thẳng lên tầng 18.
Lúc trước thì không sao, bây giờ nghĩ kỹ lại, dù là âm thanh hay vũng nước đọng hình người trước đó thì cũng rất khả nghi, hay là có người chết trên lầu, sau đó thi thể nằm đó không ai hay biết, cuối cùng thối rữa trên sàn, ăn mòn trần nhà và in hằn vết tích…
Nghĩ đến đây, Lâm Chiếu Hạc cảm thấy bụng cậu hơi khó chịu, nhưng nghĩ đến việc có người chết bốc mùi ngay trên đầu mình thì cả người đều run rẩy, nhất định phải lên đó xem rốt cuộc có chuyện gì.
Lúc này trời đã chạng vạng, Lâm Chiếu Hạc đi thang máy đến tầng 18.
Phòng 18 – 2 là phòng trong cùng. Không biết có phải Lâm Chiếu Hạc bị ảo giác hay không nhưng cậu luôn có cảm giác tầng này không có người ở, thoạt nhìn cũng không có nhiều nhà bật đèn, toàn bộ hành lang đen ngòm như một cái miệng khổng lồ đáng sợ, chực chờ nuốt chửng bất cứ ai bén mảng đến.
Lâm Chiếu Hạc đi đến trước cửa nhà 18 – 2, cậu nhìn chiếc chìa khóa trên tay rồi lại nhìn cánh cửa đen như mực trước mặt. Cậu ngửi thấy một mùi hương kỳ lạ thoang thoảng, một thứ mùi hôi thối ẩn mình trong mùi thơm đó, giống như có người dùng nước hoa nồng đậm để che đi mùi tanh tưởi ấy.
Dựa theo cốt truyện bình thường thì Lâm Chiếu Hạc sẽ mở cửa vào xem, nhưng với tư cách là một người mê phim lão làng đã xem qua vô số bộ phim của thế kỷ 21, khi ngửi thấy mùi này, cậu quyết định sẽ quay lại vào dịp khác.
“Ngày mai lại lên xem vậy.” Lâm Chiếu Hạc tự nói một mình, “Mẹ nó chứ, cái không khí này, cảm giác nếu bước vào trong thì y như trở thành nhân vật chính phim kinh dị vậy…”
Cũng không biết có phải là ảo giác của cậu hay không, lúc cậu nói ra câu này, không khí xung quanh bỗng chốc ngưng đọng lại.
“Mai gặp lại.” Lâm Chiếu Hạc cất chìa khóa, quay người bỏ chạy, hệt như một con thỏ bị chó săn đuổi.
Cậu chạy một mạch xuống dưới nhà, về nhà bật đèn trốn vào trong chăn. Lâm Chiếu Hạc cảm nhận được hơi ấm của căn nhà, thầm nghĩ, không nơi nào an toàn hơn ổ chăn của mình. Ổ chăn mềm mại khiến cậu nhanh chóng buồn ngủ, cậu nhắm mắt lại, dường như thứ mùi hương kỳ lạ ấy vẫn quanh quẩn nơi chóp mũi. Một lát sau, cậu chìm sâu vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau, Lâm Chiếu Hạc gạt chuyện tối qua sang một bên, đến địa điểm Trang Lạc đã hẹn trước.
Trang Lạc vẫn đẹp trai như ngày nào, hắn mặc một chiếc áo phông đơn giản và quần dài màu đen, mái tóc đen như quạ hơi rối vì gió. Hôm nay hắn không đeo kính, lộ ra đôi đồng tử đen tuyền đẹp đẽ. Nếu không phải Lâm Chiếu Hạc biết rõ hắn không phải là người xuyên không đến đây thì chỉ sợ bản thân cũng cảm thấy hắn là một nam chính đẹp trai bước ra từ tiểu thuyết giả tưởng.
Con người ai cũng thích những thứ xinh đẹp, Lâm Chiếu Hạc cũng không ngoại lệ, vậy nên cậu còn cố gắng nhìn thêm vài lần.
Trang Lạc dường như cũng không để ý đến hành động nhỏ này của cậu, hắn nhìn đồng hồ: “Anh ấy sắp tan làm rồi à?”
“Chắc vậy.” Lâm Chiếu Hạc đáp, “Năm giờ tan làm, đến siêu thị mua nguyên liệu về nhà nấu cơm, ăn uống xong xuôi thì đúng tám giờ đến phòng tập luyện hai tiếng… Đúng là một người có nề nếp.”
Trang Lạc như đang suy nghĩ điều gì đó mà gật đầu.
“Sống có nề nếp như vậy, nhìn không giống những người sẽ ngoại tình.” Lâm Chiếu Hạc vuốt cằm phân tích, “Người bình thường ngoại tình sẽ hẹn hò lúc nửa đêm sao? Bình thường không phải là hay tìm cơ hội gặp tình nhân của mình sao, nửa đêm mà ra ngoài thì cũng đáng ngờ thật đấy.”
“Cậu có vẻ nhiều kinh nghiệm nhỉ.” Trang Lạc nói.
“Đâu có gì.” Lâm Chiếu Hạc khiêm tốn, “Tất cả đều là nhờ phúc của sếp cả.”
Trang Lạc: “?”
Lâm Chiếu Hạc nhận thức được rằng lời mình nói hơi khó hiểu, nói rõ hơn: “Không phải, ý tôi là sếp luôn cho tôi mấy nhiệm vụ như vậy.”
Trang Lạc nở nụ cười dịu dàng, sau đó nhẹ nhàng hỏi: “Có phải cậu muốn làm những nhiệm vụ kích thích như của Trương Tiêu Tiêu không?”
Lâm Chiếu Hạc lạnh cả sống lưng: “Không có, tôi không có ý đó.”
“Ngoan.” Trang Lạc xoa xoa đầu Lâm Chiếu Hạc. Tóc Lâm Chiếu Hạc tương đối mảnh, lúc sờ vào có cảm giác bồng bềnh. Hắn bình tĩnh nhìn ánh mắt đầy kinh ngạc của Lâm Chiếu Hạc, xoa xoa thêm hai lần rồi mới thu tay về.
Mặc dù Lâm Chiếu Hạc cảm thấy sếp mình có gì đó không bình thường nhưng cậu cũng không dám có ý kiến, chỉ hy vọng sếp đừng giao công việc của Trương Tiêu Tiêu cho cậu, nếu không thì đúng là địa ngục trần gian —— theo nghĩa đen.
Lúc không khí đang vô cùng gượng gạo thì Lâm Chiếu Hạc nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang xuống cầu thang, đó là đối tượng họ đang theo dõi – Phó Lê.
“Anh ấy ra rồi!” Lâm Chiếu Hạc kêu lên, “Ơ, anh ấy muốn đi đâu vậy?” Bây giờ mới 4 giờ 30 phút, nửa tiếng nữa mới đến giờ tan làm.
Sau khi Phó Lê xuống lầu thì quay người rẽ vào một quán cà phê gần đấy. Lâm Chiếu Hạc thầm nghĩ lẽ nào anh ấy muốn đi uống cà phê?
Trang Lạc: “Đi.” Không đợi Lâm Chiếu Hạc kịp phản ứng, hắn đã bước về phía quán.
Khi bước vào, cậu nhìn quanh quán một lượt, rồi trợn tròn mắt kinh ngạc khi nhìn thấy đối tượng họ đang theo dõi.
Thấy Phó Lê đang ngồi trong góc, bên cạnh là một cô gái xinh đẹp. Cô gái ấy mặc một chiếc váy ngắn lộng lẫy, mái tóc màu hồng nhạt, trông như một nhân vật anime. Lúc này hai người đang thì thầm trò chuyện, cử chỉ vô cùng thân mật, khó mà khiến người ta nghĩ rằng họ chỉ là bạn bè.
“Ha.” Không ngờ vừa đến lại nhìn thấy cảnh tượng động trời như vậy, Lâm Chiếu Hạc vội lấy máy ảnh đã chuẩn bị từ trước ra chụp liên tiếp mấy tấm.
Trang Lạc ngược lại không hề bất ngờ, bình tĩnh gọi nhân viên phục vụ mang ra hai ly cà phê.
“Anh ấy ngoại tình thật rồi?” Lâm Chiếu Hạc nhỏ giọng bàn bạc với sếp mình.
Trang Lạc: “Nhìn qua thì có vẻ đúng là vậy.”
“Không phải anh ấy thích đàn ông sao?” Lâm Chiếu Hạc nói, “Sao lại ngoại tình với phụ nữ được?”
Trang Lạc liếc nhìn cậu: “Cậu thật sự đã đọc cuốn tiểu thuyết đó sao.”
Lâm Chiếu Hạc: “… Không phải sếp đưa cho tôi đó sao?”
Trang Lạc: “Hình như là vậy.”
Lâm Chiếu Hạc: “Không đúng, anh cũng đã đọc nó mà?”
Trang Lạc: “Nội dung chán quá nên tôi chưa đọc hết.”
Lâm Chiếu Hạc: “…”
Trang Lạc: “Cậu chưa đọc hết đó chứ?”
Lâm Chiếu Hạc: “… Không đâu.” Cậu nào dám nói chẳng những cậu đã đọc hết, thậm chí còn đọc tận hai lần.
Phó Lê và cô gái xinh đẹp ấy dính lấy nhau vô cùng thân mật, mãi đến khi gần tan làm, hai người vẫn lưu luyến không muốn rời xa nhau. Người ngoài nhìn vào còn tưởng là một cặp đôi đang yêu cuồng nhiệt. Mặc dù vậy nhưng họ vẫn phải tiếp tục theo dõi, mặc dù hai người có cử chỉ thân mật nhưng cũng không làm ra những hành động quá đà, chẳng hạn như ôm hôn.
Vậy nên hai người ăn tối bình thường, sau đó xuống lầu Nguyên Lương tìm chỗ tiếp tục theo dõi.
Nhiệm vụ bình thường kiểu này chỉ cần một mình Lâm Chiếu Hạc là đủ rồi, nhưng lần này không biết Trang Lạc uống nhầm thuốc gì mà lại kiên quyết muốn đi cùng. Lâm Chiếu Hạc chỉ có thể suy đoán đây là một khách hàng đặc biệt quan trọng, cũng không biết bọn họ có quan hệ gì…
—————————————
Tác giả có lời muốn nói:
Tôi nói tôi rất thích tên “Ám sát thế giới giả tưởng” này, nhưng biên tập viên nói không được dùng từ “ám sát”. Tôi nói “Săn lùng thế giới giả tưởng”, biên tập viên nói “thế giới giả tưởng” cũng không được. Tôi nói vậy thì để là “Săn lùng tận thế” đi. Biên tập viên nói “tận thế” cũng không được. Tôi nói chúng tôi bây giờ như “cá viên mì dày”*, phải làm việc tính toán cẩn thận.
Nhưng tôi vẫn thích cái tên “Ám sát thế giới giả tưởng” cơ (nghẹn ngào bật khóc).
*Cá viên mì dày: trò đùa trên internet, ý chỉ muốn làm khó người ta.